Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 854:

Sân sau đủ rộng rãi, có hai cái chậu lớn tỏa ra mùi thơm ngào ngạt, mùi thức ăn truyền tới, Tể Tể lập tức cảm thấy thật đói bụng.

Ở trên tầng, Tào Đại Chí bị Dương Hải Quốc tiêm thuốc an thần và ngủ thiếp đi, bây giờ đã tỉnh lại.

Nhìn thấy con trai quỳ bên mép giường, ông cụ lặng lẽ rơi nước mắt.

Ông không thể nói được, nhưng ánh mắt ông dán chặt vào con trai mình, trong mắt hiện niềm vui do được giải thoát và sự nhẹ nhõm.

Miệng ông cụ hơi hé ra, muốn nói nhưng lại không thể phát ra âm thanh nào.

Vương Tùng chỉ cần nhìn cũng đã hiểu được ý của cha mình, ông cụ đang an ủi ông, bảo ông đừng khóc, ông cụ không trách ông.

Nước mắt Vương Tùng rơi như mưa.

Tào Đại Chí nhìn ông ấy, rồi nhìn về phía cửa phòng.

Ban đầu Vương Tùng không hiểu cha mình muốn bày tỏ điều gì, cho đến khi nghe thấy tiếng gọi từ dưới sân truyền tới, cha ông đang giục ông xuống tầng ăn cơm.

Vương Tùng lau nước mắt, muốn nói gì đó, nhưng Tào Đại Chí lại nhẹ nhàng nắm lấy tay ông.

Bàn tay to nhưng lại gầy đến trơ xương, chẳng khác với tay Nhuế Nhuế là bao.

Nhưng đôi mắt của Tào Đại Chí đã không còn xám xịt và tê dại như mỗi lần gia đình Vương Tùng đến thăm nữa, mà dường như có thêm ánh sáng, còn xen lẫn cả ý cười.

Vương Tùng mím môi: “Cha, cha yên tâm, từ nay về sau mẹ sẽ không bao giờ đến quấy rầy hay ngược đãi cha nữa, cha cứ ở đây với chúng con, đây cũng là ý của Hải Hương.”

Khoé mắt Tào Đại Chí có nước mắt tràn ra, Vương Tùng cúi đầu, ghé lên ngực ông cụ, khóc nức nở thành tiếng.

Vương Hải Hương đi lên tầng gọi Vương Tùng xuống ăn cơm, vừa đến cửa, dì ấy vừa khéo lại gặp được một màn như vậy, trong mắt lộ ra ý cười, rồi chợt nhận ra nước mắt mình không biết đã chảy ra từ khi nào, vội quay người đi, dụi dụi mắt.

Một lúc sau, sau khi Vương Tùng lau khô nước mắt và ngẩng đầu lên, Vương Hải Hương giả vờ như vừa mới đi lên tầng, chuẩn bị gõ cửa.

“Vương Tùng, ăn cơm thôi. Trước đó em đã đút cho cha ăn rồi, nếu hai người còn gì muốn nói thì chờ ăn cơm xong hãy nói, cậu Tư Cẩn và những người khác còn đang chờ anh đấy.”

Vương Tùng vội gật đầu: “À, được.”

Ông lau nước mắt trên khóe mắt cho cha mình, rồi nghẹn ngào nở nụ cười.

“Cha, mọi chuyện đều rồi tốt lên thôi. Nhuế Nhuế đã bắt đầu ăn cơm rồi, cha cũng sẽ khoẻ lại.”

Cả người Tào Đại Chí run lên, ánh sáng trong mắt càng rõ ràng hơn trước.

Vương Tùng đoán có lẽ là vì cha nghe được tin Nhuế Nhuế đã đỡ hơn, tuy rằng ông cụ còn đang nằm liệt giường vì đột quỵt, nhưng vẫn lo lắng cho tình hình của cháu gái mình.

“Cha đừng kích động, chờ Nhuế Nhuế ăn cơm xong, con sẽ dẫn con bé tới thăm cha.”

Tào Đại Chí trợn tròn mắt, càng dùng sức nắm chặt lấy tay của con trai.

Vương Tùng không nói gì về hoàn cảnh hiện tại của mình, chỉ kể cho ông ấy nghe về sự giúp đỡ của những người trong nhà họ Hoắc, thấy đáy mắt ông cụ xuất hiện ý cười, lúc này ông mới sửa lại góc chăn cho ông cụ, rồi cùng vợ xuống tầng ăn cơm.

Bữa cơm vô cùng thịnh soạn, Vương Hải Hương và chị dâu Lý cùng nhau nấu cơm, cộng thêm cả sự giúp sức của anh Lý, họ đã bày ra hai bàn ăn lớn.

Bốn người lớn ngồi chung một bàn, năm bạn nhỏ ngồi chung một bàn.

Vốn dĩ Vương Hải Hương muốn bảo Hoắc Tư Cẩn và Bách Minh Tư ngồi cùng bàn với họ, nhưng Hoắc Tư Cẩn lấy lý do muốn chăn sóc cho các em mà từ chối.

Vương Hải Hương nhớ tới sức ăn khủng bố của Tể Tể, nghĩ càng để ít người biết được càng tốt, nên đã để bọn nhỏ ngồi bàn riêng.

Ăn cơm xong, Hoắc Tư Cẩn và Bách Minh Tư dẫn theo Tể Tể và Tương Tư Hoành chào tạm biệt nhà họ Vương, khi đi tới cửa, Vương Tùng nhận được cuộc gọi từ cục cảnh sát.

Cảnh sát thông báo trên đường trở về họ bất ngờ gặp phải một trận lở đất, người không sao cả, nhưng đã để con rắn kia chạy mất.

Vương Tùng trở nên lo lắng và vội vàng đi tới kể lại cho Tể Tể nghe.

Tể Tể nghe xong, khẽ chớp đôi mắt to: “Chạy thì cứ chạy đi, dù sao nó cũng chỉ là một con rắn hổ mang bình thường, từ nay sẽ không gây ảnh hưởng đến khả năng ăn uống của chị Nhuế Nhuế nữa.”

Nhuế Nhuế nghe thấy những gì Tể Tể nói, cô bé lập tức ngẩng đầu lên.

“Cha ơi, bây giờ Nhuế Nhuế khoẻ rồi.”

Vương Tùng không khỏi bật cười khi nghĩ đến việc con gái mình có thể ăn được từng miếng cơm lớn.

“Được, chú biết rồi, để chú báo lại một tiếng với cục cảnh sát.”

Tể Tể gật đầu, cười tủm tỉm: “Sự an toàn của các chú cảnh sát là quan trọng nhất, chỉ là một con rắn bỏ chạy mà thôi, không đáng để bọn họ mạo hiểm.”

Vương Tùng vừa gật đầu vừa bước lên xe, chuyển lại nguyên văn lời nói của Tể Tể cho cục cảnh sát.

Tâm trạng của các đồng chí cảnh sát rất phức tạp, suy cho cùng đó mới chỉ là một đứa bé ba tuổi rưỡi, vậy mà lại nói được câu như vậy.

Sau khi cúp điện thoại, Vương Tùng đưa theo Nhuế Nhuế, tự mình lái xe đưa bốn bạn nhỏ quay trở lại nhà họ Hoắc và nhà họ Bách.

Vương Hải Hương vốn dĩ cũng muốn đi cùng, bởi nếu không có sự giúp đỡ của Tể Tể và những đứa nhỏ khác, Nhuế Nhuế của họ đã bị hại chết rồi, mà bởi vì vấn đề nhà cửa, không biết bà Vương và Vương Dũng kia còn có thể làm ra những chuyện gì nữa.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free