Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 887:

Lúc này Tể Tể mới nhận ra mình gọi sai rồi, thế là vội vàng sửa lời lại nói: “Không phải! Chân! Mày mau dừng lại!”

Hai chân tuân lệnh, thoáng cái đã đáp trở lại mặt đất, dáng đứng hiên ngang, như là đang nghỉ ngơi.

Cửu Phượng cuối cùng đã có thể thở dốc, vừa hận vừa giận, nhưng vì không có cách nào áp chế quy tắc nên vô cùng phẫn nộ. Cái đầu khẽ động, tám cái đầu còn lại rụng hết.

Ba cha con Hoắc Trầm Lệnh: “...”

Còn chân Tể Tể ở bên này ấy hả, trước đó đánh nhau quá nhanh quá mạnh, đôi chân béo đang đứng hiên ngang tại chỗ xoay một vòng, nhấc một cái chân phóng lên trên đỉnh đầu phân thân số 1 của Chim Chín Đầu, đầu ngón chân cái ngoắc ngoắc.

Cơ thể ngầm hiểu ý, nhanh chóng từ trên đầu phân thân số 1 của Chim Chín Đầu nhảy xuống đi đến bên cạnh chân mập.

Chân mập thả cái chân đang nhấc lên kia xuống, đi đến gần thân thể bên kia.

Kết quả đoạn từ cái eo mập trở xuống đến hai chân đó quá cao, đoạn thân thể mang hai cái tay thì tương đối ngắn, hai chân vừa đến gần thì phần trên nặng phần dưới nhẹ, đoạn từ cái eo mập đến chân ngã thẳng qua cắm ngược vào vị trí cần cổ.

Ba cha con Hoắc Trầm Lệnh trợn mắt há hốc mồm, bị phong cách ma quái thảm không nỡ nhìn đó của Tể Tể dọa sợ đến mặt mày tái mét.

Chắc là vì quá buồn cười nên Hoắc Tư Thần bị sợ đến hồn sắp lìa khỏi xác đột nhiên nghĩ tới đó là chân của Tể Tể, không nhịn được bật cười thành tiếng.

“Hì! Ha ha ha!”

Cái eo mập đến hai chân: “...”

Cái eo mập đến hai chân uốn gối bò dậy khỏi đất, chân trái phủi phủi bụi trên đùi phải, đùi phải lại phủi phủi bụi trên chân trái. Sau đó hai chân quay lại, đầu ngón chân hướng tới chỗ Hoắc Tư Thần bên kia, lần nữa nhảy lên một cái ngay tại chỗ.

Hoắc Từ Thần còn chưa kịp phản ứng, trong ngực đột nhiên nặng xuống.

Cậu vội vàng cúi đầu nhìn xuống, lập tức trông thấy một cái eo mập đẫm máu…

Hoắc Tư Thần: “...”

****2:

Một đoạn thân thể ở cách đó không xa dường như đã chú ý tới tình huống hai chân đến cái eo béo ở bên này, đôi tay giơ lên, sai đó hai tay chống nạnh nhanh chóng chạy sang bên này.

Hoắc Tư Thần vốn đang cúi đầu, trong tầm mắt đột nhiên có thêm phần thân giữa của Tể Tể.

Hai chân đến cái eo mập còn đang nóng hầm hập đây, thế này là còn định phóng vào ngực cậu nữa đó hả?

Tể Tể à!

Anh ba của em không gánh nổi đâu!

Hoắc Tư Thần hiếm khi nhanh trí đột xuất, lẹ làng né sang bên.

Bên cạnh cậu chính là Hoắc Tư Tước. Hoắc Tư Tước cũng đang muốn cười, nhưng sợ thu hút sự chú ý của cơ thể đã chia làm ba của Tể Tể nên mới gắng gượng nhịn xuống.

Kết quả không ngờ đứa em trai ngu ngốc bỗng nhiên nhanh trí.

Cậu còn chưa kịp phản ứng chuyện gì xảy ra thì cơ thể Tể Tể từ đầu trở xuống đến cái eo mập đã nhảy vào trong ngực cậu.

Hoắc Tư Tước: “...”

Hoắc Tư Thần đang ôm hai chân còn đỡ, ít nhất ôm phần hai chân không thành vấn đề, vẫn còn là chân bình thường.

Cái đoạn ở trong ngực Hoắc Tư Tước này trên dưới đều bị cắt khúc…

Hoắc Tư Tước nhìn một khối đang chảy máu đầm đìa phóng vào trong ngực cậu, vô thức đỡ lấy.

Ngón tay giật giật, cảm giác trên tay dinh dính nhớp nhúa.

Hoắc Tư Tước: “...”

Thứ dinh dính nhớp nhúa đó… rốt cuộc là thịt của Tể Tể hay là máu của Tể Tể vậy?

Hoắc Tư Tước sợ mình lưu lại bóng ma tâm lý khó mà quên được nên mới gắng gượng giữ tư thế đứng thẳng tắp, cố gắng không cúi đầu nhìn tình huống trong ngực.

Cậu không thấy!

Cậu không nhìn thấy cái gì hết!

Thế nhưng cậu cảm giác được thứ nhớp nhúa ở trên tay hình như đang chảy ra…

Có phải Tể Tể đang chảy máu hay không?

Hoắc Tư Tước nghĩ tới đây, âm thầm run lên, vội vàng cúi đầu xuống kiểm tra.

Hoắc Tư Tước vừa nhìn một cái, trước mắt đột nhiên tối sầm, suýt chút nữa tự tiễn mình đi.

Mặt cắt chỗ nối liền đầu và cổ to bằng cái chén, đang chảy máu tươi, nhưng kinh mạch bên trong lại sinh động giống như đang sống, giãy giụa đủ kiểu, thấy cậu cúi đầu nhìn xuống lại còn vui vẻ uốn éo nhiều hơn.

Não Hoắc Tư Tước đùng một tiếng giống như pháo hoa nổ tung!

Trời má ơi!

Kiếp này cậu sẽ không phải là bị Tể Tể hù chết đó chứ?

Đầu của Tể Tể nhìn thoáng qua anh hai và anh ba đang ôm cơ thể của bé, lại nhìn tới cha nuôi mặt không cảm xúc đứng ở bên cạnh một chút.

Cô bé vốn định ráp bản thân mình lại bỗng thay đổi chủ ý.

Anh hai và anh ba đều ôm Tể Tể, cha nuôi không thể không có.

Thế là cái đầu nhỏ của Tể Tể bất chợt nhào vào trong lòng cha nuôi.

Hoắc Trầm Lệnh: “...”

Ông biết ngay mà!

Dù sao Tể Tể nhà ông là người công bằng nhất, trước nay không hề bên nặng bên nhẹ, trong ngực hai đứa con trai đều có một phần thân thể của Tể Tể, người làm cha là ông sao có thể bị bỏ lại được chứ?

Nhưng mà hình ảnh này đúng là… khiến cho người ta khó mà diễn tả hết chỉ trong một câu.

Việc này nếu như xảy ra với người bình thường còn không phải là trực tiếp bị hù chết hay sao?

Mặt cha nuôi Hoắc không có cảm xúc, khuôn mặt cha nuôi Hoắc đã hoàn toàn tê dại.

Để không chạm vào mặt cắt dưới đầu Tể Tể, cha nuôi Hoắc đành phải dùng hai bàn tay to nâng đỡ gò má nhỏ trên khuôn mặt mập mạp của Tể Tể.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free