Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 888:
Cha nuôi Hoắc thông qua khóe mắt liếc nhìn hai đứa con trai đã tê liệt như cây gỗ ở bên cạnh, đột nhiên cảm thấy hình như ông chính là người may mắn nhất.
Tể Tể không hề hay biết tâm trạng của cha nuôi và các anh, chỉ muốn lập tức giúp anh hai xử lý đường sinh tử ở trên cổ.
Tể Tể vùi đầu vào trong ngực cha nuôi, giọng con nít non nớt hoàn toàn rét lạnh: “Cửu Phượng, không phải trước đó mày nói muốn thương lượng với Tể Tể một chút sao?”
Cửu Phượng thậm chí còn bị thương nặng hơn cả phân thân số 1 của mình.
Nó biết có lẽ là do nó đã đoán ra được thân phận thật sự của Minh Tể Tể, mà nó còn là sinh linh của Địa Phủ, tự nhiên sẽ bị quy tắc Địa Phủ áp chế.
Cửu Phượng nhìn lại phân thân bên kia, bởi vì không biết thân phận thật sự của Minh Tể Tể nên hình như cũng không có bị quy tắc Địa Phủ áp chế, mà chỉ đơn thuần bị móc tim đi, lực lượng xói mòn, từ từ suy yếu.
Về phần cái đầu đó… nói là bị Minh Tể Tể đánh thành đầu heo cũng không quá đáng!
Cửu Phượng bị đả kích, khóe miệng dính máu giật giật.
Nó hiểu ý của Minh Tể Tể.
Chỉ cần nó giúp người anh trai ở nhân gian của Minh Tể Tể giải quyết vấn đề đường sinh tử này thì nó và Minh Tể Tể vẫn còn có thể thương lượng.
Bằng không thì…
Đáy mắt Cửu Phượng thoáng lướt qua một tia tàn nhẫn, không đợi phân thân bên kia kịp phản ứng, cái đầu còn sót lại há miệng ra. Đi kèm với đó là phân thân thê thảm không cam lòng phẫn nộ kêu gào, phân thân số 1 của Chim Chín Đầu biến thành một làn sương mù đen bị nó nuốt vào trong bụng.
Tể Tể vô thức nhìn sang Hoắc Tư Tước, Hoắc Tư Tước đang mang vẻ mặt chết lặng chỉ cảm thấy cả người bỗng dưng nhẹ hẫng, cái loại cảm giác hụt hơi trước đó thoáng cái đã biến mất.
Tể Tể đang định rướn cổ lên ngó xem tình huống trên cổ Hoắc Tư Tước, nhưng do hiện tại đầu chỉ là đầu, cơ thể còn đang chia làm hai khúc nên cô bé không nhìn thấy gì cả.
Tể Tể: “...”
Đoạn thân thể đang làm ổ trong lòng Hoắc Tư Tước vội vàng vươn tay, ôm đầu Tể Tể lên, giơ đến trước mắt Hoắc Tư Tước.
Hoắc Tư Tước: “...”
Sao cậu vẫn còn tỉnh táo nhỉ?
Sao cậu còn chưa ngất xỉu?
Tể Tể chớp chớp mắt to nhìn kỹ, xác định đường sinh tử trên cổ anh hai đã hoàn toàn biến mất, không nhịn được cười rộ lên.
“Tốt lắm anh hai, số mệnh vẫn là số mệnh ban đầu!”
Hoắc Tư Tước nhìn cái đầu và thân thể đã tách ra, trước mắt dần dần chuyển sang màu đen.
Bàn tay nhỏ mập của Tể Tể dường như thấy không ổn, mới thả đầu của bé về lại trong ngực cha nuôi, sau đó bàn tay nhẹ nhàng đánh lên gò má Hoắc Tư Tước mấy cái.
Hoắc Tư Tước thấy trước mắt đang từ từ chuyển sang màu đen thoáng cái giật mình, trong nháy mắt cảm thấy mình vẫn còn có thể hăng hái chiến đấu đến tận bình minh!
Hoắc Tư Tước: “...”
Hoắc Tư Thần ở bên cạnh trông có vẻ hơi hoảng sợ, trái tim lớn bị đả kích.
Cậu rất sợ cái chân mập của Tể Tể cũng bắt chước nên mới cố gắng trừng to hai mắt nhìn về phía trước, sau đó lập tức chứng kiến bản thể của Chim Chín Đầu nhấc tay cùng lúc nhặt tám cái đầu rơi trên mặt đất của mình lên.
Nó lần nữa khôi phục trở về dáng vẻ nhân loại, vẫn là một mái tóc trắng thật dài, trên đầu cài trâm ngọc phỉ thúy, mặc quần áo bằng gấm thêu.
Trên gương mặt tuấn tú không hề có vết thương, rất nhiều chỗ ở trên trường bào hoa lệ đều đã nổ rách, lộ ra da thịt kèm máu và cả xương bên trong.
Cậu cho rằng thế này là xong rồi.
Kết quả không ngờ sau khi bản thể Chim Chín Đầu nhặt tám cái đầu mức độ hư hại không đồng đều lên xong, vừa ghét bỏ vừa nhắm mắt lại ném hết đầu vào trong miệng.
Lại còn có cả tiếng nhai nuốt rôm rốp!
Hoắc Tư Thần: “...”
Hoắc Tư Thần cảm giác trong dạ dày dạ sôi trào, cổ họng nhấp nhô. Cậu cố gắng chặn cổ, không để cho mình nôn ra.
Nó nuốt tám cái đầu xong, Cửu Phượng mình đầy thương tích áo quần tả tơi lại lần nữa khôi phục dáng vẻ vừa mới tới, lại là một vị thần tiên tóc trắng phong thái nhẹ nhàng.
Hoắc Tư Thần há hốc mồm nhìn, đang định nôn ra đột nhiên nghẹn họng nhìn trân trối.
Chim Chín Đầu ăn đầu của mình xong, sau đó đã khỏe đẹp.
Đừng nói Hoắc Tư Thần nhìn đến trố mắt nghẹn họng, ngay cả Hoắc Trầm Lệnh và Hoắc Tư Tước cũng nhìn đến trợn mắt há hốc mồm.
Tể Tể thấy cha nuôi và hai người anh có vẻ rất giật mình, lại nhìn Chim Chín Đầu đã khôi phục lại vẻ ngoài một chút, cất giọng trẻ con bô bô giải thích cho họ.
“Cha, anh hai, anh ba, Chim Chín Đầu là Quỷ Xa bất tử bất diệt. Bất kể là phân thân hay là những cái đầu rơi trên mặt đất vừa rồi đều là một phần thân thể của nó, cũng chính là lực lượng của nó. Nó nuốt hết những phần thân thể đó vào thì sẽ có thể khôi phục lại nhanh hơn.”
Cửu Phượng đã khôi phục lại dáng vẻ ban đầu, ít nhất là vẻ bề ngoài, chầm chậm mở đôi mắt sắc bén ra: “Công chúa nhỏ nói đúng đấy.”
Hoắc Trầm Lệnh xác định Chim Chín Đầu có vẻ như đã bị Tể Tể áp chế, sẽ không làm loạn lần nữa, mới xoa nhẹ cái đầu nhỏ của con gái cưng, hít sâu một hơi.
“Tể Tể, hay là con ráp thân thể lại hoàn chỉnh trước nhé?”