Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 850
Thế nhưng mà… dù có tiêu tốn mấy trăm triệu, người tới làm việc lại chỉ là đệ tử của nhà họ Mặc.
Cho dù ông cụ Mặc không tự mình ra tay, thì để cho người kế thừa tốt nhất của nhà họ Mặc - Mặc Thiếu Giang ra tay cũng được.
Ấy vậy mà đã qua nhiều năm, nhà họ Mặc đều chỉ trả lời là Mặc Thiếu Giang có hành tung bất định.
Là bạn thì bạn có tức hay không?
Tức chết rồi!
Thế nhưng mà mình có việc nhờ vả người ta, tuy rằng trong nhà không có ngai vàng chờ người thừa kế, nhưng ít nhất cũng là gia tài từ vài tỷ tới vài chục tỷ cần truyền lại cho con cháu.
Xét cho cùng lời đồn cũng chẳng sai, người càng có tiền, càng tin tưởng vào những chuyện như thế.
Rốt cuộc, thà rằng tin là có, chứ không thể không tin!
Bỏ ra một ít tiền làm một số việc, kiểm tra phong thủy, củng cố “giang sơn”, bọn họ cũng không thiếu chút tiền này, tất nhiên phải mời cao nhân tới làm rồi!
Nhưng cao nhân này lại quá cao ngạo, bọn họ chi tiền ra còn bị người ta khinh bỉ.
Tức giận vô cùng nhưng lại chẳng dám ho he nửa lời.
Suy cho cùng, chỉ cần vị cao nhân kia động nhẹ ngón tay, “giang sơn” của bọn họ sẽ có thể gặp vấn đề ngay.
Lúc này, họ nhìn thấy một đám người từ thang máy lao ra, mang theo đủ loại máy quay lẫn máy ảnh, còn cả phóng viên, khỏi phải nói đám nhà giàu vui vẻ đến mức nào.
Chụp!
Ra sức mà chụp!
Thẳng mặt mà chụp!
Cái người quỳ trên mặt đất kia chính là ông cụ nhà họ Mặc, là người đứng đầu và chỉ huy cả Huyền môn hiện nay, nên dù bọn họ có tức, có hận đến đây vẫn phải nịnh ông ta lên tận trời!
Quá hỗn loạn!
Quá nhiều người!
Quá nhiều chuyện!
Tể Tể nép mình trong lòng của Minh Vương nhìn thấy cảnh này không khỏi ngây người ra.
Đây là lần đầu tiên bé được tiếp xúc với nhiều máy quay như vậy trong đời thực, mà người ở đây còn quay chụp liên tục, dường như không hề ngừng nghỉ.
Tể Tể tuy rằng hơi ngẩn người, nhưng phản ứng trong vô thức đầu tiên vẫn là tập trung sức mạnh vào đầu ngón tay và gõ nhẹ vào sau lưng cha Minh Vương.
Chụp đi!
Một nửa phân thân còn lại của Chim Chín Đầu đã bị luyện hoá rồi, vết thương của bé cũng đỡ không ít.
Thật quá dễ dàng để ngăn chặn mấy thứ của nhân gian này.
Minh Vương bắt đầu cứng người.
Suy cho cùng, vết thương quá nghiêm trọng, trước đó ông còn kéo giãn thân mình ra để che khe nứt trên vòm trời của Địa Phủ, khiến vết thương cũ chưa khỏi còn hứng thêm vết thương mới, bây giờ vẫn chưa khỏi hẳn, người vẫn còn suy yếu.
Vừa rồi suýt nữa ông đã xoay người mang con gái cưng chạy về phòng, nhưng còn chưa kịp xoay người ông đã nhận ra động tác nhỏ của con gái cưng.
Minh Vương lập tức đứng thẳng người, thân hình ông vốn đã cao lớn, lúc này khí tức quanh người hoàn toàn được phóng ra, cho dù nhìn mặt vẫn còn nhợt nhạt như người mắc bệnh, nhưng vẫn toả ra phong thái cao quý khó ai sánh bằng.
Ông chỉ cần liếc mắt nhìn một cái, các phòng viên đã bắt đầu né tránh góc quay của máy ghi hình khỏi người ông trong vô thức, họ đều sợ đắc tội với đối phương.
Camera vô thức di chuyển xuống dưới, khiến ông cụ Mặc đang quỳ trên đất và mất cảnh giác đã lọt vào trong khung hình, xuất hiện ở mọi góc quay.
Ông cụ Mặc kinh ngạc ngẩng đầu nhìn về phía thang máy, trong đầu óc lúc này hoàn toàn trống rỗng.
Trong đầu ông ta hiện lên vô số câu mắng chửi, cuối cùng biến thành một dấu hỏi lớn.
Ông ta đã làm chuyện khuất tất gì vậy?
Đây rõ ràng là làm bậy mà!
Hoắc Tư Cẩn nhìn thấy, vô thức nhìn về phía sâu nhất của tầng dưới.
Vừa rồi khi các phóng viên mồm năm miệng mười, anh đã nghe ra được không ít thông tin, cha cương thi của Tiểu Tương đang ở đây sao?
Hơn nữa, còn đang hẹn hò cùng với “mẹ của Tiểu Tương”!
Thấy anh cả quay đầu nhìn về phía cuối hành lang, Tể Tể cũng hướng mắt nhìn theo.
“Anh cả, chú Tương tới thật ư?”
Bé hạ giọng và hỏi rất nhanh, Hoắc Tư Cẩn đứng ngay bên cạnh Minh Vương nên có thể nghe thấy rõ ràng.
“Cái này… Anh cả cũng không biết.”
Minh Vương lười nhác trả lời: “Tới rồi.”
Tể Tể kinh ngạc: “Cha ơi, sao tể Tể lại không biết chứ?”
Khoé miệng của Minh Vương cong lên, lộ ra nụ cười dịu dàng và trìu mến lạ thường trên khuôn mặt trắng bệch.
“Vừa tới, cậu ta cố ý che giấu hơi thở cho nên Tể Tể mới không phát hiện ra được.”
Hoắc Tư Cẩn cho rằng chú Tương tới tìm Tiểu Tương, không kìm được mà hỏi một câu.
“Chú Minh, chú Tương tới đây để…”
Minh Vương cười nhạt: “Để gặp tôi.”
Hoắc Tư Cẩn: “…”
Ông cụ Mặc tuy đầu óc trống rỗng nhưng tai mắt vẫn còn tinh tường: “…”
Ông ta ở đây này!
Ông ta ở ngay đây này!
Mẹ kiếp…
****1:
Ông Mặc là người cả đời sống trong nhung lụa, cao ngạo, chưa từng bị ai chỉ trích, luôn luôn thuận buồm xuôi gió, lúc này lại có cảm giác đầu óc trống rỗng, mắt mũi hoa lên.
Ông ta bị ánh sáng của camera chĩa vào mắt như nhìn thấy cả ngàn ánh sao.
Rắc rắc!
Lỗ tai ong ong ong như muốn nổ vang.
Trộn lẫn với những tiếng cảm thán của đám phóng viên đứng gần đó.
“Ông cụ đang quỳ lạy kia là ai?”
“Tôi không biết!”
“Nhìn bộ quần áo chỉnh tề, những đường may cẩn thận lóe sáng kia, sao tôi cứ cảm thấy chúng là tơ vàng thật vậy nhỉ?”
“A a a, sao tôi có cảm giác đã gặp ông cụ kia ở đâu rồi?”