Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 850:

“Nơi nào, nơi nào?”

“A! Tôi nhớ ra rồi, tại đại hội Huyền môn! Tại đại hội Huyền môn lần trước, một người bạn của bạn tôi là thầy bói đã lén chụp ảnh của những người tham dự. Ông cụ kia hình như chính là người đứng đầu năm thế gia lớn của Huyền môn hiện tại!”

“Mẹ nó! Không phải đó chứ? Đó chính là ông cụ nhà họ Mặc sao?

“Nhà họ Mặc? Là nhà họ Mặc gần đây đã kết thông gia với nhà họ Nghiêm gây ra xôn xao dự luận đó ư?”

“Nhất định là nhà họ Mặc đó rồi! Rốt cuộc khi các gia tộc lớn trong Huyền môn kết thân với nhau, vẫn phải coi trọng chuyện môn đăng hộ đối hệt nhưng những người có tiền khác, phải chọn một người cũng nằm trong số những gia tộc danh giá của Huyền môn mới được.”

“A! Nhà họ Mặc… Nghe nói vụ miếu thờ tổ nhà họ Nghiêm bị đổ, cùng với vụ án gia đình ba người Lý Chính Thanh bị lật lại, nhà họ Nghiêm là nhà phải gánh chịu hậu quả nặng nhất, nhà họ Mặc này…”

“Phải chăng chính là rắn chuột cùng một ổ?”

“Mặc kệ! Nhà họ Mặc đấy! Gia tộc đứng đầu năm gia tộc lớn của Huyền môn đấy, cơ hội khó có được như vậy, tôi phải chụp lại trước coi như biểu thị sự thành kính!”

Một người đàn ông giàu có trước đó đã từng bị nhà họ Mặc lừa đã thì thầm nhắc nhở với người phóng viên trẻ chụp ảnh trước.

“Anh không sợ tới lúc đó sẽ bị nhà họ Mặc trả thù à?”

Chàng trai tràn đầy năng lượng, nâng máy ảnh lên, nở cụ cười khoe hàm răng trắng sáng.

“Sợ cái gì chứ! Ông đây là đầu trọc không sợ bị nắm tóc! Cả nhà tôi chỉ còn lại mỗi mình tôi, muốn trả thù thì cứ tới đi!”

Nói đến đây, người này còn cười ha ha mà bổ sung thêm một câu.

“Nếu thực sự có một ngày Bạch Nam Khê tôi chết vì tai nạn ngoài ý muốn, mọi người nhớ đòi lại công lý giúp tôi nhé! Chuyện đó chắc chắn có dính líu tới nhà họ Mặc đấy!”

Ông cụ Mặc: “…”

Ai?

Trong đầu vang lên tiếng nổ lớn, hai mắt ông cụ Mặc chợt tối đen lại, ông ta nhanh chóng nhìn về phía người đàn ông trẻ tuổi khiêng máy ảnh chĩa về phía mình.

Bạch Nam Khê!

Giọt máu duy nhất của nhà họ Bạch, đứng giữa phòng khách cũ của nhà họ Mặc mà không thèm để ông ta vào trong mắt.

Khi ông cụ Mặc nhìn về phía Bạch Nam Khê, Bạch Nam Khê cũng nhìn thẳng về phía ông ta.

Khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau, Bạch Nam Khê còn tinh nghịch nháy mắt với ông ta một cái.

Đồng tử của ông cụ Mặc đột nhiên trừng lớn, ngực cảm thấy căng cứng.

Ông ta không thở được, ý thức ngay lập tức bị thu hồi.

Tể Tể nhanh chóng nhìn sang khi nghe thấy tiếng nói chuyện của Bạch Nam Khê, bé phát hiện quanh người chú kia có một luồng sáng công đức nhàn nhạt, đôi mắt to của bé khẽ chớp.

Thấy Bạch Nam Khê nháy mắt với ông cụ Mặc, Tể Tể nghiêng đầu nhỏ, có chút nghi hoặc.

Khi nhìn thấy đôi mắt đen nhánh sáng ngời của Bạch Nam Khê lộ ra một tia thất vọng, Tể Tể vội vàng nhìn về phía ông cụ Mặc.

Phát hiện ông cụ Mặc sắp ngất rồi, bé nhanh chóng giơ đôi tay mũm mĩm của mình lên, nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay của ông cụ Mặc.

Đầu ngón tay của bé nhẹ nàng chạm lên cánh tay của ông cụ Mặc, một luồng khí lạnh xuyên qua cánh tay của ông cụ Mặc, theo kinh mạch thẳng tiến lên đỉnh đầu của ông cụ Mặc.

Khi ý thức sắp trôi đi, toàn thân ông cụ Mặc giật mình một cái, đôi mắt đang nhắm nghiền đột nhiên mở to, trong chốc lát ông ta đã tỉnh táo trở lại.

Bạch Nam Khê vốn đang thất vọng chợt sửng sốt, nhanh chóng nhìn về phía Tể Tể.

Tể Tể cũng ngẩng đầu nhìn lại anh ta, sau đó mỉm cười toe toét với anh ta.

Đôi mắt to, đen trắng rõ ràng còn mang theo ý cười khiến Bạch Nam Khê nhìn mà ngẩn ngơ.

Thật đúng là một bé ngoan đáng yêu.

Nhìn ông cụ Mặc đang quỳ trên mặt đất với vẻ mặt “Hận không thể ngất đi lần nữa”, Bạch Nam Khê bật cười thành tiếng.

Ông cụ Mặc: “…”

Lúc này tốt nhất nên ngất đi!

Kết quả… ông ta rõ ràng đã mất đi ý thức, nhưng…

Sắc mặt của ông cụ Mặc trắng đỏ đan xen, thay đổi nhanh đến mức đến cả Tể Tể cũng phải sửng sốt.

Dưới đáy mắt của Minh Vương lộ ra ý cười xấu xa: “Vừa rồi Tể Tể đã làm gì thế?”

Tể Tể rất chân thành, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.

“Tể Tể thấy ông cụ này sắp bị ngã, nên đỡ một chút.”

Hoắc Tư Cẩn nhịn cười: “Tể Tể giỏi quá, mới ba tuổi rưỡi đã biết giúp đỡ người già rồi.”

Bạch Nam Khê cũng nhịn cười, nhưng rõ ràng anh ta không nhịn được, vả lại anh ta căn bản chẳng hề có ý che giấu nụ cười của mình lại, khoé miệng của anh ta sắp kéo đến tận mang tai rồi.

“Bạn nhỏ quá tuyệt vời!”

Ông cụ Mặc: “…”

Con gái cưng được người xa lạ khen ngợi, hơn nữa đối phương còn là một người trong Huyền môn, Minh Vương ngước mắt nhìn một cái, nụ cười trên khoé miệng càng thêm yêu chiều và dịu dàng.

“Kính già yêu trẻ là truyền thống tốt đẹp của Hoa Quốc, Tể Tể hẳn nên giúp đỡ người già.”

Ông cụ Mặc: “…”

Cho nên, ý của chủ nhân Địa Phủ là: Ông ta còn phải cảm ơn?

Ông ta nhìn về phía chủ nhân Địa Phủ theo bản năng, vừa khéo lúc này chủ nhân Địa Phủ cũng nhìn về phía ông ta.

Đối mặt với đôi mắt đen nhánh như mực, cả người ông cụ Mặc dường như không khống chế được mà ngã khuỵu xuống lần nữa.

Trong lòng ông ta không ngừng mắng má nó, trên mặt vẫn phải giữ một nụ cười tủm tỉm.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free