Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 876:

Cô bé ôm chặt lấy anh ba, thân thiết dụi một cái vào trong ngực cậu: “Anh ba đừng buồn, Tể Tể và cha cùng mọi người sẽ luôn ở bên cạnh anh ba. Hôm nay là cha muốn dẫn Tể Tể và Tiểu Tương đi đón anh ba và anh hai, đều tại Tể Tể không ngoan… Tể Tể không biết anh ba ở lớp nào, thế nên… thế nên Tể Tể và anh Tiểu Tương tìm rất lâu.”

Hoắc Tư Thần nhịn xuống không khóc, khuôn mặt nhỏ nhắn căng cứng: “Tể Tể, anh ba học lớp ba khóa tám.”

Tể Tể cười hì hì: “Tể Tể nhớ rồi, anh ba ở lớp ba khóa tám. Lần sau cha dẫn Tể Tể và anh Tiểu Tương tới đón anh ba, Tể Tể và cha, cả anh Tiểu Tương sẽ đi thẳng qua lớp ba khóa tám chờ anh ba.”

Hoắc Tư Thần đang định nói không được, nếu như không phải tình huống đặc biệt thì trường học sẽ không cho phép phụ huynh tùy ý ra vào sân trường.

Nhưng mà Tể Tể dường như đã ngủ mất rồi.

Cậu rất sợ Tể Tể có chuyện, gấp đến nỗi trực tiếp rơi nước mắt, khẩn cấp ngẩng đầu nhìn Bách Minh Tư xin giúp đỡ: “Anh Minh Tư, Tể Tể… Tể Tể em ấy…”

Bách Minh Tư liếc nhìn thoáng qua: “Không sao đâu, bây giờ Tể Tể chỉ đang ngủ thôi.”

Hoắc Trầm Lệnh nhớ lại Tể Tể đã nói cha ruột cô bé rất nhanh sẽ tới, lập tức dẫn theo con trai không thèm đếm xỉa tới những ánh mắt đang tìm tòi nghiên cứu kia, nhanh chóng lái xe rời đi, chạy thẳng tới trang viên nhà họ Hoắc.

Lăng Phong dẫn theo đám vệ sĩ cũng quay lại leo lên Mercedes-Benz, khởi động xe, quay đầu chạy theo, mất hút ở cổng trường tiểu học.

Đám học sinh: “Oa! Ngầu thật!”

Các phụ huynh: “Chậc! Không hổ là gia tộc đứng đầu nước Hoa! Đón con tan học thôi mà cũng điều động nhiều vệ sĩ như vậy!”

Nhóm lãnh đạo trường học La Ái Quốc: Ai! Hiếm khi gặp được tổng giám đốc Hoắc, vậy mà ngay cả cơ hội nói chuyện cũng không có lấy một lần…

Trang viên nhà họ Hoắc.

Minh Vương và Tương Uyên đang ngồi trên ghế sô pha ở hai phía Đông Tây tại phòng khách. Một kẻ trông như đang mắc bệnh, hai mắt khép hờ, một kẻ thì mặt mày thư thả, trên mặt đang nở nụ cười.

Kẻ trên mặt đang nở nụ cười đương nhiên là Tương Uyên.

Bởi vì Tương Uyên đột nhiên nhận được thần thức của Minh Vương, mượn cớ Chim Chín Đầu bảo anh ta đến bệnh viện gặp mặt.

Anh ta đương nhiên không muốn đi, dựa vào cái gì Minh Vương vừa mở miệng thì anh ta phải đi cơ chứ?

Minh Vương chỉ nói ra ba chữ đã thành công kích thích anh ta: “Cậu không dám?”

Vua cương thi không sợ hãi, không cần suy nghĩ dứt khoát lái siêu xe tới.

Kết quả đi rồi lại không lường trước được sẽ bị truyền thông chụp được, còn lan truyền lời đồn phải nói là không hợp với lẽ thường.

Anh ta và mẹ của Tiểu Tương hẹn hò!

Mẹ của Tiểu Tương đã chết hơn ngàn năm rồi, cũng không biết đã đầu thai chuyển thế biết bao nhiêu lần?

Bởi vì cái tin vịt này mà sau khi anh ta nhìn thấy Minh Vương đã ngay lập tức hằn học.

Minh Vương cũng không phải đèn cạn dầu, sau đó hai người bọn họ cứ thế nhằm ngay ngực đối phương mà đâm đao, đã đâm hơn một giờ rồi.

Chờ đến khi Minh Vương nhắc đến mục đích gọi anh ta đến thì một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi đột nhiên xông vào, vẻ mặt phải nói là rất kích động: “Ngài Minh, cuối cùng tôi đã tìm được ngài rồi.”

Rồi sau đó, bầu trời trong xanh vạn dặm đột nhiên xảy ra biến hóa, anh ta và Minh Vương cùng lúc đứng lên nhìn ra bầu trời xanh thẳm bên ngoài cửa sổ.

Một tia sét từ trên trời giáng xuống!

Khuôn mặt trắng như quỷ của Minh Vương lại trắng hơn mấy phần, trực tiếp biểu diễn một màn biến mất ngay tại chỗ.

Tương Uyên: “...”

Trần Đống: “Minh… Minh…”

Tương Uyên nhìn gương mặt trắng bệch, cả người run lẩy bẩy không nói ra được một câu hoàn chỉnh đó của Trần Đống, dứt khoát giơ tay lên vỗ một chưởng lên trên ót anh ta.

Trước khi đối phương ngất đi anh ta còn tẩy não đối phương: “Cậu cái gì cũng không nhìn thấy, lúc cậu đến trong phòng bệnh hoàn toàn trống trải!”

Anh ta bỏ Trần Đống lại rồi đuổi theo.

Thiên Lôi đó!

Không phải là con gái cưng của Minh Vương phạm vào điều kiêng kỵ gì lại bị sét đánh nữa chứ?

Có phải thân thể nhỏ bé kia đã bị đánh nát thành mảnh vụn rồi không?

Anh ta phải đuổi theo qua đấy để xem náo nhiệt!

Tương Uyên vừa nghĩ tới đây, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng xe cộ, chẳng mấy chốc đã có tiếng bước chân dồn dập.

****6:

Chỉ chốc lát sau Hoắc Trầm Lệnh đã dẫn Tương Tư Hoành, Hoắc Tư Tước và Bách Minh Tư, Hoắc Tư Thần đang bế Tể Tể ra đến cửa phòng khách.

Minh Vương vốn đang khép hờ hai mắt trong nháy mắt mở mắt ra, thân mình vừa lóe lên đã lướt đến bên cạnh Hoắc Tư Thần.

Ông ấy ôm lấy Tể Tể, kết quả phát hiện mặc dù Tể Tể đã ngủ thiếp đi nhưng đôi tay nhỏ vẫn cứ ôm chặt lấy cổ Hoắc Tư Thần.

Gương mặt tuấn tú của Minh Vương chuyển sang màu đen: “Tể Tể.”

Hoắc Tư Thần lập tức lên tiếng xin lỗi: “Thật xin lỗi chú Minh, đều tại cháu, đều tại cháu không tốt. Nếu không phải cháu nói với Tể Tể lời người lớn nói đều là lừa gạt con nít thì em ấy sẽ không bị sét đánh.”

Minh Vương đương nhiên không trách một đứa con nít người phàm, hơn nữa trong lòng ông ấy biết rõ ba tên nhóc nhà họ Hoắc yêu thích Tể Tể cỡ nào.

“Tư Thần, chuyện này không có liên quan đến cháu.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free