Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 874:
Nhưng xung quanh đông người như vậy, nếu như ông ấy mà cười thì phỏng chừng những người khác cũng sẽ phá lên cười. Thế là Hoắc Trầm Lệnh gấp rút quay đầu đi, vừa quay đầu một cái đã thấy gương mặt đỏ đến tận cổ đang cuống cả lên nhưng bị lời của Tể Tể làm ngỡ ngàng đến nỗi thừ người ra của đứa con trai ngốc nghếch.
Khóe miệng Hoắc Trầm Lệnh theo đó thả lỏng, lấy khăn giấy trong túi ra lau nước mắt cho Tể Tể, dịu dàng dỗ dành: “Tể Tể đừng khóc, không có đón anh ba Tể Tể trễ, Tể Tể nhìn thử xem, anh ba của con đang ở đây mà.”
Dáng vẻ ngờ nghệch ngớ ngẩn này và cái đầu ngỗng ngu ngốc không hề khác nhau.
Hoắc Tư Thần “đầu ngỗng ngu ngốc” cuối cùng đã tỉnh táo lại: “Đúng đúng đúng, Tể Tể, anh ba đang ở đây mà, không tìm được Tể Tể thì anh ba khẳng định sẽ không đi.”
Tể Tể chớp chớp mắt to, nước mắt lập tức lã chã rơi xuống.
Hoắc Tư Thần đau lòng quá thể, vội vàng ôm Tể Tể.
Hoắc Trầm Lệnh nhìn thoáng qua La Ái Quốc, La Ái Quốc vội vàng dẫn theo cả nhóm lãnh đạo nhà trường tự mình chỉ huy đám học sinh xếp thành hàng tránh đi bên này, tiếp tục đi lên phía trước.
Hoắc Tư Thần nhìn Tể Tể rơi nước mắt lã chã, gấp đến nỗi cả người cũng sắp đổ mồ hôi, tay chân luống cuống dỗ dành Tể Tể.
“Tể Tể đừng khóc, anh ba rõ ràng đã ở đây rồi. Nếu Tể Tể không tin thì Tể Tể thử véo mặt của anh ba đi.”
Không nhắc tới véo mặt còn đỡ, vừa nhắc tới véo mặt nước mắt của Tể Tể rơi còn dữ dội hơn.
Cô bé hơi quay đầu nhìn các anh chị đông đúc, giọng con nít yếu ớt nghe hơi phiền não.
“Nhưng mà anh ba, Tể Tể phải đợi những anh chị này véo mặt Tể Tể xong hết rồi mới đi được.”
Hoắc Tư Thần thắc mắc: “Tại sao?”
Tể Tể ấm ức, phồng má trợn mắt, đôi mắt to long lanh trừng nhìn Hoắc Tư Thần: “Bởi vì Tể Tể luôn không tìm được anh ba, các anh chị này vừa thấy Tể Tể đã nhường đường cho Tể Tể. Họ thích véo mặt Tể Tể, Tể Tể đã đồng ý cho họ véo rồi.”
Hoắc Tư Thần: “...”
Nhiều người như vậy véo mặt của Tể Tể?
Cái mặt bánh bao đó còn không phải bị véo thành mặt búa luôn sao!
Hoắc Tư Thần từ chối thẳng: “Không sao đâu, anh ba đến rồi, không được véo, chúng ta đi.”
Tể Tể phồng má lắc đầu: “Không nên, cha Minh đã nói nói chuyện thì phải giữ lời, không thì sẽ bị Thiên Lôi đánh đó!”
Hoắc Tư Thần mới không tin: “Tể Tể, cái đó đều là những chuyện hoang đường người lớn dùng để lừa gạt một đứa nhỏ như em, không tính!”
Tể Tể lại cố chấp lắc đầu: “Không phải như vậy, anh ba, quỷ xấu xa sẽ nói dối gạt người, lời cha Minh nói không có gạt người đâu.”
Hoắc Tư Thần: “...
”
Tể Tể vẫn cứ kiên trì: “Anh ba, là thật đó! Nếu như Tể Tể nói chuyện không giữ lời thì sẽ thật sự bị Thiên Lôi đánh đó!”
Hoắc Tư Thần dứt khoát bế Tể Tể đi lên đằng trước. Hoắc Trầm Lệnh dẫn theo Tương Tư Hoành, mấy chục tên vệ sĩ xung quanh đi theo Lăng Phong cũng cùng nhau rời đi.
Tể Tể khẽ nhíu chân mày nhỏ, suy nghĩ một lúc không muốn kiên trì nữa. Thậm chí cô bé còn có chút mong đợi nhỏ, giọng con nít thử đếm.
“Một!”
“Hai!”
“Ba!”
Giọng nói non nớt vừa mới đếm đến “ba” xong, đỉnh đầu đột nhiên truyền tới một tiếng sấm sét.
Một tiếng “ầm” nổ vang trên đỉnh đầu mọi người, tất cả mọi người vô thức ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Bầu trời vạn dặm không mây, một vùng xanh thẳm.
Thế nhưng tiếng “ầm ầm” vang dội đó… tất cả mọi người đều giật mình.
“Có chuyện gì vậy?”
“Thật sự là sấm sét giữa trời quang đó! Tình huống gì đây?”
Tể Tể đột nhiên rên lên một tiếng. Hoắc Trầm Lệnh và Tương Tư Hoành gần như vô thức nhìn sang Tể Tể.
Nhóm vệ sĩ Lăng Phong cấp tốc tạo thành một bức tường người che kín, bảo đảm người bên ngoài không nhìn thấy được đằng sau bức tường người.
Hoắc Tư Thần vốn đang ngẩng đầu nhìn lên trời cao vô thức cúi đầu, lập tức nhìn thấy Tể Tể trong ngực mái tóc ngang vai mới đây vốn đang mềm mại cứ thế nổ tung tóc tai bù xù.
Còn có khuôn mặt nhỏ nhắn vốn dĩ vừa trắng vừa mềm, lúc này đã biến thành một cái mặt tròn đen thui.
Cặp mắt to vừa đen vừa sáng, long lanh còn hơi ửng đỏ nhìn Hoắc Tư Thần đang sụp đổ tại chỗ.
“Hu hu hu… Tể Tể thật xin lỗi, anh ba sai rồi, anh ba…”
Hoắc Trầm Lệnh nhanh chóng bịt miệng đứa con trai nhỏ lại: “Tư Thần, con muốn cho tất cả mọi người đều biết Tể Tể bị sét đánh sao? Còn không lau nước mắt đi!”
Hoắc Tư Thần: “Hức… ưm!”
Mặt Tương Tư Hoành lộ rõ vẻ kinh hoàng: “Tể Tể!”
Tể Tể há miệng, còn chưa kịp nói cái gì, trong miệng đã phun ra một mùi khét.
Mắt Tương Tư Hoành đỏ tươi, móng tay không kiểm soát được biến dài: “Tể Tể, đó là Thiên Lôi, em sao rồi?”
Dù cho bộ tộc cương thi bọn họ đã vượt ra khỏi lục giới, không có nằm trong ngũ hành nhưng cũng vẫn sợ Thiên Lôi.
Vừa rồi mặt mũi cậu trắng bệch, hai mắt không khống chế được lộ ra màu đỏ tươi đặc thù của dòng dõi Vương tộc, ngay tiếp theo răng nanh cũng sắp sửa không thu lại được.
Nếu như vừa rồi tia sét kia bổ lên trên người cậu thì cậu còn không biết sẽ có hậu quả gì.
Dù sao từ trước đến nay những thứ âm tà đều sợ ánh nắng mặt trời, sấm sét là khí Thiên Cương, trước giờ bộ tộc cương thi đều luôn tránh xa.