Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 866:

Hoắc Trầm Lệnh hơi ngạc nhiên: “Quà ư?”

Bàng Lê Chi mỉm cười gật đầu: “Đúng vậy, chính là mấy con búp bê nhỏ, trông rất đáng yêu. Tôi tiện tay mua mấy con, không phải thứ gì giá trị, đặt ở cốp sau ấy, lúc anh quay về xuống xe nhớ đừng quên cầm theo.”

Bàng Lê Chi không đợi Hoắc Trầm Vân lên tiếng đã nở nụ cười tươi rói.

“Nếu như có cơ hội, tôi muốn tận mắt nhìn thấy Tể Tể. Bởi vì nghe anh nói đứa nhỏ ấy rất đáng yêu, mập mạp mũm mĩm, tôi rất muốn ôm một cái.”

Hoắc Trầm Vân hơi bất đắc dĩ, bảo A Vong lái xe đưa anh trở về nhà cũ nhà họ Hoắc bên kia, trước tiên đi thăm ông bà cụ một lát.

Tể Tể đang bị người ta nhớ thương lúc này vừa mới tan học.

Cô bé và bạn nhỏ Tương Tư Hoành cùng nhau xếp hàng đi ra khỏi tòa nhà trường học. Từng đứa nhỏ nắm lấy quần áo của bạn nhỏ trước mặt, loạng choạng đi tới cổng chính của nhà trẻ bên kia.

Tể Tể chưa đi được mấy bước, ánh mắt nhạy bén đã ngay lập tức nhìn ra cha nuôi Hoắc.

Con gái của ông chuẩn xác nhìn tới cha nuôi và cả nhóm mấy bà mẹ trẻ tuổi đến đón con.

Tổng giám đốc tập đoàn Hoắc Thị đó!

Muốn gặp mặt ở ngoài đời thực một lần khó khăn cỡ nào, vậy mà hôm nay lúc đi đón con lại gặp được.

Mọi người vừa nhìn tổng giám đốc Hoắc vừa vội vàng cúi đầu kiểm tra lại cách ăn mặc của mình.

Người ăn mặc trang điểm thời thượng thì hài lòng, đứng thẳng, nở nụ cười quyến rũ.

Người ăn mặc xuề xòa thì hối hận đến xanh cả ruột, ở trước mặt một đám phụ huynh có gu thời trang nóng bỏng đó chắc chắn là không lọt vào mắt của tổng giám đốc Hoắc được rồi!

Cả cổng lớn vô cùng đông đúc, các thầy giáo nhìn vào một lời khó diễn tả hết, các cô giáo cũng có mấy người động lòng xuân.

Tể Tể lại không bận tâm đến những thứ này, giọng của bé phải nói là vừa vang vọng lại vừa có vẻ non nớt, hì hục gọi: “Cha.”

Cô bé vừa gọi, những bạn nhỏ nhìn thấy bóng dáng người nhà mình cũng gọi theo.

“Cha!”

“Mẹ!”

“Hu hu hu… bà nội!”

Mới bắt đầu còn có vẻ nức nở, tiếp theo hiệu ứng cánh bướm đã đến.

Khả năng đồng cảm của đám bạn nhỏ phải nói là rất mạnh, rất nhanh đã có hơn phân nửa bạn nhỏ lớp hai khóc lên.

Bạn nhỏ Bạc Niên đang xếp hàng đằng trước Tể Tể, nhìn đám bạn nhỏ lớn tiếng gào khóc hu hu. Bạn nhỏ Bạc Niên cao ngạo lạnh lùng cảm thấy đau hết cả đầu.

Hơn nữa người đau đầu không chỉ có bạn nhỏ Bạc Niên mà còn có Tể Tể và bạn nhỏ Tương Tư Hoành đang xếp hàng ở sau lưng Tể Tể.

Ôi!

Còn có giáo viên dẫn đội ở đằng trước và cô Tôn chủ nhiệm lớp ở cuối cùng đằng sau.

Bởi vì các bạn nhỏ lớp bọn họ trừ Bạc Niên, Tể Tể và bạn nhỏ Tương Tư Hoành ra thì toàn quân bị diệt, một lần nữa òa khóc hu hu.

Các giáo viên: “...”

Lúc Tể Tể xếp hàng, Hoắc Trầm Lệnh nắm lấy tay của hai đứa nhỏ Tể Tể và Tương Tư Hành dắt đi qua rồi cúi người ôm lấy tụi nhỏ.

Ông vừa cúi đầu đã đối diện với ánh mắt hơi u oán của cô Tôn.

Hoắc Trầm Lệnh một mình ôm hai đứa nhỏ: “...”

Tổng giám đốc Hoắc cao lớn rắn rỏi hơi cúi đầu, giọng nói trầm thấp từ tính ép xuống mức nhỏ nhất.

“Cô Tôn… tôi… ngày mai lại đến đón Tể Tể và Tiểu Tương.”

Cô Tôn tằng hắng một tiếng, không dám đối diện với Hoắc Trầm Lệnh, thử đề xuất.

“À… ngài Hoắc, hay là… ngày mai đổi lại cha của Tiểu Tương đến đón Tể Tể và Tiểu Tương được không?”

Hoắc Trầm Lệnh: “..."

【Ha ha ha…thử hỏi tổng giám đốc Hoắc có bực bội không?】

****0:

Hoắc Trầm Lệnh đón con gái và cháu trai nhỏ xong thì cũng không có dẫn hai đứa nhỏ đến trường tiểu học ngay mà đưa hai đứa nhỏ đến một tiệm cơm Tây ở phía đối diện trường học.

Dù sao thì Hoắc Tư Thần tám tuổi lớp ba tiểu học vẫn còn đang học, bởi vì tăng tiết kéo dài thời gian nên tan học muộn hơn nhà trẻ một giờ.

Một giờ này đã đủ cho ông xử lý xong văn kiện cần xử lý liền trong tay.

Đương nhiên còn có thể lấp bổ sung vào cái dạ dày giống như hang động không đáy của con gái Tể Tể.

Về phần cháu trai nhỏ… Hoắc Trầm Lệnh đưa cho cháu trai nhỏ một tấm thẻ vàng đen.

“Tiểu Tương, cháu đi chọn món ăn đi, thẻ ngân hàng không có mật mã, gọi món ăn xong chỉ cần đưa thẳng cho nhân viên bán hàng cà thẻ là được, có vấn đề gì thì quay về tìm chú ba.”

Tương Tư Hoành ngoan ngoãn gật nhẹ đầu: “Vâng, chú ba, cảm ơn chú ba.”

Tể Tể vội vàng lên tiếng: “Cha, Tể Tể có thể đi chung với anh Tiểu Tương được không?”

Hoắc Trầm Lệnh hiếm khi kiên quyết một lòng từ chối, ôm Tể Tể vào trong ngực véo nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn mập mạp của bé.

“Không được đâu Tể Tể, cha rất cần rất cần Tể Tể, chẳng lẽ Tể Tể không muốn chơi với cha sao?”

Tể Tể trong nháy mắt không muốn cùng anh Tiểu Tương đi chọn món ăn nữa.

Bé làm ổ trong ngực cha nuôi, cất giọng trẻ con non nớt nói chuyện với cha nuôi.

“Muốn! Tể Tể cũng rất cần rất cần cha, Tể Tể sẵn lòng chơi với cha.”

Hoắc Trầm Lệnh đã yên tâm, có thể không cần lo lắng con gái đi cùng Tiểu Tương chọn món ăn, đến lúc đó lại xuất hiện hình ảnh móc ra một nắm tiền âm phủ.

Ông có mang theo máy tính bảng, lúc này đã đặt lên trên bàn mở ra, đang phản hồi email.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free