Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 849

Ông cụ Mặc quỳ trên mặt đất: “…”

Đã 70 – 80 tuổi rồi, nổi danh gần cả một đời, thế mà đến cuối cùng lại mất hết mặt mũi với người bên ngoài!

Ông cụ Mặc cho rằng đây đã là cực hạn.

Nhưng hoá ra chuyện chưa kết thúc ở đó.

****0:

Toàn bộ tầng 7 này đều là phòng bệnh VIP, cho nên đa phần bệnh nhân ở đây đều là người có tiền và quen biết nhau.

Thể diện cũng đã mất sạch rồi, mồ hôi lạnh sau lưng ông cụ Mặc ứa ra, nhưng ông ta không thể không cắn răng kiên trì.

Người đàn ông trước mặt không lên tiếng, ông ta thực sự không dám đứng lên.

Nhà họ Mặc tuy rằng là một gia tộc nổi danh trong Huyền môn hơn trăm năm nay, thậm chí bây giờ còn có thể đứng đầu năm gia tộc lớn của Huyền môn, ông ta cũng có thể dõng dạc mà tuyên bố, chỉ cần ông ta muốn, hoàn toàn có thể đứng trên tất cả mọi người.

Nhưng cũng chỉ giới hạn ở nhân gian mà thôi.

Trước mặt Phong Đô Đại Đế - chủ nhân của Địa Phủ, ông ta giống như đang bị tia X trong bệnh viện rà quét, từ chân tới tóc đến tận xương tuỷ đều bị đối phương nhìn thấy rõ ràng.

Đối với tất cả những chuyện ông ta đã làm trong những năm gần đây, cho dù có là Thập Điện Diêm Quân tới, thì có lẽ ông ta vẫn còn nghĩ ra cách để qua mắt họ.

Nhưng người đến chính là chủ nhân của Địa Phủ.

Chủ nhân của Địa Phủ là ai?

Tất cả mọi thứ tại Địa Phủ đều nằm dưới quyền khống chế của vị chủ nhân này.

Người đời chỉ biết tới câu “Diêm Vương bảo anh chết vào canh ba, nhất định anh không thể sống tới canh năm”, chứ tuyệt đối không biết, chủ nhân của Địa Phủ chỉ cần động một ngón tay, không những có thể quyết định sống chết của một người, mà còn có thể truy lùng được tới tận tổ tiên quá cố của một gia tộc để bắt họ chịu hậu quả.

Ông cụ nhà họ Nghiêm - Nghiêm Nghĩa đã từng báo mộng cho ông ta, mấy năm gần đây chủ nhân của Địa Phủ làm việc vừa nóng nảy vừa tuỳ hứng, chẳng hạn như sau khi biết được những chuyện dơ bẩn mà một mình Cốc Hưng Bác làm ra, toàn bộ tổ tiên nhà họ Cốc đều bị hỏi tội.

Vì sao ư?

Câu trả lời của chủ nhân Địa Phủ rất đơn giản: Sinh mà không nuôi dạy được con cái là lỗi của người làm cha mẹ!

Luật pháp của nhân gian đến nay đã thay đổi, nên không bắt con cháu phải chịu tôi cùng.

Nhưng quy tắc tại Địa Phủ vẫn luôn không đổi, một người, kể từ khi sinh ra tới khi chết đi, nếu có thể sống một cuộc sống bình thường và khỏe mạnh thì đó là phúc phận do tổ tiên tích được.

Giống như Hoắc Trầm Lệnh, ông có thể đưa nhà họ Hoắc trở thành gia tộc đứng đầu Hoa Quốc, nhưng đó không chỉ là sức lực của một mình ông, mà còn có cả sự nỗ lực và hy sinh của các thế hệ ông cha đi trước.

Đó là công đức của tổ tiên, rồi sau này con cháu lại cố gắng, tiếp tục bổ sung thêm công đức, như vậy, nhà họ Hoắc muốn lụi bại cũng khó.

Nếu Hoắc Trầm Lệnh không gặp được Minh Tể Tể, ông đã phải uổng mạng vì không thể thoát khỏi mưu kế của đám người nhà họ Trương.

Đáng tiếc…

Ông cụ Mặc cúi đầu xuống, trong lòng tràn đầy hối hận.

Nhưng tuyệt đối không phải hối hận vì những gì mình đã làm trong mấy năm qua, mà hối hận vì không nhanh chóng phát hiện ra được công chúa nhỏ của Địa Phủ đã tới nhân gian.

Đồng thời lại oán giận Nghiêm Nghĩa đã sớm tới Địa Phủ báo tên.

Chuyện lớn như vậy, vậy mà Nghiêm Nghĩa lại chưa từng nhắc tới với ông ta lần nào.

Còn cả con Chim Chín Đầu kia nữa, cũng chẳng ừ hử lấy một tiếng.

Ông cụ Mặc đè chặt lửa giận trong lòng, cố gắng hết sức để đầu óc trống rỗng, không để ý đến những lời thì thầm bên cạnh.

Chỉ cần chịu đựng qua cửa này, còn về phần những người thích hóng chuyện kia ấy à… ông ta có rất nhiều cách khiến họ phải ngậm miệng lại.

Kết quả là cửa thang máy mở ra, một đám đông vội vã bước ra ngoài.

Động tĩnh quá lớn, cho dù ông cụ Mặc đang quỳ trên mặt đất với đầu óc trống rỗng cũng bị đánh động, vô thức ngẩng đầu lên nhìn.

Vừa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, cổ họng của ông ta nghẹn lại, suýt chút nữa khiến bản thân nghẹn chết.

Có thật, thật nhiều người!

Rất nhiều cameras!

Đủ loại máy ảnh, cần gì có đó!

Cả nam lẫn nữ, trên cổ ai cũng đeo thể chứng nhận của các nhà đài lớn nhỏ, cả đám như ong vỡ tổ lao ra khỏi thang máy.

“Mau chụp ảnh!”

“Nhanh lên đi! Chúng ta nhất định phải có được tin tức đầu tiên!”

“Ảnh đế Tương kìa! Kia chính là ảnh đế Tương! Con trai anh ta kìa! Người phụ nữ kia cũng thật là! Chẳng biết sao ảnh đế Tương lại chịu thừa nhận sự tồn tại của con trai, mà không chịu nhận mẹ ruột của thằng bé! Mau! Nghe nói toàn bộ sự việc đều được quay lại ở tầng này, đừng bỏ sót bất cứ thứ gì!”

“Biết rồi, biết rồi! Dù sao nếu nhận được tin tức trực tiếp, tiền lương và tiền thưởng cuối năm của chúng ta chắc chắn sẽ tăng lên gấp mấy lần!”

“Đúng, đúng, đúng!”

Ông cụ Mặc: “…”

Bọn họ đang nói gì thế?

Ảnh đế Tương nào?

Con trai với phụ nữ nào?

Những người có tiền đang đứng hóng chuyện đều cảm thấy hoang mang.

Những phóng viên này không tới đây vì ông cụ Mặc.

Có chút thấy vọng đấy!

Suy cho cùng, nhà họ Mặc vẫn luôn đứng ở trên cao, hầu hết những người có mặt ở đây đều đã từng tới nhà họ Mặc, muốn nhờ ông cụ Mặc xem phong thủy tướng mạo giúp mình.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free