Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 856:

Làm bài tập ấy hả, bọn họ nhất định không làm được.

Cả hai anh em đều cho rằng gần đây cha mình bận rộn, chắc chắn không có thời gian kiểm tra bài tập về nhà, nên cả hai đều không có tâm trạng làm bài tập, hai đứa liếc mắt nhìn nhau rồi liền nảy ra ý tưởng… chơi game!

Sáng hôm sau thật bi thảm.

Đến bữa ăn sáng, hai người họ phát hiện ra cha ruột đang ngồi ăn uống bình thản bên bàn ăn.

Khi nhìn thấy hai đứa con trai, Hoắc Trầm Lệnh còn nhẹ nhàng mở lời: “Đưa bài tập cho cha kiểm tra, các con ăn sáng trước đi.”

Hai anh em không làm bài tập về nhà làm sao nuốt nổi bữa sáng nữa.

Đương nhiên, hai anh em đã đi học muộn.

Nguyên nhân rất đơn giản, tổng giám đốc Hoắc để hai anh em làm bài tập ngay trên bàn ăn, khi nào làm xong thì mới đi học.

Hoắc Tư Tước lắm trò nhất, cậu đã dùng đồng hồ điện tử gọi viện trợ từ bên ngoài, nhân lúc chú hai và cha đi ra ngoài nghe điện thoại thì cậu đã chép xong bài tập.

Hoắc Tư Thần thì thảm hơn, không những có khá nhiều bài tập, mà bởi vì cha ruột ngồi ngay đó, cậu nhóc liên tục mắc lỗi, những bài tập bình thường đều làm sai cả, càng về sau, thậm chí đến cả những chữ cơ bản cũng viết sai.

Mặt tổng giám đốc Hoắc đen như đáy nồi, khi Hoắc Tư Tước chuẩn bị chạy lấy người đã bị tổng giám đốc Hoắc ngăn lại.

“Em trai con còn chưa làm xong bài tập, người làm anh như con có thể đi được à?”

Hoắc Tư Tước suýt chút nữa đã thốt ra một câu “cha ở đây còn gì”, nhưng đối diện với ánh mắt thâm trầm của cha mình, cậu đành ngậm miệng.

Sau đó, Hoắc Tư Tước đã biến thành anh em đồng cảnh ngộ với thằng em ngốc nhà mình, khi ra khỏi cửa đã là 8 giờ rưỡi.

Sau khi đến trường học, lúc bị hỏi nguyên nhân tới muộn, đứa nhỏ ngốc Hoắc Tư Thần còn thành thật nói mình quên làm bài tập về nhà, nên phải làm bổ sung, vì thế đã bị giáo viên phạt đứng trước bảng đen ở cuối lớp học.

Gặp phải rắc rối tương tự còn có Hoắc Tư Tước, sau khi Hoắc Tư Tước xuống xe đã chạy thẳng tới WC, móc đồ trang điểm mà mẹ để lại, trang điểm để mặt mình tái nhợt như tờ giấy.

Khi đứng trước cửa lớp nói ra hai từ “Báo cáo”, giọng điệu của tên nhóc này nhỏ như tiếng muỗi kêu, nghe mới yếu ớt làm sao.

Cuối cùng, tên nhóc này còn được chủ nhiệm lớp tuyên dương vì bị bệnh nặng nhưng vẫn cố đi học, các bạn học trong lớp nên lấy Hoắc Tư Tước làm gương.

Đám bạn bè của trùm trường đều mắng thầm.

Bạn nhỏ trùm trường Hoắc Tư Tước được khen tới đỏ cả tai, ôm bụng quay trở lại chỗ ngồi.

Sau khi tan học, hai anh em gặp nhau và cùng đi về nhà, Hoắc Tư Thần kể lại mình bị giáo viên phạt, Hoắc Tư Tước thì rất vui vẻ.

Hoắc Tư Thần trừng mắt nhìn anh trai mình, kết quả cậu nhóc đã nhận ra vấn đề.

Anh trai hôm nay hình như trang điểm, mặt trắng bệch như tờ giấy vậy.

Mặc dù anh em của họ đều khá trắng trẻo, nhưng sắc mặt trắng bệch của anh hai hôm nay rõ ràng là khác hẳn thường ngày.

Sau khi truy hỏi mới biết được, anh hai vì không muốn bị phạt nên đã trang điểm giống bị bệnh để né tránh.

Hoắc Tư Thần: “…”

Cho nên, khi đang chơi đùa ở phòng khách nhỏ, Hoắc Tư Thần đã lân la đi tới trước mặt Hoắc Tư Tước.

“Anh hai, nếu không anh cũng dạy em một chút đi.”

Hoắc Tư Tước không cần suy nghĩ đã trực tiếp cự tuyệt: “Không được.”

Hoắc Tư Thần khó hiểu: “Vì sao chứ?”

Hoắc Tư Tước chính trực nói: “Bởi vì em là học sinh ngoan!”

Hoắc Tư Thần gần như nghẹt thở: “Thế anh hai thì sao, anh là học sinh ba tốt mà!”

Tể Tể và Tương Tư Hoành đều không hiểu những từ đó là gì, nên vừa nghe hai anh trai nói chuyện, hai bé đã thò đầu qua hóng.

“Anh hai, anh ba, học sinh ba tốt là gì ạ?”

Hoắc Tư Cẩn bưng một mâm điểm tâm lớn tới, nghe Tể Tể hỏi, anh mỉm cười giải thích.

“Tể Tể, Tiểu Tương, học sinh ba tốt là danh hiệu vinh dự do các trường học trong nước chúng ta trao cho những học sinh xuất sắc. Trong đó, ba tốt có nghĩ là đạo đức tốt, học tập tốt, sức khoẻ tốt, anh hai của em chính là học sinh ba tốt đấy!”

Khi nói những lời này, anh còn cười tủm tỉm mà nhìn về phía Hoắc Tư Tước.

Trên mặt nở nụ cười, nhưng trong mắt lại mang ẩn ý sâu xa.

Hoắc Tư Tước bị anh trai ruột nhìn tới xấu hổ, vội vàng cầm lấy ly nước ngẩng đầu uống cạn, trong mắt hai bạn nhỏ Tể Tể và Tương Tư Hoành tràn ngập sự ngưỡng mộ mà nhìn về phía Hoắc Tư Tước.

Cùng đồng thanh nói.

“Anh hai, anh giỏi quá! Tể Tể (Tiểu Tương) phải học tập theo anh!”

Hoắc Tư Tước đang uống nước cũng phải phun một ngụm ra, Hoắc Tư Thần ngồi ngay ở bên cạnh nên vinh dự hứng trọn nước lên mặt.

Hoắc Tư Thần: “…”

Hoắc Tư Tước: “…”

Hoắc Tư Tước buông ly nước xuống, vội vàng lấy khăn giấy lau mặt cho em trai ngốc nghếch của mình.

“Xin lỗi nhé Tư Thần, anh hai không ngờ được em ngồi ngay bên cạnh anh.”

Không đợi Hoắc Tư Thần nổi cáu, Hoắc Tư Tước đã lập tức giải thích.

“Nhưng em nhìn tình hình vừa rồi đi, nếu anh hai không quay đầu về phía em, vậy chỉ có thể phun nước lên người Tể Tể và Tiểu Tương, đúng không?”

“Tư Thần, em nỡ lòng nào để anh phun nước ướt hết mặt mũi của Tể Tể và Tiểu Tương?”

Hoắc Tư Thần vô thức lắc đầu: “Em chẳng nỡ lòng nào.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free