Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 889:

Tể Tể hết sức ngoan ngoãn gật đầu: “Tể Tể nghe cha, Tể Tể ráp thân thể lại ngay.”

Thế nhưng cô bé không biết may, nên bèn dứt khoát dựa theo thứ tự chồng ba khúc lên nhau rồi lại kéo lưng quần cao lên, xé một đoạn ống tay áo ra quấn nó vào vết cắt trên cổ cố định lại, vậy coi như đã hoàn tất.

“Cha, Tể Tể xong rồi.”

Cha nuôi Hoắc nhìn thân thể nhỏ mập chắp vá của Tể Tể, đã sắp tự kỷ luôn rồi.

Hoắc Tư Thần đã tỉnh táo lại nhìn trái ngó phải một chút, gãi gãi sau ót: “Cha, anh hai, có phải thân thể này của Tể Tể ráp sai chỗ nào hay không?”

Tể Tể ngước cái đầu nhỏ lên, mặt đầy vẻ mờ mịt: “Anh ba, sai chỗ nào ạ?”

Khóe miệng Hoắc Tư Tước co quắp: “Tể Tể, cái khúc từ eo nhỏ đến hai chân đó của em ráp ngược rồi.”

Tể Tể theo bản năng cúi đầu xuống nhìn, tiếp theo giật mình đến nổi hai mắt trợn to: “Ái! Sao cái mông của Tể Tể lại chạy ra trước mặt rồi!”

Cha nuôi ngửa đầu, dùng tay vỗ trán.

****3:

Tể Tể nhanh chóng chỉnh thân thể lại hoàn hảo, cuối cùng đã không có việc gì.

Cửu Phượng ở bên cạnh không nhìn nổi nữa: “Công chúa nhỏ, tóc rối kìa.”

Tể Tể sờ lên mái tóc lúc đánh nhau đã bị gió lạnh thổi đến rối tung rối mù, không thèm để ý phất phất bàn tay nhỏ mập nói: “Không sao không sao, cha Minh Vương từng nói, chỉ cần tóc ở trên đầu là được.”

Về phần hình dạng dáng dấp gì gì đó, thật ra Tể Tể cũng không quan tâm.

Hơn nữa mới vừa rồi đang đánh nhau, đâu thể nào quan tâm tóc có rối hay không được chứ?

Cửu Phượng: “...”

Cửu Phượng chỉ cảm thấy Minh Tể Tể hiện tại phải nói là hoàn toàn cay mắt, đôi mắt sáng của nó bị dáng vẻ hiện tại của cô bé kích động đến nổi sắp sửa bùng nổ.

Đầu tóc rối bù, cổ tuy không có lệch ra, nhưng trên cổ quấn một vòng ống tay áo. Vì giữ cố định vòng eo và chân bên dưới mà lưng quần đã sắp kéo lên tới nách luôn rồi.

Dẫn đến ống quần bên dưới bị hụt, gấu quần cũng đã sắp sửa chạm tới đầu gối, lộ ra hai cái bắp chân mập mạp.

Đúng là không ra thể thống gì hết!

Cửu Phượng ngăn cái tay đang ngo ngoe muốn động lại, cấp tốc hỏi: “Công chúa nhỏ, tôi… tôi có nhiều nghiên cứu về phương diện trang điểm làm tóc và phối đồ, hay là để tôi chỉnh trang sơ qua cho công chúa nhỏ được không?”

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần cùng lúc từ chối: “Không được!”

Ấn đường Cửu Phượng nảy thình thịch điên cuồng, nó đã sắp không nhịn được nữa: “Công chúa nhỏ, dáng vẻ hiện tại của ngài … đã làm mất phong độ của công chúa nhỏ Địa Phủ rồi.

Tể Tể chớp chớp mắt to, nghi ngờ nhìn nó: “Công chúa nhỏ của Địa Phủ nên có dáng vẻ gì?”

Cửu Phượng đang đợi câu này của cô bé đây, nó vội vàng đi lên hai bước nhưng bị Hoắc Trầm Lệnh chặn lại.

Cửu Phượng: “...”

Không được tức giận!

Một kiếp người sống cùng lắm chỉ hơn trăm năm, đứa con trời tuyển tối đa cũng chỉ nhiều hơn một hai chục năm mà thôi, không nên so đo với người bình thường.

“Ngài Hoắc, tôi bảo đảm tôi không có ác ý với công chúa nhỏ, cũng không dám có ác ý.”

Nó đã thăm dò ra bản thể của Minh Tể Tể rồi, hễ nó vẫn còn có ý đồ không tốt thì quy tắc Địa Phủ có lẽ không thể đánh chết nó trong vòng ba trăm năm, nhưng nếu là mười triệu năm thì sao?

Chế độ Địa Phủ gần như đã hoàn toàn thay đổi, siêu việt hơn chế độ Địa Phủ của mười ngàn năm trước.

Ở thời đại nhân gian đang phát triển này, chế độ Địa Phủ cũng đang thay đổi cải biến qua từng ngày, hiện tại nó cũng không dám phát ngôn bừa bãi rằng nó của mười triệu năm sau vẫn còn là tồn tại bất tử bất diệt.

Ai cũng sợ có cái lỡ như đó!

Hoắc Trầm Lệnh rõ ràng không tin tưởng nó, nhưng nhìn mái tóc của Tể Tể và cả cái thân xác này đúng là còn bực bội hơn.

Tể Tể thấy cha nuôi lo lắng cho mình, vội cười hì hì giải thích: “Cha không cần lo lắng, bây giờ Cửu Phượng hoàn toàn không đánh lại Tể Tể. Mặc dù Tể Tể không biết vì sao nó sống lâu hơn mười ngàn năm mà ngay cả Tể Tể cũng đánh không lại!”

Dựa theo hiểu biết của Tể Tể mà nói, sức chiến đấu của bản thể Chim Chín Đầu Cửu Phượng còn lâu mới lợi hại bằng trong tưởng tượng của cô bé, hình như nó bị thứ gì đó áp chế.

Về phần là cái gì thì bé không biết.

Bé chỉ cần biết sức mạnh đè ép Chim Cửu Phượng giống như đang giúp cho bé là được.

Thế nên Tể Tể nghe Cửu Phượng nói như vậy xong, mới gấp rút quay sang cha nuôi gật đầu: “Cha, Cửu Phượng không có nói láo đâu, hình như nó bị thứ quái quỷ gì đó áp chế, chỉ cần Tể Tể đánh nó thì nó chỉ có nước bị đánh thôi!”

Cửu Phượng: “...”

Dầu gì nó cũng là một ông lớn đã sống hơn mười ngàn năm rồi đó!

Lẽ nào nó không cần thể diện sao?

Tể Tể thấy nó có vẻ như không phục, mới hất cái cằm nhỏ lên hừ một tiếng: “Cửu Phượng, hay là đánh thêm trận nữa nhé?”

Cửu Phượng nghe tới hai chữ “đánh nhau”, vô thức đưa tay lên che mặt: “Đừng! Công chúa nhỏ à, tôi nhận thua, tôi bảo đảm từ nay về sau tuyệt đối không dám có ý đồ xấu. Ngài không chỉ là công chúa nhỏ của Địa Phủ mà còn là trữ quân của Địa Phủ nữa!”

Tể Tể siết chặt nắm đấm, hơi thất vọng chút xíu.

Cửu Phượng thì lại thở phào nhẹ nhõm, mặt của nó đó!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free