Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 875:
Hơn nữa Tể Tể đến từ Địa Phủ, thân thể kém xa không rắn chắc bằng bộ tộc cương thi bọn họ.
Tể Tể đột nhiên thoát ra khỏi ngực cha nuôi nhào vào trong ngực Hoắc Tư Thần, ôm chặt lấy cổ Hoắc Tư Thần: “Anh ba, chúng ta nên đi đón anh hai thôi, chắc là anh hai đã tan học rồi.”
Cô bé cảm giác đầu óc choáng váng, rất là buồn ngủ.
Nhưng cô bé cho rằng trước khi ngủ cần phải ôm lấy anh ba trước, bằng không cha Minh Vương nhìn thấy dị tượng trên bầu trời mà chạy tới chắc chắn sẽ đánh anh ba.
****5:
Trường trung học cơ sở đã tan học, Hoắc Tư Tước và Bách Minh Tư vốn đang thong thả ung dung đi tới trường tiểu học bên này. Nhưng Bách Minh Tư đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên bầu trời trong xanh vạn dặm.
Hoắc Tư Tước nghi ngờ ngẩng đầu lên: “Minh Tư, sao vậy?”
Đáy mắt Bách Minh Tư thoáng lướt qua vẻ nghi ngờ, cậu còn cấp tốc trả lời: “Có Thiên Lôi giáng xuống!”
Hoắc Tư Tước bật cười: “Làm sao có thể? Bầu trời hôm nay xanh thăm thẳm…”
Lời còn chưa dứt, tiếp theo chính là một tiếng nổ thật lớn vang dội từ bầu trời trên đỉnh đầu vọng xuống.
Hoắc Tư Tước: “...”
Bách Minh Tư đột nhiên nhìn về hướng trường tiểu học, sau đó chạy như bay đến.
Hoắc Tư Tước thấy vậy cũng không hỏi gì, co giò chạy như điên đuổi theo.
Sau đó bọn họ nhìn thấy nhóm Hoắc Trầm Lệnh đang ở bên ngoài cổng rào cách cổng chính trường tiểu học khoảng hai mươi mét.
Hoắc Tư Tước còn cho là mình hoa mắt: “Cha?”
Bách Minh Tư cung kính gọi người: “Chào chú Hoắc.”
Lúc này Bách Minh Tư mới nhìn thấy Tể Tể đang ôm chặt cổ Hoắc Tư Thần, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên, tóc quăn xoắn lại như cái nồi nổ tung, vẻ mặt thoáng cái thay đổi: “Tể Tể bị sao vậy?”
Hoắc Tư Thần vừa mở miệng đã kèm theo tiếng khóc nức nở: “Anh Minh Tư, anh… hức hức… anh mau coi giúp Tể Tể, em ấy… em ấy bị sét đánh đó.”
Bách Minh Tư hơi giật mình, Hoắc Trầm Lệnh cấp tốc mở miệng: “Minh Tư, cháu coi giúp Tể Tể một chút.”
“Vâng, chú Hoắc.”
Bách Minh Tư vội đi nhanh bước mấy bước đi đến trước mặt Hoắc Tư Thần, cúi đầu cẩn thận nhìn chăm chú vào gương mặt nhỏ nhắn của Tể Tể một phen rồi móc trong túi ra một bịch khăn ướt, mở ra, rút một miếng nhanh chóng banh ra: “Tể Tể, có thể sẽ hơi đau một tí.”
Tể Tể lắc đầu: “Không đau không đau, anh Minh Tư, Tể Tể chỉ cảm thấy rất buồn ngủ… buồn ngủ quá đi mất!”
Tể Tể kiên quyết lắc đầu, giọng con nít có vẻ hơi nhẹ đi, mí mắt trên dưới bắt đầu đánh nhau: “Không đau.”
Bách Minh Tư ừ một tiếng, lúc lau mặt cho Tể Tể vẫn rất cẩn thận, động tác hết sức êm ái.
Chỉ chốc lát sau gương mặt nhỏ nhắn bị sét đánh đen thui đã khôi phục lại trắng nõn, trông vẫn là một nắm tròn mập mập mũm mĩm.
Hoắc Trầm Lệnh thấy rất nhiều người đều đang nhìn sang chỗ bọn họ, bí mật thu ánh mắt sắc bén lại: “Xe ở bên kia, cha đưa Tể Tể đến bệnh viện trước.”
Ông nhớ sáng nay Cố Thích Phong đã gửi Wechat cho ông để bốc phốt Minh Vương làm người không chịu trách nhiệm, đưa rất nhiều giấy tiền âm phủ cho cậu ta. Sau đó cậu ta giận không chịu được dứt khoát sắp xếp cho Minh Vương ở lại bệnh viện.
Hoắc Tư Thần vội vàng gật đầu: “Đúng đúng đúng, đi đến bệnh viện gần nhất đi, để cho chú Cố khám kiểm tra cho Tể Tể.”
“Tể Tể, thật xin lỗi, anh ba…”
Tể Tể ôm chặt lấy cổ Hoắc Tư Thần, chợt nghiêng đầu nhìn Hoắc Trầm Lệnh: “Cha, không cần phải đến bệnh viện đâu, Tể Tể không sao, cha Minh Vương rất nhanh sẽ… tới.”
Sau khi Tể Tể nói xong lại nhanh chóng nhìn Hoắc Tư Thần đang bế cô bé, giọng con nít đã rất nhẹ:“Anh ba đừng khóc, Tể Tể thật sự không sao, Tể Tể chưa từng… thử bị sét đánh… thì ra sau khi bị sét đánh chỉ buồn ngủ thôi. Tể Tể không sao hết, anh ba… đừng có tự trách nha.”
Tể Tể càng hiểu chuyện thì Hoắc Tư Thần càng thấy hối hận.
Tể Tể lại lần nữa nói rõ Minh Vương từng nói phải giữ chữ tín, nhưng cậu lại cho rằng Minh Vương đang dối gạt Tể Tể.
Bởi vì khi cậu còn bé mẹ hết lần này tới lần khác đều nói với bọn họ rằng cha sẽ về nhà ăn cơm tối cùng bọn họ, kết quả thế nào?
Mười lần thì đã có hết chín lần là gạt người rồi.
Hơn nữa một lần duy nhất đó, mặc dù cha trở về ăn cơm tối cùng bọn họ, nhưng nhiều khi chỉ mới ăn được một nửa đã nhận điện thoại rồi đi tiếp.
Cha luôn có những cuộc họp bất tận, điện thoại tiếp mãi không hết, công việc làm mãi không xong…
Mẹ bảo bọn họ không nên trách cha, nói cha bận rộn như vậy là vì muốn cho bọn họ có cuộc sống tốt hơn.
Nhưng mà bọn họ không muốn có cuộc sống tốt hơn.
Cái gì gọi là cuộc sống tốt hơn chứ?
Trang viên lớn nhà bọn họ đang ở có hơn ngàn mẫu, gara tầng hầm có đến mấy chục chiếc xe sang trọng. Cậu có cả kho bạc nhỏ của riêng mình, không thiếu nhà không thiếu xe cũng không thiếu tiền. Cậu chỉ muốn cha mẹ anh cả anh hai và cậu, người một nhà bọn họ luôn luôn ở cùng nhau thôi.
Cuộc sống tốt hơn mà cậu có thể tưởng tượng ra tới là người một nhà chung sống cùng nhau.
Lúc cậu đi học thỉnh thoảng cha đến đưa đón là cậu đã rất biết đủ!
Nhưng mà trước hôm nay, cha chưa từng đi tới trường học của bọn họ.
Tể Tể rõ ràng cảm giác được tâm trạng sa sút thậm chí còn đang bắt đầu chuyển sang khổ sở của anh ba, Tể Tể cũng buồn theo.