Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 857:
Hoắc Tư Tước vỗ nhẹ vào bả vai của cậu nhóc: “Thế nên là, Tư Thần, anh xin lỗi em, em thông cảm cho anh nhé.”
Hoắc Tư Thần: “…”
Hoắc Tư Cẩn thấy nhiều đã quen, chỉ nhịn cười đưa điểm tâm cho Tể Tể và Tương Tư Hoành ăn.
Thấy em ba ngốc nghếch của mình bị logic của thằng em hai xoay mòng mòng, ngây ngóc ngồi một chỗ, Hoắc Tư Cẩn bật cười, nói một câu.
“Tư Thần, về sau em ngồi cách xa ly nước của anh hai em một chút!”
Tể Tể và Tương Tư Hoành cũng vội vàng cầm khăn giấy chạy tới lau mặt cho anh ba.
“Anh ba, xin lỗi nhé, nếu không phải Tể Tể và anh Tiểu Tương ngồi ở bên này, nhất định anh hai sẽ không phun nước lên mặt anh.”
Tương Tư Hoành cứ cảm thấy có gì đó sai sai, dường như không thể phun nước lên mặt hai bé, thì cũng không thể phun lên mặt anh Tư Thần chứ, bởi vì trước đó anh Tư Tước còn có thể xoay người phun ra phía sau mà.
Tuy nhiên chẳng thấy ai nói gì, cậu nhóc cũng không tiện nói, đành phải bắt chước Tể Tể an ủi Hoắc Tư Thần.
“Anh Tư Thần, em xin lỗi anh, để em lau giúp anh nhé.”
Hoắc Tư Thần vội vàng nhận lấy khăn giấy từ tay hai đứa em: “Anh sẽ tự lau, các em cứ ăn điểm tâm đi, đợi chút nữa cha và chú hai về, chúng ta sẽ cùng nhau ăn tối.”
Hoắc Tư Tước đang đưa lưng về phía cửa nhà ăn, đột nhiên xoay người lại.
“Cha, chú hai, hai người đã về rồi.”
Mấy đứa nhỏ vội ngẩng đầu lên, liền nhìn đến Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh lần lượt bước vào nhà.
Tể Tể và Tiểu Tương vội vàng chạy tới.
“Cha ơi!”
Một đứa chui vào trong lòng Hoắc Trầm Lệnh, một đứa chui vào trong lòng Hoắc Trầm Huy.
Hoắc Tư Thần nhìn theo hướng đó, sau đó lại quay sang nhìn anh hai, rồi nhìn tiếp về hướng đó, đột nhiên cậu nhóc trở nên kích động.
“Chết tiệt! Anh hai, rõ ràng vừa rồi anh có thể phun nước ra phía sau mà!”
Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước: “…”
Cung phản xạ của em trai hoá ra có thể dài đến như vậy? (ý nói Hoắc Tư Thần phản ứng chậm đó quý vị)
Hoắc Trầm Lệnh bế con gái cưng trong tay, mặt tối sầm nhìn Hoắc Tư Thần: “Hoắc Tư Thần, chết tiệt?”
Hoắc Tư Thần: “…”
Tự đào hố chôn mình rồi!
Lỡ văng tục mà bị cha ruột bắt tận mặt thì phải làm sao bây giờ?
****5:
Trong phòng ăn rất yên tĩnh.
Tể Tể được cha nuôi bế trong lòng nhưng thính giác vẫn rất tốt, thậm chí bé có thể nghe được tiếng nuốt nước miếng của anh ba.
Tể Tể quay đầu nhìn lại, phát hiện ra không phải anh ba ăn vụng đồ ăn, mà anh ba đang đứng thẳng lưng, vẻ mặt dại ra, ánh mắt mang theo sự hối hận và bối rối nhìn về phía họ.
À!
Anh ba đang nhìn cha nuôi.
Tể Tể cũng ngẩng đầu lên nhìn cha nuôi, nhận ra mặt cha nuôi đã đen lại.
“Cha ơi?”
Hoắc Trầm Lệnh nhanh chóng thu hồi vẻ mặt lạnh lùng, cúi đầu xuống, dùng giọng nói vô cùng dịu dàng để nói chuyện với Tể Tể.
“Tể Tể, làm sao vậy?”
Tể Tể nghĩ đến câu mà cả anh ba và cha nuôi vừa mới nói, bé thử nhại lại.
“Chết tiệt?”
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
Hai anh em Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước: “…”
Không được rồi!
Buồn cười quá!
Hoắc Trầm Huy đang bế Tương Tư Hoành ở bên cạnh không nhịn được cười, bèn mở miệng hoà giải.
“Được rồi, được rồi, Trầm Lệnh, ăn cơm trước đi, ăn xong rồi giáo dục lại cũng không muộn.”
Hoắc Tư Thần lo lắng cha ruột sẽ xông tới cho mình ăn món măng xào thịt, vì thế vội gật đầu đồng ý.
“Đúng! Cha ơi, ăn cơm trước đi, đồ ăn lạnh rồi ăn không ngon nữa đâu.”
Mặt Hoắc Trầm Lệnh chẳng có biểu cảm gì: “Làm xong bài tập về nhà chưa?”
Hoắc Tư Thần: “…”
Tại sao chỉ trong nháy mắt, cậu nhóc đã cảm thấy đồ ăn thơm ngào ngạt đặt trên bàn ăn không còn ngon vậy?
Đến cả Hoắc Tư Tước đứng bên cạnh cũng không thể cười được nữa.
Chẳng lẽ công việc của cha ruột còn chưa đủ bận, mấy ngày nay còn rảnh rỗi kiểm tra bài tập của họ mỗi ngày.
Nhìn thấy biểu cảm đơ cứng trên mặt con trai nhỏ, bờ môi mỏng của Hoắc Trầm Lệnh mím thành một đường thẳng.
Tốt lắm!
Món măng xào thịt có thể tăng lên gấp đôi rồi!
Không nói một lời, ông bế Tể Tể ngồi xuống cạnh bàn ăn, Hoắc Trầm Huy cũng bế Tương Tư Hoành đi qua đó ngồi, để hai bạn nhỏ ngồi cạnh nhau.
“Tư Cẩn Tư Tước, Tư Thần, còn không ngồi xuống đi. Tư Thần nói đúng đó, đồ ăn lạnh rồi sẽ mất ngon.”
Hoắc Tư Tước ăn uống không nổi, Hoắc Tư Thần lo lắng đến mức nuốt cơm không vào.
Hoắc Tư Cẩn lại ăn ngon uống tốt, còn vừa ăn cơm vừa hỏi Hoắc Trầm Huy.
“Chú hai, tối nay anh Tư Lâm không về nhà sao?”
Hoắc Trầm Huy khẽ gật đầu: “Nó bảo bên trường học còn có việc, đoán chừng ngày mai mới về được.”
Hoắc Tư Cẩn lại hỏi cha mình: “Cha ơi, chú nhỏ có nói bao giờ chú ấy mới làm xong việc không?”
Hoắc Trầm Lệnh nhớ đến em trai Hoắc Trầm Vân gần đây luôn bận rộn quay phim ở một nơi khác, khẽ lắc đầu.
“Nó chưa nói.”
Hoắc Tư Cẩn à một tiếng, vừa định ngừng nói thì nhận được tín hiệu cầu cứu từ hai cậu em trai.
Hoắc Tư Cẩn nhẹ nhàng nhướng mày, có chút khó hiểu.
Hoắc Tư Tước chủ động gắp hết rau mùi trong bát của anh trai ra, bỏ lại vào trong bát của mình, sau đó gắp một miếng cánh gà chiên bỏ vào trong bát của anh trai.
Sự nghi hoặc trong mắt Hoắc Tư Cẩn càng trở nên rõ ràng.