Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 873:
Hoắc Trầm Lệnh mím môi, dằn cảm giác sốt ruột trong lòng xuống bước nhanh đi qua chỗ con trai nhỏ bên kia.
Hoắc Trầm Lệnh đi đến trước mặt con trai nhỏ rồi dừng lại, hơi khom người cúi đầu nhìn con trai nhỏ.
“Tư Thần, cha dẫn Tể Tể và Tiểu Tương đến đón con tan học.”
Hoắc Tư Thần ngơ ngác nhìn, lẩm bẩm: “Con đây là đang nằm mơ đúng không, cha lại đến đón con tan học ư?”
Hoắc Trầm Lệnh: “...”
Hoắc Trầm Lệnh đưa tay ra xoa lên cái đầu tóc rối của con trai nhỏ một cái, tầm mắt lại nhanh chóng rà soát xung quanh.
“Là cha tới đón con tan học, sau này nếu như cha có thời gian sẽ đến đón các con khi tan học.”
La Ái Quốc dẫn theo một nhóm lãnh đạo trường học đi tới, hơi kích động chìa tay ra nói: “Tổng giám đốc Hoắc, tôi là La Ái Quốc hiệu trưởng trường tiểu học song ngữ quốc tế Hán Ninh, thật sự xin lỗi.”
Hoắc Trầm Lệnh mặt không cảm xúc đưa tay ra bắt tay ông ta một cái rồi nhanh chóng thu lại.
“Chào hiệu trưởng La, tôi là Hoắc Trầm Lệnh. Tôi tới đón Tư Thần tan học, tôi cũng không phải cố tình gây rối làm nhiễu loạn trật tự trường học, mà là vừa rồi con gái tôi và cháu trai nhỏ nhân lúc học sinh tan học đã chạy vào trong trường học tìm Tư Thần.”
Hoắc Tư Thần nghe cha ruột nói Tể Tể và Tiểu Tương đã chạy vào trong trường học tìm cậu, đột nhiên tỉnh táo lại: “Cha, Tể Tể và Tiểu Tương cũng tới ạ?”
Hoắc Trầm Lệnh gật đầu, đám vệ sĩ đã sớm bắt đầu lục soát khắp nơi.
Đúng vào lúc này, Lăng Phong bế Tương Tư Hoành bước nhanh đi đến: “Thưa sếp, tôi đã tìm được cô chủ Tể Tể và cậu chủ Tiểu Tương rồi.”
Lăng Phong vừa mới dứt lời, trong đám học sinh ở cách đó không xa truyền tới một giọng con nít khóc vang dội: “Hu! Hu! Hu!”
Hoắc Trầm Lệnh đột ngột thay đổi vẻ mặt, cất bước chạy nhanh đến. Lúc này Hoắc Tư Thần đã giống như một chú nghé con xông tới bên đó: “Kẻ khốn kiếp vô liêm sỉ nào bắt nạt em gái ông đây! Ông đây phế bỏ mày!”
Hàng ngũ lãnh đạo trường học La Ái Quốc: “...”
****4:
Cha con Hoắc Trầm Lệnh và Hoắc Tư Thần trước tiên phóng tới bên cạnh Tể Tể, Lăng Phong dẫn theo Tương Tư Hoành cũng theo sát đến.
Tể Tể lớn tiếng òa khóc hu hu.
Hoắc Trầm Lệnh vội vàng đi qua bế đứa nhỏ lên, tưởng cô bé té ngã đập đầu nên vô cùng đau lòng: “Tể Tể, con đau ở đâu? Nói cho cha biết, cha đưa con đi khám bác sĩ.”
Tể Tể vừa khóc hu hu vừa dùng giọng con nít lắp ba lắp bắp giải thích.
“Không… không đau… hu hu hu… nhưng mà cha… cha, các anh chị đông quá, họ đứng xếp hàng để véo mặt Tể Tể, họ… hu hu hu… tốc độ của họ quá chậm rồi.”
Hoắc Trầm Lệnh: “?”
Hoắc Tư Thần xù lông lên: “Tể Tể, cái gì gọi là họ đứng xếp hàng véo mặt em?”
Hai mắt Tương Tư Hoành quét qua, đáy mắt lờ mờ đỏ lên.
Đám học sinh đang đứng xếp hàng chờ véo gương mặt con nít nhỏ nhắn mập mạp bên này: “...”
Hàng ngũ lãnh đạo nhà trường La Ái Quốc cấp tốc chạy tới: “...”
Xếp hàng véo mặt?
Véo mặt con gái tổng giám đốc tập đoàn Hoắc Thị ấy hả?
Đám nhóc này là chưa ăn cơm đã no đến sình bụng đúng không?
La Ái Quốc đen mặt: “Các em đến cùng là chuyện gì xảy ra? Tể Tể trông chỉ mới ba bốn tuổi thôi, các em mỗi một đứa đều đã là học sinh tiểu học hết rồi, sao còn đi xếp hàng bắt nạt một đứa bé ba bốn tuổi hả?”
Đám học sinh đồng loạt lắc đầu: “Không có ạ, không phải vậy đâu, thưa thầy hiệu trưởng, không phải vậy mà.”
Hoắc Tư Thần nghiến răng, thở mạnh hổn hển: “Vậy thì sao em gái tớ lại khóc hả? Còn khóc đến đau lòng như vậy?”
Tể Tể đúng là khóc rất đau lòng, khóc như mưa.
Cô bé ôm lấy cổ cha nuôi, nghiêng đầu nhìn đội ngũ thật dài một cái, càng đau lòng hơn.
“Cha! Tể Tể đã đồng ý với các anh chị phải công bằng, để cho các anh chị đều véo Tể Tể một cái… véo mặt Tể Tể…”
Hoắc Trầm Lệnh: “...”
Hoắc Tư Thần: “...”
Tương Tư Hoành: “...”
Nhóm La Ái Quốc: “...”
Các học sinh đang xếp hàng: “...”
Tể Tể vừa rơi lệ vừa cất giọng con nít giải thích, giọng nói non nớt có vẻ đang rất nóng nảy.
“Nhưng mà cha ơi, các anh chị quá đông người, nhiều người cũng không có sao, chỉ cần tốc độ nhanh là được, nhưng mà tốc độ của họ quá chậm rồi.”
Hoắc Trầm Lệnh: “...”
Hoắc Tư Thần: “...”
Tương Tư Hoành: “...”
Nhóm La Ái Quốc: “...”
Các học sinh đang xếp hàng: “...”
Tể Tể lại thở ra bổ sung: “Tốc độ của họ quá chậm, chờ họ véo mặt Tể Tể xong thì anh ba chắc chắn cũng đã ra khỏi trường học, Tể Tể sẽ không đón được anh ba! Hức hức hức… hu hu hu… tốc độ véo mặt của họ quá… quá chậm…”
Hoắc Trầm Lệnh: “...”
Hoắc Tư Thần: “...”
Tương Tư Hoành: “...”
Nhóm La Ái Quốc: “...”
Các học sinh đang xếp hàng: “...”
Trong đầu tất cả mọi người đều lóe lên một câu: “Không phải té ngã à, may quá!”
Kế đó bọn họ nhìn sang đứa nhóc mập mạp đang lớn tiếng òa khóc hu hu, không nhịn được phá lên cười.
Khóc thật là đáng yêu!
Giọng con nít thở hổn hển kể lại, bởi vì ngoan ngoãn đứng chỗ đó chờ các anh chị véo gương mặt nhỏ nhắn nhưng tốc độ quá chậm, đón không được anh ba mình nên mới khóc.
Ai da!
Càng lúc càng đáng yêu nha!
Cả ban lãnh đạo nhà trường La Ái Quốc cũng muốn véo.
Sau khi biết nguyên nhân con gái cưng khóc xong, Hoắc Trầm Lệnh nhìn đến hình ảnh hài hước con gái cưng lớn giọng khóc hu hu, nhất thời không nhịn được khóe môi nhếch lên.