Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 852:

Họ Minh ư!

Đây là lần đầu tiên anh ta nghe thấy họ này.

Nghĩ một hồi, Bạch Nam Khê bắt đầu thất thần, nhưng chính đồng nghiệp đã đụng nhẹ vào cánh tay anh ta, kéo anh thoát khỏi dòng suy nghĩ.

“Này! Làm gì đấy? Không phải muốn tăng tiền lương lên mấy lần à? Mau chụp đi!”

Bạch Nam Khê chậc một tiếng, vội vàng cầm máy ảnh lên chụp hình ông cụ Mặc.

Phải chụp thẳng góc chính diện.

Một cơ hội hiếm có!

Không khéo về sau anh ta còn có thể đem chuyện này ra nói chuyện với ông cụ Mặc đấy!

Tuy không thể đánh bại được ông ta, nhưng có thể khiến ông ta tức chết!

Ông cụ Mặc: “…”

Cái thằng khốn Bạch Nam Khê này!

Nếu không phải chủ nhân của Địa Phủ đang đứng ngay trước mặt, ông ta sẽ có ngàn vạn cách để khiến Bạch Nam Khê muốn sống không được muốn chết không xong.

Minh Vương thấy thế, nụ cười trên môi càng sâu hơn.

Ánh mắt ông lại rơi lên người ông cụ Mặc đang quỳ trên mặt đất, giọng nói không lớn, nhưng mỗi một câu, một chữ lại như tảng đá lớn nặng tựa ngàn cân, nện mạnh vào lồng ngực ông ta.

“Mặc Nam kỳ, đừng có nhận người thân bừa bãi! Bổn… tôi làm việc luôn chú trong quy tắc, dù sao không có quy tắc cũng chẳng thể làm việc được. Đừng nghĩ rằng ông gọi tôi một tiếng lão tổ tông, gọi Tể Tể một tiếng bà cô nhỏ, là có thể thay đổi được điều gì.”

Ngụ ý rất đơn giản: Ông cứ việc gọi lão tổ tông! Muốn gọi bà cô nhỏ cũng được! Nhưng cũng chẳng gây chút trở ngại gì tới việc làm của tôi, sau khi ông chết, nên xử lý thế nào thì vẫn phải xử lý như thế.

Sắc mặt ông cụ Mặc xám xịt, ngực bị tảng đá vô hình nặng ngàn cân đè lên, hít thở khó khăn, gương mặt già nua đỏ bừng vì nghẹn thở.

Đám người giàu hóng chuyện: “…”

Ôi chao!

Người anh em này đúng là trâu bò!

Anh ta thực sự có thể khiến ông cụ Mặc quỳ lạy mình trước mặt bao nhiêu người, còn phải gọi mình một tiếng lão tổ tông, này… người này rốt cuộc là ai?

Không chỉ có những người giàu có kia thấy thắc mắc, mà các phóng viên có mặt ở đây cũng vậy.

Dường như scandal của ảnh đế Tương cũng không hấp dẫn bằng người đàn ông kia.

Việc nào ưu tiên thì mình làm trước!

Ảnh đế Tương vẫn phải phát triển tiếp trong giới giải trí, nhất định sẽ thường xuyên xuất hiện trước tầm mắt của truyền thông.

Ông cụ Mặc thì khác, đó là người đứng đầu các gia tộc nổi danh trong Huyền môn, là người nắm quyền toàn bộ Huyền Môn trong lời đồn đấy.

Ấy vậy mà lại quỳ lạy một người đàn ông trẻ tuổi, gọi người nọ một tiếng lão tổ tông. Nếu tin tức này được phát sóng, e là toàn bộ người trong giới Huyền môn tại Hoa Quốc sẽ bùng nổ!

Đoán chừng không chỉ Huyền môn, mà cả những gia tộc danh tiếng khác cũng không thể ngồi yên được, đúng không?

Cơ hội khó có được, một số phóng viên đã từ bỏ việc theo đuổi vụ bê bối của ảnh đế Tương mà chuyển sang phỏng vấn ông cụ Mặc.

Nhưng vẫn có một số người không bỏ cuộc mà lặng lẽ rút lui khỏi đám đông và đi về phía bên kia hành lang.

Đừng nói tới người.

Đến cả cái ót của ảnh đế Tương cũng chẳng thấy đâu.

Minh Vương nhìn hành động nhỏ của những phóng viên này, không khỏi nhướng mày.

Những phóng viên này gần như vô thức nín thở khi đi ngang qua người ông, cũng không ai dám liếc nhìn ông thêm dù chỉ một lần.

Không biết vì sao, người đàn ông trông rất trẻ tuổi và quý phái này lại mang đến cho họ một cảm giác bí ẩn khó tả, mà ẩn sau sự thần bí ấy còn ẩn chứa một cảm giác kinh hãi.

Dưa này tuy ngon, nhưng mạng sống vẫn phải đặt lên hàng đầu.

Nụ cười trên môi Minh Vương trở nên lạnh nhạt và xa cách, ông nghiêng người, nhét Tể Tể vào lòng Hoắc Tư Cẩn.

“Tư Cẩn, tôi có chút việc phải làm, nếu các cháu đã làm xong việc của mình rồi thì cháu hãy đưa Tể Tể về nhà trước đi.”

Hoắc Tư Cẩn gật đầu, Tể Tể tò mò.

“Cha ơi, cha muốn đi đâu thế?”

Minh Vương vuốt ve cái đầu nhỏ của con gái cưng, khi nói chuyện với con gái cưng, ngữ điệu của ông luôn rất dịu dàng.

“Tể Tể không cần phải xen vào việc này đâu, sau khi trở về thì con nhớ nghỉ ngơi cẩn thận, ngủ sớm dậy sớm, ngày mai nhớ phải tới trường mẫu giáo đấy.”

Tuy rằng Tể Tể rất tò mò, nhưng bé vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

“Vâng, Tể Tể đã biết rồi cha ơi.”

Đến khi Minh Vương vừa xoay người muốn rời đi, Tể Tể bỗng nhiên gọi ông lại.

“Cha ơi, chờ một chút, chú Vương tới rồi.”

Tể Tể nói xong, nhanh chóng nhìn về phía thang máy.

Khi Minh Vương liếc mắt nhìn những phóng viên đang đứng vây quanh mình, tất cả đều vô thức lùi sang hai bên, để chừa ra một lối đi nhỏ rộng khoảng 1 mét.

Vương Tùng vừa bước ra khỏi thang máy, thở hổn hển, vẻ mặt mỏi mệt.

Tuy nhiên, khi nhìn thấy Tể Tể và những người khác, đôi mắt đỏ ngầu của ông ấy hiện lên ý cười ấm áp.

“Chào ngài Minh, Tể Tể, cậu Tư Cẩn.”

Minh Vương gật đầu cười nhạt, ánh mắt chuyển qua người chú ấy.

Trong tay Vương Tùng xách hai túi đồ lớn, thậm chí còn có cả một cái hộp giữ nhiệt.

“Sức khoẻ của ngài Minh đã đỡ hơn chưa?”

Minh Vương nhẹ nhàng gật đầu: “Khá tốt.”

Trên mặt Vương Tùng tràn đầy ý cười, nhưng bởi vì khí chất uy nghiêm của Minh Vương khiến chú ấy hơi căng thẳng.

“Vậy là tốt rồi, đây là… đây là canh gà đen hầm của vợ tôi - Hải Hương, không nóng không lạnh, chỉ cần mở ra uống trực tiếp là được. Cũng không biết ngài thích ăn gì, nên tôi mang cho ngài mỗi thứ một ít. Tôi cũng chuẩn bị một ít thuốc mỡ, bàn chải đánh răng và những thứ nhỏ nhặt khác, cũng không biết ngài có dùng tới hay không.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free