Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 847:

Ông cụ Mặc: “…”

Minh Vương phụt cười một tiếng.

“Cha cũng không biết ông ta sai ở đâu, có lẽ chỉ có mình ông ta biết.”

Tể Tể càng tò mò: “Mặc…”

Ông cụ Mặc sợ công chúa nhỏ của Địa Phủ gọi mình một câu “ông Mặc”, sợ tới mức nhanh chóng ngắt lời của Tể Tể.

“Cô Tể Tể, là lỗi của Mặc Nam Kỳ tôi, nhà họ Mặc chẳng có quan hệ thân thích gì với nhà họ Minh cả, cũng ít khi qua lại với nhà họ Hoắc, không nên cậy già lên mặt, chiếm lợi ích từ cô Tể Tể đây.”

Tể Tể càng trở nên mơ hồ hơn.

Bé ôm cổ của Minh Vương, hôn nhẹ vào má ông.

“Cha ơi, cậy già lên mặt là gì? Ông ta chiếm lợi ích của Tể Tể từ khi nào vậy ạ?”

Bé nhìn quanh một lượt, trên người bé chẳng thiếu mất miếng thịt nào, đến tóc cũng chẳng đứt một sợi, bé vẫn còn nguyên vẹn mà.

Minh Vương: “…”

Ngày mai nhất định phải đưa con gái cưng quay lại trường mẫu giáo!

Nhìn xem, bị người khác lợi dụng mà hoàn toàn không biết gì cả.

Đường đường là công chúa nhỏ của Địa Phủ, lại còn gọi một lão già đứng đầu thế gia Huyền môn ở nhân gian, trên đầu tội ác chất chồng là ông ư?

Nếu người này có đức cao vọng trọng, phẩm hạnh tốt, được người người kính trọng, vậy còn tạm được.

Nhưng lão già trước mặt Tể Tể này là cái thá gì?

Nếu trái tim có 10 ngăn, vậy thì trái tim của Tể Tể phải đen tới cả 10 phần rồi!

“Cha ơi?”

Nhìn vẻ mặt tò mò của con gái cưng, Minh Vương cảm thấy hơi cáu kỉnh.

Trình độ học vấn thực sự rất quan trọng mà!

Hoắc Tư Cẩn dường như nhận thấy sự thay đổi nhỏ trong tâm trạng của Minh Vương, anh bèn bước tới gần, giọng của Tể Tể tuy nhỏ nhưng Hoắc Tư Cẩn vẫn có thể nghe thấy.

Nhìn ánh mắt lạnh lùng lại xen lẫn chút bất đắc dĩ của Minh Vương, lại quay sang nhìn Tể Tể còn chưa có giấy chứng nhận tốt nghiệp mẫu giáo, anh bèn mỉm cười, vội vàng giải thích với Tể Tể.

Anh giải thích rất dễ hiểu.

“Tể Tể, cậy già lên mặt có nghĩa là ỷ vào việc mình lớn tuổi, có nhiều kinh nghiệm mà khinh thường người khác. Vì mình có tuổi cao nên cho rằng mọi người đều phải nhường nhịn và thông cảm cho mình.

Tể Tể: “À.”

Hoắc Tư Cẩn liếc nhìn ông cụ Mặc đang quỳ trên mặt đất, còn người tài xế ở phía sau không biết có nên quỳ hay không, cuối cùng chỉ quỳ một chân xuống.

“Về phần chú Minh nói Tể Tể bị ông cụ Mặc lợi dụng, là bởi vì Tể Tể tuy rằng mới ba tuổi rưỡi, nhưng chú Minh lớn tuổi hơn ông ta, nếu em mà gọi ông cụ Mặc là ông, vậy cha của em là chú Minh sẽ phải dựa theo vai vế tương tự, thế thì không phải Tể Tể đã biến cha mình thành người đồng trang lứa với con của ông cụ Mặc sao?”

Không đợi Tể Tể nói chuyện, Hoắc Tư Cẩn lại hỏi một câu.

“Tể Tể, với tuổi tác của cha em, liệu có thể xếp vào hàng cùng vai phải lứa với con của ông cụ Mặc không?”

Đôi mắt to của Tể Tể đột nhiên mở to, bé tức giận.

“Lão già thúi, ông dám mơ tưởng làm cha của cha Tể Tể! Đến cả cha của cha Hoắc còn chưa dám nghĩ tới chuyện này đâu!”

Ông cụ Mặc: “… Cô Tể Tể, tôi không có.”

Tể Tể không thèm nghe.

“Cả cha và anh cả cùng nói có thì tức là có!”

Ông cụ Mặc: “…”

Toàn bộ tầng 7 này đều là phòng bệnh VIP, người có thể ở đây không giàu sang cũng phú quý, cho nên ở đây không có quá nhiều bệnh nhânh, nhưng cũng không phải là không có ai.

Tể Tể tuổi còn nhỏ, nhưng giọng nói lại rất lớn.

Giọng nói của bé lập tức truyền vang khắp tầng 7, tất cả những bệnh nhân khác ở tầng 7 cùng với người thân của họ nhanh chóng chạy ra khỏi phòng bệnh.

Mọi người đều giàu có, nên đa phần đều quen biết nhau.

Sau khi bước ra ngoài, mọi người còn gật đầu chào nhau một câu, sau đó đồng loạt nhìn về phía Tể Tể.

Tài xế vội vàng đỡ ông cụ Mặc đứng lên, Minh Vương nhìn vậy thì cười nhạo một tiếng.

Trong lòng ông cụ Mặc hoảng hốt, không quan tâm đến điều gì khác, vội đẩy tài xế đang đỡ mình ra, rồi quỳ xuống một lần nữa.

Đám người giàu có vây xem: “…”

Bọn họ đang thấy gì thế này?

Dù từ nhỏ họ đều nhận được nền giáo dục tốt nhất, nhưng trong lòng ai mà chẳng có sự tò mò với thói hóng chuyện.

Có thể làm như vậy mà không hét lên vì ngạc nhiên đã chứng minh là họ đang cố gắng kiềm chế bản thân rồi.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, biểu cảm trên mặt đều rất kỳ lạ.

Sau đó mọi người giao tiếp bằng mắt, mặt mày hớn hở, tròng mắt đều tràn ngập sự choáng ngợp.

Đó là ông cụ nhà họ Mặc sao?

Đúng vậy, đúng vậy!

Vì sao ông ta lại quỳ trên mặt đất?

Tuổi cao, xương loãng, không cẩn thận bị ngã khuỵu à?

Gớm! Vừa rồi tài xế dìu ông ta đứng dậy, chính ông ta đã đẩy người ra đấy.

Ai da, đó là con trai lớn của Hoắc Trầm Lệnh à?

Ông cụ Mặc quỳ trước mặt con trai cả của Hoắc Trầm Lệnh? Nói thế nào cũng thật khó tin, nghe nói nhà họ Mặc bởi vì là gia tộc đứng đầu năm thế gia lớn của Huyền môn, nên từ trước tới nay ánh mắt đều đặt cao hơn đỉnh đầu, nhà họ Hoắc dù có tới tận cửa cũng chưa chắc đã gặp được ông cụ Mặc đâu?

Vì sao tôi cảm thấy không phải ông ấy đang quỳ lạy Hoắc Tư Cẩn, mà là quỳ lạy người đàn ông đang bé đứa trẻ mập mạp kia kìa?

Mọi người nhanh chóng đưa mắt nhìn nhau và nhận được cùng một tín hiệu: Người đàn ông trẻ tuổi kia là ai? Cũng quá trâu bò rồi!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free