Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 879:

Chim Chín Đầu số 1 phải nói là quá hào hứng!

Phải nói là quá sung sướng!

Đã hơn mười ngàn năm rồi!

Từ khi Phong Đô Đại Đế trở thành chủ nhân của Địa Phủ, thuở ban đầu nó bị ông ấy trấn áp ở đáy Nhược Thủy, sau đó chạy trốn ra khỏi Địa Phủ nhưng lại bị ông ấy trấn áp ở biên giới Tây Nam.

May mắn thay, dù đã hơn mười ngàn năm trôi qua, Chim Chín Đầu nó vẫn có tín đồ ở nhân gian.

Tín đồ không mất, lực lượng đương nhiên sẽ còn.

Xông phá trận pháp rồi lại trở về nhân gian chỉ là vấn đề thời gian.

Chim Chín Đầu số 1 nghĩ tới đây, cũng không vội nuốt chửng Minh Tể Tể.

Thậm chí nó còn bắt đầu cảm thấy Hoắc Tư Thần ngang bướng đâm đầu vào trên đùi nó rồi đi đến Địa Phủ báo danh thật đáng yêu.

Giết chết thì thật không có bao nhiêu thú vị, trước cứ giữ lại từ từ mà chơi!

Bên kia còn có một lớn một nhỏ nữa!

Chim Chín Đầu số 1 đi qua bên chỗ Hoắc Trầm Lệnh ngã xuống đất há miệng phun ra một ngụm máu tươi đó xem thử, sau khi nhìn thấy khí tức màu tím nhạt bao quanh người Hoắc Trầm Lệnh thì chậc một tiếng: “Chậc!”

Hóa ra là đứa con do trời tuyển!

Nó đã biết vì sao ngay cả nhà họ Nghiêm ra tay, nhà họ Mặc còn ở đằng sau trợ giúp, vậy mà Hoắc Trầm Lệnh vẫn còn sống rồi.

Trời có đạo trời, Hoắc Trầm Lệnh chính là đứa con do trời tuyển, đương nhiên có khí vận thiên đạo gia trì.

Hơn nữa bọn họ muốn nắm trong tay toàn bộ Địa Phủ, bởi vì có Hoắc Trầm Lệnh ngăn cản nên nhà họ Nghiêm mới định mượn tay người nhà họ Trương trừ khử, kết quả chết mất một Trương Ninh, lại còn câu tới cô công chúa nhỏ của Địa Phủ!

Vì Minh Tể Tể đến nên số mệnh đã bị sửa đổi của Hoắc Trầm Lệnh toàn bộ đều quay trở về quỹ đạo, những người nhà họ Hoắc bị ảnh hưởng ấy cũng dần dần tỉnh táo trở lại.

Chim Chín Đầu số 1 hơi híp mắt, bỗng dưng có chút nghĩ không thông.

Cho nên quy luật thiên đạo và quy tắc Địa Phủ đã dung hợp lại rồi sao?

Cũng không đúng!

Nếu như quy luật thiên đạo và quy tắc Địa Phủ đã dung hợp lại thì hôm nay Minh Tể Tể cũng sẽ không vì vượt ra khỏi quy tắc sẵn có, lại còn vì không làm được mà bị Thiên Lôi đánh.

Vậy nên… đại khái là do bây giờ Minh Tể Tể đang ở nhân gian, nhưng vì bản thân nhóc con này chính là quy tắc của Địa Phủ, nên vừa vượt ra khỏi quy tắc có sẵn lại còn thay đổi xoành xoạch đã khiến cho thiên đạo bất mãn, thế nên mới bị sét đánh chăng?

Chim Chín Đầu số 1 nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng chỉ có được một cái giải thích coi như hợp lý này.

Chim Chín Đầu nhích chân một cái, Hoắc Tư Thần đang xông tới trực tiếp đâm đầu vào thân cây phía sau.

Cái trán ngay tại chỗ u lên một cục lớn, nhưng cậu không cảm thấy đau, quay người lại tiếp tục xông tới lần nữa.

Chim Chín Đầu số 1 né giống như là đang trêu đùa thú cưng, nhìn kẻ ương bướng này mệt đến mức thở hổn hển, lúc hai mắt nhìn chằm chằm vào nó giống như đang phun lửa.

“Nhóc con, ngược lại có chút nghị lực ha!”

Hoắc Tư Thần rống to: “Mày con quái vật này, trả em gái lại cho tao!”

Chim Chín Đầu số 1 nhíu mày, vẻ mặt âm u: “Nhóc con, bản vương không phải quái vật, bản vương là thần thú Chim Chín Đầu trong truyền thuyết đấy! Hơn nữa còn là vua của chim muông!”

Hoắc Tư Thần thở hổn hển nặng nhọc nói: “Ông đây không cần biết mày là một ổ quái vật hay là rắn chuột một ổ gì đó, trả em gái lại cho tao, bằng không…”

Chim Chín Đầu số 1 khinh bỉ cười khẩy: “Bằng không thì sao? Nhóc tự mình mệt chết cho bản vương xem hả?”

Hai mắt Hoắc Tư Thần gần như muốn phun ra lửa: “Bằng không mày có bản lĩnh thì đứng yên ở đó đừng nhúc nhích, xem ông đây một quyền đánh chết mày!”

Chim Chín Đầu số 1 liếc nhìn hai cha con Hoắc Trầm Lệnh bên kia rồi lại liếc mắt nhìn Minh Tể Tể không hề có bất kỳ động tĩnh gì.

Tất cả đều đang nằm trong kế hoạch của nó, tên nhóc thối này lại còn chạy lên đi đầu thai, nó thành toàn cho cậu nhóc!

“Được! Đến đây!”

Hoắc Tư Thần hít sâu một hơi, nhớ đến mấy ngày trước, lúc đó cậu vì muốn tìm Tể Tể nên đã lật xem một vài quyển sách trên đó có viết một vài thứ lung tung lộn xộn có liên quan đến Địa Phủ.

Cũng không biết cậu lấy can đảm ở đâu ra, đột nhiên cắt đầu ngón tay của mình, sau đó hung hăng ấn vào mi tâm một cái.

Không đợi Chim Chín Đầu số 1 kịp phản ứng, cậu giống như con trâu nổi điên lần nữa xông thẳng tới đâm vào nó.

Trong nháy mắt va chạm, Chim Chín Đầu lờ mờ nhận ra chỗ nào đó sai sai.

Chờ đến khi nó kịp phản ứng thì ở bắp chân đột nhiên cảm giác đau nhói nóng phỏng, đau đến mức nó không kiềm được theo bản năng phát ra một tiếng rít chói tai.

“É!”

Hoắc Trầm Lệnh và Hoắc Tư Tước cùng lúc chạy tới: “Tư Thần!”

Tể Tể đang trong giấc ngủ mê man đột nhiên cảm giác ấn đường đau nhói, nhanh chóng mở mắt ra: “Anh ba!”

Vào trước khi máu Minh Vương ở mi tâm Hoắc Tư Thần sắp sửa hóa thành bột phấn tiêu tán, Tể Tể trở tay một cái một chưởng đáp xuống ngực Chim Chín Đầu số 1.

Tể Tể nhìn mặt anh ba tựa như giấy vàng, bàn tay nhỏ mập mạp của Tể Tể đột nhiên biến thành móng vuốt sắc bén.

Phập một tiếng, đầu ngón tay đâm rách da thịt, đi kèm theo đó là tiếng la thảm thiết thê lương của Chim Chín Đầu số 1. Tể Tể thu tay về, lòng bàn tay trong nháy mắt có thêm một quả tim đang đập thình thịch.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free