Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 868:

“Hơn nữa trông còn khiến người ta giật mình hơn cả lúc bình thường nữa, lẽ nào gia đình thật sự xảy ra chuyện lớn!”

“Có thể xảy ra chuyện lớn gì được chứ? Không đọc tin tức à? Những danh môn thế gia xảy ra chuyện lớn gần đây một cái là nhà họ Nghiêm một cái là nhà họ Mặc, à, còn có nhà họ Bạc một thế gia không thể nào bì với nhà họ Nghiêm và nhà họ Mặc.

Sở dĩ nhà họ Bạc làm ầm ĩ lên trên tin tức còn là do vợ của tổng giám đốc Bạc đó là người lăn lộn trong ngành giải trí, chính là Thẩm Tương đó, các người có biết không?”

Mười người trong nhóm nhỏ này có người nào mà không phải là quản lý cấp cao thu nhập hằng năm cả triệu thậm chí còn có cả hoa hồng của công ty, bình thường luôn bận như chó, sếp lớn cũng không phải loại tính cách thích ngành giải trí nên bọn họ thật sự không quan tâm Thẩm Tương là ai.

“Nói cái gì mà Thẩm Tương, quan tâm cô ta là ai làm gì! Bây giờ chúng ta đang nói chuyện sếp lớn và trợ lý đặc biệt của sếp gấp gáp rời đi kia kìa, tôi thấy vẻ mặt của trợ lý đặc biệt Giang rất là suy sụp nha.”

“Cảm giác giống như bị sếp lớn vứt bỏ thì phải?”

“Không! Nói khó nghe quá, cảm giác giống như rất sợ cha ruột nghẻo!”

Tể Tể đọc không hiểu chữ nào, tìm một vòng không thấy có ai nhắn chữ phồn thể. Bé gãi gãi ót, nhớ đến lần trước có thể gửi hình ảnh ở chỗ này.

Nhưng mà bé không biết tìm ở đâu, Tể Tể nhướng mày, nghiêng đầu nhìn cha nuôi.

Mặc dù Hoắc Trầm Lệnh đang bận xử lý công việc nhưng vẫn luôn thông qua khóe mắt liếc nhìn bé một chút, thấy bé nhướng mày có vẻ hơi phiền não nhìn ông, mới vội vã cúi đầu hỏi bé: “Tể Tể, sao thế?”

Tể Tể chớp mắt mấy cái: “Cha, trong này làm sao gửi hình ảnh?”

Lúc này Tể Tể không có ở giao diện Wechat mà đang ở giao diện khởi động điện thoại di động.

Hoắc Trầm Lệnh cầm điện thoại di động lên, dạy Tể Tể chụp hình ra làm sao rồi làm sao gửi hình.

Tể Tể không chớp mắt nhìn chằm chằm ghi nhớ thật kỹ, nếu như thực sự không nhớ được thì động tác mới vừa rồi của cha nuôi cũng đã tồn tại ở trong thức hải, khi gặp điều gì đó không biết thì bé sẽ lục tìm ở trong thức hải.

Không tới một phút, Tể Tể đã hiểu.

“Tể Tể thật thông minh.”

Tể Tể cười hì hì: “Tể Tể là thông minh vặt thôi, cha mới là siêu thông minh!”

Hoắc Trầm Lệnh bật cười, nhìn Tể Tể chơi điện thoại chụp hình quên cả trời đất rồi lại nhìn sang Tương Tư Hoành ở bên kia một chút. Ông thấy cậu nhóc đang đi tới bên này, mới thu tầm mắt lại tiếp tục công việc.

****1:

Kỹ thuật chụp ảnh của Tể Tể không được tốt, lại không quá thành thạo, đối diện với cái gì là chụp cái đó.

Lúc này ống kính điện thoại đang đối diện với bé. Bé toét miệng cười hì hì, dựa theo cái mà cha nuôi dạy nhẹ nhàng chấm một cái vào cái vòng tròn màu đỏ.

Đúng lúc Tương Tư Hoành lên tiếng gọi bé: “Tể Tể.”

Lúc cái đầu nhỏ vừa ngẩng lên Tể Tể đã chấm ngay vào cái vòng tròn màu đỏ, cả cái đầu nhỏ ngoại trừ cái cằm mập mạp ra cứ thế hoàn toàn lọt ra khỏi ống kính.

Hoắc Trầm Lệnh đã chỉnh hình thức chụp hình thành chế độ im lặng nên Tể Tể cũng không biết mình đã chụp.

“Anh Tiểu Tương, anh gọi món xong rồi à.”

Tương Tư Hoành bước nhanh chạy tới, cười híp mắt ngồi xuống ở vị trí đối diện Tể Tể: “Gọi xong rồi, Tể Tể, em đang làm gì vậy?”

Tể Tể lắc lắc điện thoại di động: “Cha mới vừa dạy Tể Tể chụp hình, anh Tiểu Tương, Tể Tể chụp hình cho anh có được không?”

Tương Tư Hoành cũng chưa từng chơi điện thoại di động, Tể Tể còn nói sẽ chụp hình cho cậu, dù cậu nhóc muốn hay không muốn cũng sẽ đồng ý.

“Cảm ơn Tể Tể.”

Tể Tể vừa cười vừa học theo cha nuôi dạy mới vừa rồi xoay ống kính lại, quả nhiên thấy trong màn hình điện thoại xuất hiện nửa người trên của anh Tiểu Tương.

Tể Tể chớp mắt mấy cái: “Anh Tiểu Tương, cười lên nào.”

Tương Tư Hoành bắt chước giống như Tể Tể, để lộ cả hàm răng trắng to.

Cậu rất sợ Tể Tể không thấy rõ răng cậu, thậm chí còn cố ý banh miệng ra sau, con mắt trợn to. Khoảng cách của Tể Tể lại gần, trong màn hình hết hai phần ba đều là răng trắng lớn.

Tể Tể khen thật lòng: “Anh Tiểu Tương, răng của anh trắng thật đó.”

Tương Tư Hoành kiêu ngạo ưỡn thẳng cái thân nhỏ: “Bởi vì hằng ngày sáng tối anh đều sẽ đánh răng.”

Lúc trước lần đầu tiên gặp được Tể Tể, Tương Tư Hoành rất là ghen tị với cái miệng đầy răng trắng sáng ấy của Tể Tể.

Bây giờ cậu cũng có.

Hoắc Trầm Lệnh tranh thủ thời gian ngẩng đầu lên, thấy hai đứa bé hình như đang dùng điện thoại chụp hình, ngay lập tức vào Tencent Meeting, tạm thời tổ chức một buổi họp online.

Ông ấy sợ làm ồn đến hai đứa bé nên còn đeo cả tai nghe bluetooth vào.

Lúc Tể Tể chuẩn bị chụp hình, Tương Tư Hoành đã hỏi một câu: “Tể Tể, anh có cần phải lộ răng nanh ra không?”

Tể Tể cho rằng đây là điện thoại của cha nuôi, ngoài cha nuôi ra hình như chỉ có mỗi cô bé thỉnh thoảng cầm chơi mà thôi, thế nên Tể Tể gật nhẹ đầu: “Đương nhiên có thể! Anh Tiểu Tương là cương thi mà, cương thi chụp hình sao có thể không có răng nanh thật dài được chứ.”

Tương Tư Hoành vội vàng nhìn trái ngó phải một chút: “Tể Tể, liệu có dọa người bình thường sợ không?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free