Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 853:
Chú ấy nhớ trông cha của Tể tể có vẻ không khoẻ, sắc mặt trắng bệch như bị bệnh.
Khi tới bệnh viện hình như cũng không đem theo thứ gì.
Vừa rồi khi quay về, thông qua Bách Minh Tư chú ấy mới biết là ngài Minh đã hoàn thành thủ tục nhập viện, nên chú ấy đã chuẩn bị hết mọi thứ có thể.
Minh Vương thấy chú ấy xách theo hai cái túi siêu lớn, không khỏi xoa nắn gương mặt nhỏ mũm mĩm của con gái cưng.
“Anh chu đáo quá, cảm ơn.”
Tận đáy lòng Vương Tùng vẫn thấy thấp thỏm không yên, rốt cuộc trông ngài Minh cũng không giống người thiếu tiền.
Không ngờ được đối phương lại nhận, Vương Tùng thở phào nhẹ nhõm.
Hai người trò chuyện thêm đôi ba câu, Minh Vương nhận lấy hai cái túi siêu to từ tay Vương Tùng, rồi xoay người trở về phòng.
Minh Vương vừa đi, ông cụ Mặc đang sợ hãi quỳ dưới đất cũng kiệt sức, cả người ngã thẳng trên đất.
Tài xế sợ tới mức vội vàng đỡ lấy ông ta: “Ông chủ! Ông chủ!”
“Bác sĩ! Mau gọi bác sĩ!”
Các bác sĩ và y tá nhanh chóng chạy tới và nâng ông cụ Mặc vừa ngất xỉu lên xe đẩy, vội vàng đẩy xe vào thang máy, người tài xế vẫn luôn canh giữ ở bên cạnh.
Các phóng viên: “…”
Các phóng viên lại quay chụp thêm một hồi!
Những người giàu có nhân cơ hội này vây quanh Vương Tùng, Hoắc Tư Cẩn và cả Tể Tể, ai nấy cũng mỉm cười chào hỏi họ.
Các phóng viên cũng không chịu thua kém.
Rốt cuộc cũng có rất nhiều người đã từng gặp cậu cả nhà họ Hoắc rồi.
Đặc biệt là gương mặt kia, phải giống tổng giám đốc Hoắc tới tám phần.
Thậm chí là thần thái và ánh mắt của Hoắc Tư Cẩn khi nhìn bọn họ cũng chẳng khác nào tổng giám đốc Hoắc.
“Hoá ra là cậu cả Hoắc!”
“Đây là con gái nuôi của tổng giám đốc Hoắc đấy sao? Đáng yêu quá!”
Hoắc Tư Cẩn bình tĩnh đáp lời họ, không nóng không lạnh, không mặn không nhạt.
Tể Tể vốn luôn ngoan ngoãn, nên ai hỏi cũng đáp, thỉnh thoảng còn khen ngợi đối phương vài câu, tuy nhiên vì bé chưa được nghỉ ngơi đàng hoàng, nên lúc này mí mắt của bé đã bắt đầu rũ xuống.
Vương Tùng thấy Tể Tể rõ ràng đang buồn ngủ liền nhanh chóng lên tiếng.
“Tể Tể buồn ngủ rồi, xin mọi người nhường đường một chút, để đứa nhỏ về nhà nghỉ ngơi.”
Ai dám ngăn cản chứ?
Rốt cuộc, đứa trẻ mũm mĩm này là người mà ngay cả người đứng đầu các gia tộc lớn của Huyền môn là ông cụ Mặc còn phải gọi một tiếng “bà cô nhỏ”.
Trước khi đi, Hoắc Tư Cẩn nhìn về phía mọi người.
“Tể Tể mới ba tuổi rưỡi, đang ở độ tuổi ngây thơ hoạt bát, nhà họ Hoắc chúng tôi hy vọng em ấy có thể lớn lên trong sự vô tư, hạnh phúc và bình yên, vì thế, xin mọi người hãy tự xử lý tốt ảnh và video mà mình đang sở hữu, nếu không tự xử lý được, có thể giao lại cho nhà họ Hoắc chúng tôi.
”
Các phóng viên đồng loạt gật đầu: “Cậu cả Hoắc yêu tâm đi, chúng tôi nhất định sẽ xử lý tốt.”
“Đúng, đúng, đúng!”
…
Hoắc Tư Cẩn bế Tể Tể, cùng Vương Tùng đi xuyên qua đám đông và bước vào thang máy, cửa thang máy nhanh chóng đóng lại.
Khoảnh khắc cửa thang máy bên này đóng lại, cánh cửa của thang máy còn lại cũng mở ra.
Trần Đống lao ra khỏi thang máy, mồ hôi đầm đìa.
“Ngài Minh đâu rồi? Ngài Minh đang ở nơi nào?”
Hôm đó anh ấy canh giữ đối phương cả một ngày, kết quả không đạt được mục đích, hôm nay khó khăn lắm mới nhìn thấy người trên TV, lần này nhất định anh ấy phải bắt được người.
****3:
Trong thang máy, đôi tai nhỏ của Tể Tể khẽ cử động.
Thang máy đã bắt đầu đi xuống, bé do dự không biết có nên dừng lại hay không.
Hoắc Tư Cẩn cúi đầu, liền nhìn thấy khuôn mặt bánh bao của Tể Tể phồng lên, tràn ngập muộn phiền, anh không khỏi bật cười.
“Tể Tể, có việc sao?”
Tể Tể chớp đôi mắt to, giọng nói nhỏ nhẹ và ngọt như sữa của bé thật mềm mại.
“Anh cả, Tể Tể nghe thấy có người vừa mới chạy ra khỏi thang máy, muốn tìm Minh… à cha.”
Hoắc Tư Cẩn vội vàng lắng nghe, lúc này thang máy xuống đến tầng thứ 3, nên đương nhiên anh chẳn thể nghe thấy gì.
Vương Tùng cũng vội vàng vểnh tai lắng nghe, nhưng cũng chẳng nghe được âm thanh nào.
Chú ấy cười hỏi Tể Tể: “Tể Tể, nếu không chúng ta quay lại xem thế nào?”
Tể Tể lắc đầu: “Không cần, không cần, có thể đó là người quen của cha cháu, cha cháu có thể xử lý được.”
“Chú Vương, chúng ta đi về trước, chắc là dì Vương và chị Nhuế Nhuế đang chờ chúng ta đấy.”
Trong lòng Vương Tùng cảm thấy ấm áp khó tả, chú ấy thấy đứa nhỏ này thực sự tới để sưởi ấm trái tim mình.
Một cô bé mới ba tuổi rưỡi nha, thật sự quá ngoan, quá ngoan.
Vương Tùng nhẹ nhàng ừ một tiếng, thang máy đã tới tầng 1.
Không đến mười phút sau, bọn họ đã trở lại cửa hàng tiện lợi.
Bách Minh Tư và Tương Tư Hoành đang ngồi chơi bài cùng với Nhuế Nhuế, bên cạnh có rất nhiều đồ ăn vặt.
Trong cửa hàng còn có một đôi nam nữ, Vương Tùng liếc mắt một cái đã nhận ra, họ là hàng xóm ở tầng dưới, vợ chồng anh Lý.
“Anh Lý, chị dâu!”
Anh Lý cười mở miệng: “Chúng tôi và Hải Hương đã cùng nhau đưa cha cậu tới đây, đã sắp xếp xong cả rồi.”
Vương Tùng vội vàng nói lời cảm ơn, lại giới thiệu Hoắc Tư Cẩn và Tể Tể với vợ chồng anh Lý.
Sau vài câu trò chuyện vui vẻ, Vương Tùng vội vã đi lên tầng thăm cha mình.
Vương Hải Hương bày hai chiếc bàn ở sân sau, một chiếc dành cho người lớn và một chiếc dành cho trẻ em.