Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 877:

Tương Uyên vừa mới đi đến bên cạnh con trai chậc một tiếng, nhất thời vênh váo đắc ý, quên luôn cả giữ miệng.

“Đúng! Tư Thần, không có liên quan gì đến cháu, có lẽ ngay cả ông trời cũng cảm thấy Minh Tể Tể đáng đánh!”

Tương Tư Hoành thoáng cái ngẩng đầu lên: “Cha!”

Đầu ngón tay Minh Vương đáp xuống giữa chân mày con gái cưng, xác định bé thật sự chỉ là ngủ thiếp đi chứ cũng không có gì khác thường rồi mới từ từ thu tay về.

Cũng không biết con gái nghĩ gì, ngủ mà còn phải ôm tên nhóc Hoắc Tư Thần đó thật chặt. Thế này là sợ ông ấy đánh thằng nhóc loài người này sao?

Ông ấy có không phân rõ phải trái như vậy sao?

Mặc dù… lúc ông ấy ở Địa Phủ thường xuyên đánh quỷ này nọ!

Nhưng đây là con người đó!

Cái này có thể tùy tiện đánh được hả?

Ông ấy đường đường Phong Đô Đại Đế, nếu như đánh thằng nhóc loài người này thì đoán chừng thằng nhóc loài người này sẽ trực tiếp hồn bay phách tán luôn. Hơn nữa còn có thể giảm bớt cái gì mà đi đến Địa Phủ báo danh đó!

Tâm trạng Minh Vương không được vui nhưng lại không thể nổi bão với Hoắc Tư Thần.

Ông ấy thu tay về, vừa vặn nghe được lời của Tương Uyên, đột nhiên quay người nghiêng đầu nhìn chằm chằm Tương Uyên, âm trầm nói: “Tương Uyên, cậu dám lặp lại lần nữa câu cậu mới nói vừa rồi không?”

Hoắc Trầm Lệnh biết tâm trạng của Minh Vương không vui, phản ứng đầu tiên không phải là đưa mấy đứa nhóc rời đi ngay mà là nhanh chóng nhìn xung quanh.

Ứng dụng camera giám sát toàn bộ trang viên đang nằm trên tay ông ấy. Sau khi ông ấy chắc chắn quản gia La không có ở trong trang viên xong, mới nhanh chóng tắt hết toàn bộ camera giám sát trong trang viên.

Tương Uyên cũng nổi cáu: “Ha! Tôi có gì mà không dám nói chứ?”

Mặt Tương Tư Hoành càng đen hơn: “Cha, đó là Tể Tể, là em gái con mà!”

Tương Uyên nổi giận, hít sâu một hơi cố gắng để cho mình không bộc phát ra: “Tư Hoành, bây giờ con là đứa con duy nhất của cha, không có anh em chị em nào hết! Cha chỉ có một mình con là con thôi!”

Cho nên hãy quên cái đứa em gái chết tiệt đó đi!

Tương Tư Hoành đờ người, hình như không ngờ trong lòng cha cương thi nghĩ như vậy: “Thế nên trước đó cha luôn gạt con? Cha hoàn toàn không nhận Tể Tể là em gái con đúng không?”

Tư thế của Tương Uyên cứng lại, chỗ sâu trong con ngươi đen như mực lướt qua một vệt đỏ thẳm, ngón tay khẽ giật giật, có vẻ như đang tính toán gì đó.

Minh Vương lại nhìn rõ ràng, âm thầm cười lạnh: “Sao hả, có phải bây giờ cậu cho rằng Tể Tể đã ngủ say rồi, định đánh nhau với bản tọa đúng không?”

Tương Uyên nheo mắt, ánh mắt sắc bén: “Rồi sao, bộ không được hả?”

Minh Vương không hề ngạc nhiên, tác phong lười biếng ban đầu của ông ấy đột nhiên chuyển sang âm u khiến cho người ta phải giật mình khiếp sợ.

“Ôi chao! Bại tướng dưới tay ngàn năm trước muốn khiêu khích, bản tọa đây thành toàn cho cậu!”

Lời vừa dứt, cả phòng khách đột nhiên trở biến thành một mảnh tối đen.

Hoắc Trầm Lệnh nhíu mày, luôn cảm thấy sai sai chỗ nào: “Hai người…”

Trong bóng tối truyền tới hai tiếng hét thô bạo: “Im miệng!”

Hoắc Trầm Lệnh: “...”

Hai người đánh nhau đến chết luôn đi!

Hoắc Trầm Lệnh nắm lấy tay Tương Tư Hoành, dẫn cậu đến chỗ Hoắc Tư Tước đứng trong trí nhớ, kế đó lại túm lấy đứa con trai nhỏ ở cửa ra vào, lập tức kéo cả bốn đứa nhỏ dẫn đi ra phòng khách.

Tương Tư Hoành ra sức giãy giụa, Hoắc Trầm Lệnh lại ôm chặt lấy cậu nhóc: “Tư Hoành, chuyện của người lớn để cho người lớn họ giải quyết.”

Nhưng Tương Tư Hoành lại sợ khiếp vía: “Chú hai, chú Minh bị thương rất nặng, chú ấy đánh không lại cha cháu đâu! Cháu muốn giúp chú Minh.”

(*) TừChương này mình sẽ thay đổi lại xưng hô nha: Hoắc Trầm Huy sẽ là bác cả, Hoắc Trầm Lệnh sẽ là chú hai. Vì theo xưng hô anh của cha sẽ gọi là bác, em trai của cha thì mới gọi là chú. Trước đó mình dịch sai, mong các bạn thông cảm.

Hoắc Trầm Lệnh vẫn tiếp tục bế cậu nhóc đi tới vườn hoa bên kia: “Cháu càng giúp thì cha ruột cháu càng giận dữ, đến lúc đó còn đánh dữ hơn nữa kìa. Hai người bọn họ một người là vua cương thi, một người là chủ nhân của Địa Phủ, bởi vì ân oán ngàn năm suy cho cùng vẫn phải đánh nhau một trận, đánh xong là sẽ không…”

Lời còn chưa dứt, sau lưng đã truyền tới một tiếng vang thật lớn.

Theo tiếng ầm thật lớn vang lên, toàn bộ một phần ba bên phải căn biệt thự chính bắt đầu sụp đổ.

Hoắc Trầm Lệnh: “...”

Tương Tư Hoành vội dùng lực lượng bảo vệ đám Hoắc Trầm Lệnh: “Chú hai, chúng ta rời khỏi nơi này trước đi, nơi này quá nguy hiểm.”

Cha của Tể Tể và cha của cậu đang đánh nhau quyết liệt, phòng này đoán chừng không thể giữ nổi.

Hoắc Trầm Lệnh muốn nói gì đó, dứt khoát bế Tương Tư Hoành ôm cổ ông, đồng thời nhấc tay một phen túm lấy hai anh em Hoắc Tư Thần đang bế Tể Tể và Hoắc Tư Tước, cấp tốc rút lui.

Bọn họ rời đi chưa đến ba giây, cả căn biệt thự chính bên kia lại truyền tới tiếng ầm cực lớn.

“Ầm!”

“Ầm!”

Đi kèm theo đó là vô số tiếng nổ, vô số xi măng cốt thép lộ ra, biến căn biệt thự vốn rộng rãi lại xa hoa thành đống đổ nát thê lương, giống y như bãi phế tích.

Hoắc Trầm Lệnh được Tương Tư Hoành kéo tới giữa không trung, tận mắt chứng kiến cả căn biệt thự sụp đổ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free