Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 858:
Hoắc Tư Thần thì khá trực tiếp, thấy cha đang lột vỏ tôm cho Tể Tể ăn, cậu nhóc vội đứng lên, nhoài người qua ghế của anh hai, ghé sát vào tai anh cả, rồi nói thầm.
“Anh cả, bài tập! Anh bảo với cha là anh sẽ giám sát chúng em làm bài tập đi, xin anh đấy.”
Hoắc Trầm Lệnh vừa ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy con trai nhỏ nhoài nửa thân người sang bên kia, gần như là nằm hẳn lên bàn ăn, nhìn góc áo của cậu nhóc đã ngâm trong bát rau trước mặt, khoé miệng ông giật giật.
“Hoắc Tư Thần!”
Hoắc Tư Thần vội vàng rút thân trên lại, ngồi thẳng dậy: “Cha, làm sao vậy?”
Hoắc Trầm Lệnh nheo mắt: “Con nói thử xem?”
Hoắc Tư Thần nói dối không đỏ mặt: “Cha, con vừa mới gặp đồ ăn cho anh cả, nhưng vì với không tới nên mới nhoài người qua.”
Tể Tể nhìn miếng cánh gà chiên còn nguyên trong bát anh cả, bé cười rộ lên: “Anh ba, anh vừa gắp cánh gà chiên cho anh cả à?”
Hoắc Tư Thần cười hì hì gật đầu: “Đúng rồi.”
Hoắc Tư Cẩn che mặt.
Hoắc Tư Tước đen mặt.
Tương Tư Hoành vừa định nói chuyện, đã bị Hoắc Trầm Huy nhét một miếng gà chiên vào miệng, không nói nên lời.
Hoắc Trầm Lệnh nhìn chằm chằm vào con trai nhỏ: “Cho nên, giữa con và anh cả con chỉ có một người là anh hai, thế nhưng để gắp thức ăn cho anh cả, con lại còn nằm gần nửa người lên bàn ăn như vậy à?”
Hoắc Tư Thần nhìn thoáng qua, nhận ra khoảng cách đúng là như vậy, lý do của cậu nhóc có vẻ quá gượng ép.
Cậu nhóc chớp chớp mắt, lập tức sửa lời.
“Không phải, cha, chủ yếu là do cánh gà chiên để quá xa, ở ngay bên cạnh cha, cho nên con không thể không nằm gần nửa người trên bàn để gắp cánh gà.”
Hoắc Tư Cẩn che mặt ngửa đầu, hoàn toàn không còn mặt mũi nào nhìn người khác nữa.
Hoắc Tư Tước đen mặt vội vàng nhai đồ ăn trong miệng rồi nuốt xuống, cậu sợ mình sẽ bị lời bào chữa ngốc nghếch của em trai chọc cười tới phun đồ ăn ra ngoài, đến lúc đó hậu quả sẽ khó lường.
Tương Tư Hoành nhìn vị trí đĩa cánh gà chiên trên bàn ăn, lại nhìn vị trí ngồi của Hoắc Tư Thần, đôi mắt mở to.
Tể Tể lại thẳng thắn hơn, cất giọng ngây thơ nhắc nhở Hoắc Tư Thần.
“Anh ba, cánh gà chiên đang đặt ngay trước mặt anh kìa.”
Hoắc Tư Thần đã nói dối đến thuận miệng mà nay lại lấp liếm thất bại: “…”
Vãi đạn!
Thất sách rồi!
Ánh mắt lạnh lẽo của Hoắc Trầm Lệnh liếc sang, Hoắc Tư Thần đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn.
Quả nhiên, ngay giây tiếp theo, Hoắc Trầm Lệnh lạnh lùng nói..
“Ba cái!”
Hoắc Tư Thần lập tức cảm thấy mông mình đau rát.
Tể Tể khó hiểu mà nhìn anh ba: “Anh ba, anh làm sao vậy?”
Khi Hoắc Tư Thần chuẩn bị cầu cứu Tể Tể, Hoắc Trầm Lệnh đã thong thả trả lời thay.
“Tể Tể, gần dây cơ thể của anh ba con phát triển, lượng thức ăn cũng tăng lên, cha đang bảo với nó tối nay sẽ có thêm ba đĩa măng xào thịt.”
Tể Tể đã hiểu, cười tủm tỉm mà nhìn Hoắc Tư Thần.
“Hoá ra là thêm món ăn, vậy đến lúc đó anh ba cứ ăn ngon miệng nhé.”
Hoắc Tư Thần: “…”
Khuôn mặt vặn vẹo.
Hoắc Trầm Huy, Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước cố nhịn cười, nhịn đến là vất vả.
Tương Tư Hoành không biết măng xào thịt còn có ý nghĩa khác, nên cậu nhóc cũng cười toe toét.
Tể Tể nhìn quanh, rồi dùng giọng nói ngọt ngào hỏi cha nuôi.
“Cha ơi, vậy Tể Tể cũng có thể ăn món măng xào thịt không?”
Hoắc Tư Thần dường như đã nhìn thấy cứu tinh, ngay khi vừa định nói chuyện thì đã bị anh hai của mình nhét một miếng thịt kho tàu vào mồm, cậu nhóc lập tức bị chặn miệng.
Hoắc Trầm Lệnh vẫn mỉm cười như cũ: “Đương nhiên là được, lát nữa cha sẽ bảo anh cả con đưa món măng xào thịt đến phòng cho Tể Tể ăn nhé.”
Tể Tể mặt mày hớn hở: “Cảm ơn cha!”
Hoắc Tư Thần: “…”
Cậu nhóc hoàn toàn tưởng tượng được, món măng xào thịt mà cha đưa cho Tể Tể khác hoàn toàn với món măng xào thịt mà mình sẽ phải “ăn”.
Bữa ăn tối nay khiến Hoắc Tư Thần rất đau lòng.
Sau bữa tối, Hoắc Trầm Lệnh lập tức gọi Hoắc Tư Thần đến phòng sách để làm bài tập.
Hoắc Tư Tước có tiết tự học buổi tối, nên sau khi ăn xong không bao lâu cậu đã quay lại trường học, đến tận 10 giờ tối mới về đến nhà.
Trong lúc con trai nhỏ làm bài tập, Hoắc Trầm Lệnh cũng mở máy tính ra để hoàn thành nốt những việc còn dang dở ở công ty.
Hoắc Trầm Huy đi đến phòng sách khác làm việc, trong lúc ấy, Hoắc Tư Cẩn dẫn theo hai bạn nhỏ Tể Tể và Tương Tư Hoành đi dạo ở sau vườn để tiêu hoá thức ăn.
Tối hôm đó, Tể Tể quả nhiên có thêm một bữa ăn nhẹ như mong đợi… măng xào thịt.
Măng vừa giòn vừa tươi, thịt rán bên ngoài giòn bên trong mềm, xét thấy Tể Tể mới ba tuổi rưỡi có thể không ăn được đồ cay, nên Hoắc Trầm Lệnh cũng không nhờ người giúp việc bỏ thêm ớt vào món ăn.
Ba đĩa măng xào thịt lớn đã được Tể Tể và anh cả cùng nhau xử lý sạch sẽ.
Mà ở trong một căn phòng khác, bởi vì Hoắc Tư Thần làm bài tập linh tinh chẳng đâu vào đâu, công thêm tội nói tục bị cha ruột bắt được ngay tại trận, thế là vinh dự “ăn trọn” ba đòn măng xào thịt từ cha ruột.
Tổng giám đốc Hoắc còn kích thích cậu nhóc: “Anh cả con và Tể Tể đang ăn món măng xào thịt đấy, vừa thơm vừa giòn, ăn với cơm rất hợp.”