Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 865:

Giang Lâm bị hù sợ quá chừng, vội vàng khẩn cấp gọi điện thoại cho sếp.

Hoắc Trầm Lệnh vừa lái xe qua bên nhà trẻ của Tể Tể thì Giang Lâm gọi điện thoại tới.

Hoắc Trầm Lệnh đeo tai nghe bluetooth mới lên nghe: “Sao thế?”

Giang Lâm: “Thưa ngài, có chuyện tôi vẫn luôn chưa nói với ngài, tôi…”

Hoắc Trầm Lệnh hít sâu một hơi: “Giang Lâm, có lời gì thì nói thẳng ra, tôi đang lái xe!”

Giang Lâm: “Thưa sếp, có… có… có… tút tút tút…”

Giang Lâm bị cúp điện thoại: “...”

Không phải!

Anh ta nói thật đó!

Anh ta chỉ là không dám nói thôi!

Lỡ như thứ quỷ vật kia thật sự bám theo sếp thì phải làm sao? Bây giờ sếp còn đang lái xe nữa chứ!

Giang Lam nhớ đến bà chủ cũng là vì tai nạn xe cộ nên mới qua đời, trong lòng giật mình, vội vàng quay người phóng thẳng tới thang máy bên kia.

Anh ta phải đuổi theo sếp, không sợ việc lớn, chỉ sợ việc không may bất ngờ xảy ra!

Dù sao thì sếp cũng là cơm cha áo mẹ của anh ta đó!

Không chỉ Đế Đô mà nhìn khắp cả nước, thậm chí cả toàn thế giới, ông chủ vừa hào phóng vừa không soi mói, việc ít trả tiền lương lại cao như sếp quá ít.

Cho dù anh ta có cụt tay gãy chân thì sếp cũng không được xảy ra chuyện.

Giang Lâm vô cùng lo lắng sốt ruột xông vào thang máy, chạy thẳng tới hầm đậu xe.

Nhóm thư ký của ban thư ký ai nấy đều sợ ngây người: “Mọi người ai cũng bị làm sao ấy nhỉ?”

“Đúng thế, thời gian này sếp lớn lại đi ra ngoài, trước đây lúc này không phải đang họp thì chính là đang trên đường đi họp còn gì?”

“Hôm nay chắc chắn không phải họp, bởi vì trợ lý Giang không có mặt.”

Bọn họ còn đang thảo luận thì thấy trợ lý Giang trong miệng bọn họ giống như bị lửa đốt mông từ văn phòng tổng giám đốc xông ra, sau đó đâm đầu chạy vào trong thang máy dành riêng cho tổng giám đốc sử dụng.

Nhóm thư ký của ban thư ký: “...”

Mọi người mắt to trừng mắt nhỏ, truyền tải một thông điệp.

Lúc nào thì trợ lý đặc biệt Giang làm việc không đáng tin cậy như vậy? Nhìn dáng vẻ kinh hoàng thất thố đuổi theo đó mà xem, thật giống như cha ruột sắp sửa xong rồi ấy!

Mọi người đều có lòng hóng hớt.

Bọn họ không công khai hóng chuyện của ông chủ lớn, nhưng lại dám hóng chuyện của trợ lý đặc biệt Giang.

Thế nên bắt đầu từ ban thư ký rồi dần dần lan ra đến từng ban ngành trong công ty.

Hoắc Trầm Lệnh đang lái xe thì phát hiện điện thoại di động liên tục rung lên, nhíu mày bất mãn.

Ông lấy điện thoại di động ra sẵn tiện liếc mắt nhìn sơ qua, phát hiện là một nhóm ông vốn chưa từng thấy qua đang liên tục gửi tin nhắn, chân mày càng nhíu chặt hơn.

Lúc Hoắc Trầm Lệnh chuẩn bị dứt khoát thoát ra khỏi nhóm thì sau lưng truyền đến tiếng kèn xe.

Hoắc Trầm Lệnh nhìn thoáng qua kính chiếu hậu, thấy một chiếc xe Bentley ở đằng sau đang muốn vượt qua.

Ông đạp thẳng lên trên cần ga một cước, tăng ga lên mức tối đa.

Chiếc xe Maybach màu đen vừa khiêm tốn lại vừa xa hoa dùng tốc độ cực nhanh vượt lên, nhanh chóng biến mất giữa dòng xe cộ mênh mông.

Hoắc Trầm Vân đang ngồi trên xe Bentley: “...”

Không đúng!

Lẽ nào anh nhớ nhầm biển số xe, chiếc xe Maybach đó không phải là của anh ba anh à?

Nhưng dõi mắt nhìn khắp cả Đế Đô, người cầm được biển số xe mấy chữ số 8 này, nếu anh ba anh dám nói xếp hạng hai thì có lẽ không ai dám nói xếp hạng nhất, không phải sao?

Kết quả người ta đạp chân ga phóng đi rồi!

Bàng Lê Chi và Hoắc Trầm Vân đi cùng nhau ngồi ở hàng ghế phía sau.

Trợ lý A Vong vừa mới nhậm chức trợ lý của Hoắc Trầm Vân lái xe, người đại diện Hứa Liệt ngồi ở vị trí kế bên tài xế.

Bọn họ vừa mới từ nơi khác trở về, lúc này mỗi một người đều chuẩn bị trở về nhà một chuyến trước.

Bàng Lê Chi đương nhiên cũng nhìn thấy chiếc Maybach phóng như bay ở đằng trước.

Cô ta nhớ đến thân phận của Hoắc Trầm Lệnh, nụ cười trên mặt càng có vẻ ngọt ngào động lòng người.

“Trầm Vân, đó là xe của anh hai anh hay là anh ba của anh vậy?”

Hoắc Trầm Vân không muốn kể chuyện nhà cho đồng nghiệp, mới cười nhạt một tiếng: “Không phải xe nhà chúng tôi, vừa rồi nhận nhầm thôi.”

Bàng Lê Chi không tin: “Biển số xe đó ngoài người nhà họ Hoắc các anh ra, còn có ai lên lái được chứ!”

Hoắc Trầm Vân nhớ đến chuyện ồn ào xôn xao của nhà họ Nghiêm và nhà họ Mặc gần đây, cười ha ha mở miệng.

“Không chừng là xe của Mặc tổng tổng giám đốc tập đoàn Hồng Dã đó! Dù sao nhà họ Mặc cũng đứng đầu Huyền môn thế gia, mặc dù nhà họ Hoắc chúng tôi là gia tộc đứng đầu nước Hoa, nhưng đó cũng là do năm thế gia lớn của Huyền môn coi thường cái danh hiệu gia tộc đứng đầu này.”

Bàng Lê Chi vẫn không tin, nhưng cô ta rất biết nhìn vẻ mặt người khác mà nói chuyện.

Cô ta thấy Hoắc Trầm Vân rõ ràng là không muốn nói nhiều nên cũng không nhắc lại cái đề tài này.

Bàng Lê Chi sống ở khu chung cư Vọng Giang Các, là khu chung cư sang trọng mà giải trí Hoa Thành cấp cho minh tinh tuyến một của công ty thuê lại.

Sau khi Bàng Lê Chi xuống xe, cô ta đột nhiên mỉm cười, mở miệng nói với Hoắc Trầm Vân.

“Đúng rồi, Trầm Vân, lần này tôi từ Giang Thành trở về có xách theo mấy món quà nhỏ cho mấy đứa nhóc Tể Tể, anh trở về nhà nhớ đưa cho tụi nó nhé.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free