Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 851:

“Cảm ơn cô Tể Tể, cô Tể Tể giỏi quá!”

Những người bình thường này, ai mà biết được ông ta rốt cuộc vừa mới trải qua chuyện gì?

Chỉ cần ông ta ngất đi thì không cần biết gì nữa, tài xế nhất định sẽ lập tức dẫn ông ta đi.

Ấy vậy mà công chúa nhỏ của Địa Phủ lại đỡ lấy ông ta, khiến ông ta căn bản không thể ngất đi được!

Tâm trạng của ông cụ Mặc lúc này…

Không phải một lời có thể hình dung hết được!

Có phóng viên đưa ra nghi vấn: “Tại sao ông cụ này lại quỳ ở đó? Trông như là đang quỳ lạy cha của cô bé mập mạp kia.”

Hoắc Tư Cẩn vừa định lên tiếng, giọng nói lớn của Bạch Nam Khê gần như vang vọng khắp hành lang.

“Vãi lờ! Ông cụ kia đã rất lớn tuổi rồi, chắc là do thể lực không thể chống đỡ nổi, nên mới bất cẩn bị ngã thôi!”

Các phóng viên: “Thật không?”

Bạch Nam Khê trợn mắt nói dối: “Việc này thì có gì là lạ, mọi người nhìn sắc mặt trắng bệch của ông cụ Mặc liền biết hiện giờ tình trạng sức khoẻ của ông ấy không được tốt! Hơn nữa chúng ta còn lao về phía bên này như ong vỡ tổ, còn hô to gọi nhỏ với bọn họ, nói không chừng là bị chúng ta doạ rồi, nên quỳ trên mặt đất cũng phải thôi.”

Ông cụ Mặc: “…”

Ông ta…

Trong lòng ông ta âm thầm hỏi thăm 18 đời tổ tiên của Bạch Nam Khê!

Khi Minh Vương nhìn Bạch Nam Khê thêm một lần nữa, Bạch Nam Khê cũng liếc mắt nhìn về phía ông, sau đó di chuyển tầm mắt nhìn về phía ông cụ Mặc đang quỳ trên mặt đất.

“Mọi người đều tò mò như vậy, ông có muốn giải thích một chút không?”

Ông cụ Mặc: “…”

Đây là ép buộc ông ta phải giải thích sao!

Hơn nữa, nếu giải thích không rõ ràng, đoán chừng ông ta có thể không sống được qua đêm nay.

Xét cho cùng ông ta cũng đã làm ra không ít chuyện trái với đạo đức, chủ nhân của Địa Phủ chỉ cần tuỳ tiện chỉ ra một việc là cũng có thể lấy được mạng của ông ta.

Còn về việc điều đó có vi phạm tới quy tắc của Địa Phủ hay không, ông ta hoàn toàn không cần biết, nhưng ông ta biết mình chỉ có duy nhất một cái mạng này, khi chết thì hồn phải quay về Địa Phủ, hình ảnh kia khiến ông ta hoàn toàn không dám tưởng tượng.

Ông cụ Mặc hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén sự căm hận đang dâng trào trong lòng, trên khuôn mặt tái nhợt nở một nụ cười cực kỳ cung kính.

“Mọi người hiểu lầm rồi, tôi chỉ đang làm lễ quỳ lạy của gia tộc rồi.”

Các phóng viên: “Sao?”

Đám người giàu hóng chuyện: “Gì?”

Lễ quỳ lạy?

Ông cụ Mặc không phải là người có địa vị cao nhất trong Huyền môn hiện nay sao?

Người đàn ông trước mặt nhìn thế nào cũng còn rất trẻ, còn ông cụ Mặc cũng đã 70 – 80 tuổi rồi, ấy vậy mà còn phải làm lễ quỳ lạy sao?

Minh Vương không nói gì, cười như không cười mà nhìn ông ta.

Dưới tình thế đối mặt với người mạnh hơn, ông cụ Mặc hết lần này đến lần khác tự nhủ rằng mình cầm được thì cũng buông được.

“Tổ tiên của ngài Minh đây là ân nhân của tổ tiên nhà họ Mặc tôi, tuy rằng ngài Minh còn trẻ, nhưng dựa theo vai vế mà nói, cho dù có là Mặc Nam Kỳ tôi thì cũng phải gọi ngài ấy một tiếng lão tổ tông.”

Nói rồi ông ta lại nhìn về phía Minh Tể Tể, câu nói tiếp theo phát ra đặc biệt trôi chảy.

“Cho dù là cô Tể Tể, kỳ thật tôi cũng phải gọi cô ấy một tiếng bà cô nhỏ.”

Các phóng viên “…”

Vãi đạn! Vai vế cao như vậy sao?

Đám người giàu: “…”

Đến cả ông cụ Mặc phải quỳ xuống làm lễ quỳ lạy và gọi một tiếng lão tổ tông, họ cần phải nhớ kỹ gương mặt của người kia, tìm cơ hội kết bạn làm quen.

Bạch Nam Khê: “…”

Anh ta biết rõ gia phả của nhà họ Mặc còn hơn người nhà họ Mặc nữa, thế mà sao anh ta không biết tổ tiên nhà họ Mặc đã từng có quen biết với tổ tiên nhà họ Minh chứ?

Còn nữa, lão già Mặc Nam Kỳ là người rất sĩ diện, nếu thật sự phải quỳ xuống làm lễ lạy lục, nhất định ông ta phải đưa người tới miếu tổ, đóng kỹ cửa rồi mới quỳ lạy.

Tầm mắt của Bạch Nam Khê lại lần nữa rơi trên người Minh Vương.

****2:

Tư thế của chủ nhân Địa Phủ không hề thay đổi, vẫn một tay đút túi quần, một tay bế đứa nhỏ mập mạp.

Vóc dáng của ông rất cao, phỏng chừng phải đến 1m9.

Ông mặc một bộ đồ bệnh nhân có hoạ tiết kẻ sọc trắng xanh, thoạt trông khá gầy.

Nhưng ống tay áo của bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình lại tự nhiên trượt xuống, để lộ nửa cẳng tay với đường gân xanh thoạt trông rất đẹp mắt, khiến người ta nhìn vào có cảm giác mạnh mẽ.

Cho nên dù ông đang ôm đứa bé mập mạp cũng không khó nhìn một chút nào, thậm chí còn mang lại cho Bạch Nam Khê một cảm giác vô cùng thoải mái và tự nhiên.

Cứ như thể cô bé được ông bế trên tay không nặng bao nhiêu cân, mà chỉ là một búp bê vải nhẹ đến mức chẳng có chút trọng lượng nào.

Khi đối phương ngước mắt nhìn sang, chẳng biết xuất phát từ vấn đề gì, Bạch Nam Khê đột nhiên quay đi.

Trong đầu anh ta lại không ngừng suy nghĩ, người này rốt cuộc là ai?

Trong số những người của các gia tộc Huyền môn, có vị cao nhân ẩn danh nào sao?

Tuy nhiên, anh ta chưa bao giờ nghe nói tới trong số các gia tộc Huyền môn nổi danh ở Hoa Quốc hơn trăm năm qua, có gia tộc nào họ Minh cả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free