Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 867:

Hoắc Trầm Lệnh sợ con gái bảo bối nhàm chán, bèn dứt khoát lấy điện thoại ra đưa cho bé chơi.

“Tể Tể có thể coi điện thoại di động một lát, chờ anh Tiểu Tương chọn món ăn xong quay lại thì trả điện thoại di động lại cho cha có được không?”

Ánh mắt Tể Tể sáng lên: “Vâng, cám ơn cha.”

Bé nói xong liền nhấc cơ thể nhỏ bé lên, hôn cái bẹp lên trên gương mặt anh tuấn của cha nuôi.

Trái tim Hoắc Trầm Lệnh trong nháy mắt tan chảy.

Ông phản hồi mấy cái email khẩn cấp xong mới nhìn sang con gái đang lướt màn hình điện thoại di động, hình như còn chưa biết chơi trò gì.

Hoắc Trầm Lệnh xoa lên mái tóc mềm mại của con gái một cái, dịu dàng mở miệng.

“Tể Tể, cha có chuyện này muốn nói chuyện với con một chút.”

Tể Tể rất ngoan ngoãn rất lễ phép. Bé dời mắt khỏi màn hình điện thoại di động ngẩng đầu lên, chớp đôi mắt to đen nhánh nhìn cha nuôi, chờ cha nuôi nói tiếp.

Hoắc Trầm Lệnh nhìn bé hết sức ngoan ngoãn, lại càng muốn đánh cả nhà ba người bà Vương kia một trận tơi bời.

Lại dám dùng những lời đó làm ô uế lỗ tai con gái bảo bối của ông.

“Tể Tể, sau này Tể Tể gặp phải bất kỳ vấn đề gì đều có thể hỏi cha trước, nếu như cha không có ở nhà hoặc là không có ở bên cạnh Tể Tể thì Tể Tể có thể hỏi các anh lớn của con.

Nếu như bọn họ cũng không biết thì còn có thể hỏi chú hai các anh Tư Lâm của con, nhớ chưa?”

Tể Tể chớp chớp mắt to, đột nhiên hiểu ra.

Bé cúi đầu, ngón tay mập mạp xoa xoa.

Bàn tay nhỏ của bé thật sự béo mập, mỗi khi các ngón tay duỗi ra sẽ có một vết lõm nhỏ ở gốc mỗi ngón tay.

Tay nhỏ vừa béo lại vừa trắng, giống như bề mặt bánh bao mới ra lò, trông vừa mềm mại vừa vui vui.

Hoắc Trầm Lệnh nhìn, tay to duỗi qua bao lấy bàn tay nhỏ béo múp míp của đứa nhỏ bọc trong lòng bàn tay to của mình, nhẹ nhàng nắm chặt lại.

Mềm mại, mập mạp, cảm giác căng thẳng không hiểu sao đã được giải tỏa.

Sau đó ông nghe được giọng nói có vẻ hơi chột dạ của đứa nhỏ vang lên.

“Cha, có phải vấn đề mà hôm nay Tể Tể và anh Tiểu Tương hỏi cô Tôn không tốt phải không? Loại vấn đề đó không được hỏi cô Tôn ạ?”

Con bé thật là thông minh!

Hoắc Trầm Lệnh lại véo nhẹ lên bàn tay nhỏ nhắn bề mặt giống như bánh bao của con gái, kiên nhẫn dịu dàng giải thích cho bé.

“Tể Tể còn nhỏ, rất nhiều chuyện vẫn còn chưa hiểu. Thế nên Tể Tể không cần để ý, cha cũng sẽ không trách Tể Tể, chỉ biết trách bản thân cha bình thường không có thời gian, không có chăm sóc kỹ cho các anh và Tể Tể.

Vẻ mặt Hoắc Trầm Lệnh nghiêm túc, trong giọng nói ấm áp lộ rõ nghiêm túc.

“Đều là cha sai.”

Tể Tể vội vàng lắc đầu, cái đầu nhỏ cọ rồi lại cọ vào trong ngực cha nuôi.

“Không phải cha sai, là Tể Tể không ngoan. Tể Tể nhớ rồi, sau này bất luận gặp phải vấn đề gì, nếu như Tể Tể tò mò hoặc là không biết thì cứ dựa theo lời cha vừa mới nói, đi hỏi cha trước. Nếu như cha không có ở nhà thì hỏi các anh lớn và chú hai.”

Tâm trạng ấm ức của Hoắc Trầm Lệnh một ngày liên tục bị mời bị phụ huynh những ba lần trong nháy mắt đã tan biến không còn dấu tích.

Ông thấy trong hòm thư lại có email mới gửi tới, đành phải buông cái tay nhỏ mập của Tể Tể ra.

“Tể Tể thật ngoan, cha xử lý việc bận một lát có được không?”

Tể Tể vội gật đầu, thậm chí còn hết sức hiểu chuyện nhích ra khỏi ngực cha nuôi, tự mình ngồi lên trên cái ghế bên cạnh cha nuôi.

“Cha bận rồi, Tể Tể ở chỗ này ngoan ngoãn đợi anh Tiểu Tương chọn món ăn xong trở về nhé.”

Hoắc Trầm Lệnh cúi đầu hôn lên tóc bé một cái rồi ngồi thẳng người lên bận rộn làm việc.

Ở quầy hàng bên cạnh, bạn nhỏ Tương Tư Hoành đang cầm bìa menu màu chọn món ăn với chị nhân viên phục vụ.

Mỗi lần cậu bé nói một câu, ánh mắt chị nhân viên phục vụ lại trừng lớn một chút.

Tể Tể nhìn thoáng qua, thấy anh Tiểu Tương và chị nhân viên phục vụ không có vấn đề gì về giao tiếp, sau đó mới yên tâm ngồi ở trên ghế cầm điện thoại di động của cha nuôi chơi.

Chơi gì đây?

Bé nhớ tới cái hình vuông màu xanh lá cây mà bé đã chơi trên điện thoại di động của cha nuôi trước đó, hai bên hông có hai cái đuôi nhỏ xíu, thậm chí còn có hai biểu tượng hình elip lớn và nhỏ có cả hai con mắt ti hí màu xanh lá cây.

Hình như ở trong đó rất náo nhiệt, quan trọng nhất là có người gửi chữ mà bé biết, là chữ phồn thể.

Tể Tể tìm rồi lại tìm, sau khi tìm được ngón tay nhỏ mập nhẹ nhàng chạm lên trên biểu tượng một cái.

Giao diện điện thoại lập tức biến thành xung quanh tối đen, một cái bóng người nho nhỏ đứng ở trên đường chân trời, hình như đang ngắm nhìn trái đất khổng lồ gần trong gang tấc nhưng lại xa không với tới.

Sau khi Tể Tể đi vào giao diện Wechat thì phát hiện những cửa sổ khác đều rất yên tĩnh, có một cái cửa sổ hiện dòng chữ 99+ màu đỏ.

Màu đỏ thẫm đặc biệt chói mắt, thu hút đứa trẻ ba tuổi rưỡi nhiều hơn.

Thế là Tể Tể lập tức tiến vào.

Trong nhóm quản lý cấp cao của tập đoàn Hoắc Thị, mọi người đang lao nhao, suy đoán hợp lý đủ kiểu.

“Lẽ nào sếp lớn nhà chúng ta xảy ra chuyện, sao mới bốn giờ đã tan ca rồi?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free