Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 880:

Cô bé nhanh chóng nhét tim của Chim Chín Đầu số 1 vào trong túi rồi cấp tốc đáp lên trên người Hoắc Tư Thần.

Đầu ngón tay điểm vào mi tâm Hoắc Tư Thần đang mặt như giấy vàng, ba bốn giọt máu Minh Vương mau chóng thấm vào linh đài của Hoắc Tư Thần.

Mặt Hoắc Tư Thần bằng mắt thường cũng có thể thấy đang khôi phục lại. Lúc Hoắc Trầm Lệnh và Hoắc Tư Tước chạy tới thì Hoắc Tư Thần đã hoàn toàn khôi phục.

Hoắc Tư Thần vội vàng ôm lấy Tể Tể: “Tể Tể!”

Hoắc Trầm Lệnh và Hoắc Tư Tước nhìn hai đứa nhỏ, trong lòng vẫn còn nguyên khiếp sợ: “Tư Thần, Tể Tể, các con sao rồi?”

Tể Tể vừa định nói mình không sao, nhưng lúc cô bé nhìn thấy máu tươi ở khóe miệng cha nuôi Hoắc, chân mày nhỏ bỗng nhíu lại: “Cha, cha bị thương rồi.”

Hoắc Trầm Lệnh vội vàng lau đi vết máu nơi khóe miệng, lúc ông ấy đang định trấn an Tể Tể rằng ông ấy vẫn ổn thì Tể Tể đã giống như đạn pháo lao tới Chim Chín Đầu đã hoàn toàn biến thành thân người.

Cô bé nhớ tới lời của anh ba lúc bảo vệ cho cô bé đã nói, còn có lời mắng người của bà cụ Vương, vừa xông lên vừa bắt chước theo.

“Con chim thối tha! Dám đánh cha của Tể Tể ông đây bị thương, bản Tể Tể ông đây đập chết mày! Để cho mày sinh con ra không có lỗ đít! Bản Tể Tể ông đây địt mày! Con chim thúi khốn kiếp vô liêm sỉ chó má, bản Tể Tể ông đây phế bỏ mày!”

Hoắc Trầm Lệnh: “...”

Hoắc Tư Tước: “...”

Hoắc Tư Thần: “...”

Chim Chín Đầu số 1: “...”

【 Khụ khụ! Các bảo bối hãy tha thứ cho Tể Tể, cô bé đột nhiên văng tục! Trong đó cũng có học theo anh ba của cô bé…】

****8:

Tể Tể bắn ra một tràng dài, không chỉ có ba cha con nhà họ Hoắc sợ ngây người mà Chim Chín Đầu số 1 còn sợ ngây người hơn.

Mẹ kiếp, nó có còn là đứa trẻ ba tuổi rưỡi hay không?

Phong Đô Đại Đế dạy con như thế này sao?

Để cho mày sinh con không có lỗ đít!

Bản Tể Tể ông đây địt mày!

Chim Chín Đầu số 1 vốn bởi vì vội vàng không kịp chuẩn bị nên mới bị máu Minh Vương ở mi tâm linh đài Hoắc Tư Thần đốt bị thương, đau đến nghẹn ngào thét chói tai.

Sau đó Chim Chín Đầu số 1 bị Minh Tể Tể nhân cơ hội đánh lén moi tim, lúc này đã đau đến mức lục phủ ngũ tạng đều đang rách ra, cặp mắt biến thành màu đỏ tươi cực kỳ kinh khủng.

Thế này cũng quá ác rồi!

Không chỉ tấn công thân thể mà còn công kích cả tinh thần!

Lại còn bảo nó sinh con không có lỗ đít!

Chim Chín Đầu số 1 lửa giận ngút trời: “Minh Tể Tể, bản vương nuốt mày!”

Tể Tể mới không sợ!

Cô bé vừa liếc mắt nhìn sơ đã nhìn ra Chim Chín Đầu số 1 này cơ bản không phải bản thể Chim Chín Đầu, cùng lắm chỉ là một trong các phân thân mà thôi, nhưng nhìn thực lực thì có lẽ là phân thân có thực lực mạnh nhất đó, nên mới dám đến trang viên nhà họ Hoắc bọn họ.

“Nuốt bản Tể Tể? Chỉ bằng mày?”

Mặc dù Tể Tể chỉ là một đứa nhỏ mập mạp, thậm chí còn cao chưa tới đầu gối của Chim Chín Đầu số 1. Nhưng cô bé cứ thế đứng ở chỗ đó, Chim Chín Đầu số 1 không có trái tim toàn thân co rút đau đớn chợt cảm thấy sau lưng mát lạnh.

Nó cần phải khẩn cấp lấy lại tim mình từ trên người Tể Tể, bằng không thân thể này của nó không kiên trì được bao lâu sẽ phải nổ tung tóe.

Chẳng qua trong nháy mắt đánh về phía Minh Tể Tể, đáy mắt nó thoáng lướt qua vẻ gian xảo nham hiểm. Nó đột nhiên nhảy lướt qua bên cạnh Minh Tể Tể, lao thẳng tới chỗ Hoắc Tư Tước.

Hoắc Trầm Lệnh là đứa con trời tuyển nên nó không dám thử nghiệm.

Trên người tên nhóc Hoắc Tư Thần đó có mấy giọt máu Minh Vương mà con nhóc Tể Tể vừa mới cho đang trôi lơ lửng trên dưới linh đài, cho dù nó có muốn thử xem sao thì cũng không dám cứng chọi cứng.

Điểm yếu duy nhất chính là đứa nhóc không lớn không nhỏ ở giữa đó. Chim Chín Đầu số 1 không nhìn ra đứa nhóc kia có gì khác thường, cái cánh khổng lồ vỗ động, trong nháy mắt đã biến thành một bàn tay to trắng bệch đáng sợ, thẳng tay bóp cổ Hoắc Tư Tước.

Hoắc Trầm Lệnh nhanh chóng lao lên: “Tư Tước cẩn thận!”

Hoắc Tư Thần theo bản năng chắn ở trước mặt anh hai: “Lão chim thối tha! Có bản lĩnh thì nhằm vào ông mày đây này!”

Trong đầu Hoắc Trầm Lệnh và Chim Chín Đầu vô thức hiện lên những lời vừa rồi Tể Tể mới bắn ra, trong lúc nhất thời một người một chim cùng lúc đen mặt.

Hoắc Tư Tước dùng tốc độ cực nhanh né sang bên cạnh, nhưng vẫn chậm một bước.

Trên cổ bị bàn tay lạnh buốt thấu xương của con Chim Chín Đầu kia chạm vào, lúc này cậu đảo mắt một vòng rồi cúi đầu xuống định dùng trán đâm vào người Chim Chín Đầu.

Chim Chín Đầu số 1 chạm vào cổ cậu đột nhiên cứng đờ: “Minh Tể Tể!”

Tể Tể đứng ở tại chỗ, biểu cảm trên gương mặt nhỏ vô cùng nghiêm túc.

Ba cha con nhà họ Hoắc nhìn sang, phát hiện Tể Tể không biết tự lúc nào đã lấy quả tim nhét ở trong túi quần ra cầm trong tay.

Không chỉ lấy ra mà thậm chí còn giơ lên.

Quả tim kia còn đang nhúc nhích đập thình thịch từng hồi, bởi vì ở khoảng cách gần nên cha con ba người bọn họ còn có thể nhìn thấy huyết dịch lưu động ở phía trên.

Năm ngón tay béo múp mũm mĩm của Tể Tể đang bấu vòng quanh trái tim, bởi vì dùng sức nên toàn bộ phần tim bị nắm đều hơi lõm vào, mạch máu đỏ tươi xung quanh trông còn kinh dị hơn.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free