Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 878:
Hoắc Trầm Lệnh cắn răng nghiến lợi: “Tương Uyên! Minh Vương!”
Hoắc Tư Tước thầm sợ run, không ngờ Minh Vương và vua cương thi đánh nhau lại kinh khủng đến vậy. Tể Tể đang ngủ, nếu như không phải có Tương Tư Hoành thì bọn họ đoán chừng đã bị chôn vùi trong đống phế tích rồi.
Tương Tư Hoành hoàn toàn không dám xuống dưới, bởi vì hơi thở tà ác bên dưới quá nặng, âm khí tràn ra. Cậu đi xuống không sao, nhưng anh Tư Tước và anh Tư Thần mà đi thì coi như là chịu chết.
“Chúng ta…”
Hoắc Tư Thần đột nhiên mở miệng: “Đi đến chỗ Tiểu Tam sau núi đi!”
Mặc dù lần trước Tương Tư Hoành không dám đi qua bên đó, nhưng cũng biết đó là nơi nào.
Chú Minh đã giao bọn nó cho chú hai cho thì chắc chắn sẽ không làm bọn họ bị thương, thế là cậu quyết đoán đưa đám Hoắc Trầm Lệnh chạy thẳng ra cái âm trạch của Địa Phủ đằng sau núi.
Tốc độ của Tương Tư Hoành rất nhanh, chỉ trong nháy mắt đã đi đến cổng chính âm trạch “Tiểu Tam.”
“Tiểu Tam” thấy chủ nhân trở về, liền mở rộng cửa lớn.
Tương Tư Hoành bỏ nhóm người Hoắc Trầm Lệnh xuống rồi quay người bỏ đi, Hoắc Trầm Lệnh và Hoắc Tư Tước cùng lúc túm lấy hai cánh tay bên trái và bên phải của cậu nhóc.
“Tiểu Tương, đừng đi, cháu sẽ bị ngộ thương đó.”
Tương Tư Hoành mím môi, cơ thể hơi dùng sức, hai cánh tay mảnh khảnh từ chỗ đầu vai đứt lìa ra. Cậu nhóc nhanh chóng lùi ra sau, vừa lui lại thì chỗ cánh tay gãy lại nhanh chóng mọc ra cánh tay mới.
“Tiểu Tương!”
Hoắc Trầm Lệnh và Hoắc Tư Tước vừa định đuổi theo, cánh cửa lớn trong âm trạch đột nhiên truyền đến một lực hút khổng lồ hút bọn họ vào.
Giống như bên ngoài có thứ rất kinh khủng, sau khi hút bọn họ vào xong, cánh cửa lớn đang mở rộng rầm một tiếng đóng lại, đồng thời còn có thể nghe được tiếng cài then trên cửa chính.
Hoắc Tư Thần cảm nhận được Tể Tể ở trong ngực đang ôm lấy cổ cậu thật giống như bị một luồng lực lượng không tên nào đó nắm kéo, hai tay từ từ buông ra, sắp thoát ra khỏi vòng ôm của cậu.
“Tể Tể!”
“Cha, anh hai, không xong rồi, có thứ gì đó đang cướp Tể Tể!”
Hoắc Trầm Lệnh và Hoắc Tư Tước vội vàng quay đầu, thấy Tể Tể trong ngực Hoắc Tư Thần giống như bị thứ gì đó nắm kéo, vội vàng nhào qua hỗ trợ.
Hoắc Tư Tước cảm giác trong nháy mắt nhào qua đó thật giống như đã đụng phải thứ gì. Vật kia hình như rất cao, còn rất cứng rắn, đụng đến xương bả vai cậu đau nhức.
Nhưng điều này cũng không quan trọng, quan trọng là phải đánh thức Tể Tể.
“Tể Tể! Tể Tể mau tỉnh lại đi! Tể Tể!”
Hoắc Trầm Lệnh che chở cho ba đứa con, cấp tốc kiểm tra xung quanh con trai nhỏ.
Trong ánh sáng lờ mờ, ông nhìn thấy hai cái dấu chân rất lớn ở trên mặt đất… không giống dấu chân của con người.
“Đây là địa bàn của Hoắc Trầm Lệnh tôi, là ai đang giả thần giả quỷ! Cút ra đây cho tôi!”
“Ha ha ha! Thân thể kiến hôi, lại dám kêu gào với bản vương?”
Theo đó cơ thể khổng lồ cao gần ba mét dần dần hiện ra giữa âm khí, một thứ quái dị chân chim thân người, lại mọc ra một đôi cánh màu đen xuất hiện trong tầm mắt của ba cha con Hoắc Trầm Lệnh.
Cánh khổng lồ vừa nhấc đã kéo theo một cơn gió lốc. Hoắc Trầm Lệnh bị cơn gió lốc này cuốn bay ra ngoài.
Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần khóe mắt như muốn nứt ra: “Cha!”
****7:
Trong lúc Hoắc Tư Thần gào thét, Tể Tể trong ngực đã bị cơn gió lốc kia cuốn đi, nhẹ nhàng rơi vào trong tay quái vật thân người chân chim kia.
“Hừ! Minh Tể Tể, ăn nhiều phân thân của bản vương như vậy lại còn không nổ tan xác mà chết, bản vương ngược lại phải xem thử mày đến cùng là thứ gì!”
Trong ngực trống rỗng, Hoắc Tư Thần vốn đang nhào tới Hoắc Trầm Lệnh đột nhiên cứng đờ, nhanh chóng ngẩng đầu nhìn sang.
Sau đó cậu lập tức nhìn thấy con quái vật mình người chân chim kia thình lình há to miệng, giống như muốn một ngụm nuốt chửng Tể Tể.
Tim gan Hoắc Tư Thần như muốn nứt ra: “Tể Tể!”
Hoắc Tư Thần hét lên một tiếng, giống như sư tử nổi giận xông tới quái vật mình người chân chim: “Bỏ Tể Tể xuống, tao liều mạng với mày!”
“Quái vật chết tiệt! Muốn đụng vào Tể Tể thì phải bước qua người tao trước!”
Chim Chín Đầu số 1: “...”
Đây là trẻ trâu từ đâu đến thế, có não hay không?
Lúc sinh ra bỏ quên ở trong bụng mẹ rồi sao?
Người nó cao gần ba mét, Hoắc Tư Thần mới tám tuổi, dù có cao hơn đứa nhỏ tám tuổi bình thường một chút thì ở trong mắt Chim Chín Đầu số 1 đang vặn vẹo đầu thì vẫn nhỏ như con kiến.
Nó liếc mắt nhìn qua căn biệt thự chính ở trang viên bên kia, đáy mắt thoáng lướt qua một chút ý cười.
May mà Minh Tể Tể vi phạm quy tắc, bằng không nó thật sự không tìm ra cơ hội nào tốt như vậy để giải quyết Minh Tể Tể!
Bây giờ Phong Đô Đại Đế đang bị Tương Uyên cuốn lấy. Phong Đô Đại Đế vốn đang bị thương nặng, nơi này lại là nhân gian, Phong Đô Đại Đế có làm sao cũng phải quan tâm đến sống chết của những con người bình thường đó.
Cho dù không để tâm đến, vậy còn Tương Uyên thì sao!
Vua cương thi mấy ngàn năm, trừ khi lực lượng của Phong Đô Đại Đế đang ở thời kỳ toàn thịnh, bằng không thì tuyệt đối không chiếm được lợi thế gì.
Về phía âm trạch bên này…
Cũng là Phong Đô Đại Đế tự làm tự chịu. Khí tức của Chim Chín Đầu nó đã bị âm trạch che giấu toàn bộ, dù cho nó có bắt cái nồi lớn hầm Minh Tể Tể, lại uống thêm mấy bình rượu đế ăn uống thảnh thơi thì cũng không cần phải lo, đoán chắc Phong Đô Đại Đế cũng sẽ không biết.