Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 846:
Đáng tiếc hiện giờ ông ta đã không thể liên lạc được với Chim Chín Đầu, nếu không ông ta rất muốn hỏi thử nó, vì sao công chú nhỏ của Địa Phủ lại xuất hiện ở nhân gian chứ.
Đã thế còn trở thành con gái nuôi của Hoắc Trầm Lệnh được bao nhiêu lâu nay rồi.
Chẳng lẽ tin tức Chim Chín Đầu truyền tới trước đó có gì sai, kỳ thật Minh Vương chẳng hề bị trọng thương.
Nếu Minh Vương bị thương nặng, làm sao trữ quân của Địa Phủ vẫn ở nhân gian mà không quay về, không phải ngài ấy nên thức suốt đêm để dạy trữ quân của Địa Phủ cách chấp chưởng toàn bộ Địa Phủ sao?
Còn cả ngài Minh nằm trong phòng bệnh kia nữa…
Khi ông ta tới bệnh viện kiểm tra, có nghe các y tá nói chuyện phiếm với nhau mà biết được ở đây có một người họ Minh.
Vốn ông ta cũng chẳng nghĩ gì nhiều, xét cho cùng Minh Vương sẽ không dễ dàng mà đích thân tới nhân gian.
Nhưng càng nghe, ông ta càng cảm thấy nhân vật trong cuộc trò chuyện của các ý tá chính là chủ nhân của Địa Phủ… Phong Đô Đại Đế.
Ông cụ Mặc cũng chẳng làm kiểm tra nữa, sau khi uống một viên thuốc, huyết áp của ông ta đã tốt lên rất nhiều, rồi nhanh chóng chạy tới phía này.
Gõ cửa, không có ai trả lời, đến đi vào ông ta còn chẳng dám, chứ đừng nói tới việc sử dụng tới thuật pháp để nhìn lén.
Lỡ như người bên trong thực sự là chủ nhân của Địa Phủ thì sao? Ông ta nhìn lén người ấy không phải là tìm chết ư?
Ông cụ Mặc kìm nén sự kích động và lo lắng của mình, nhìn về phía Tể Tể với ánh mắt hiền từ.
“Đây là Tể Tể à.”
Tể Tể khẽ gật đầu, ôm cổ Hoắc Tư Cẩn hỏi.
“Anh cả, đây là ai thế?”
Ông cụ Mặc vội tự giới thiệu: “Tể Tể, ông là cha của chú Mặc của cháu, cháu và anh cả cháu đều có thể gọi ông là ông Mặc.”
Cánh cửa phòng bệnh đột nhiên mở ra, một giọng nói trầm thấp và lạnh lùng từ trong phòng truyền đến.
“Ông Mặc? À! Con bé dám gọi, ông có dám nhận không?”
****9:
Sống gần 80 năm, ông cụ Mặc vẫn luôn có cuộc sống xuôi chèo mát mái, có khi nào bị người ta nói lẫy như vậy chứ?
Thậm chí ông ta còn quên mất mình ở nơi nào, mà lập tức xoay người và nhìn sang không chút do dự.
“Tôi có gì mà không dám nhận?”
Dựa theo bối phận, Tể Tể gọi ông ta một tiếng ông Mặc có gì là sai?
Đã gọi con của ông ta là chú rồi còn gì!
Dựa theo vai vế thì sai chỗ nào?
Khi ông ta xoay người lại, nhìn thấy người đàn ông đẹp trai ngời ngờ đứng trước của phòng bệnh, cả người ông cụ Mặc giống như rơi vào trong hầm băng.
Đó… đó… đó là…
Dù ông ta chưa từng gặp chủ nhân của Địa Phủ, nhưng với tư cách là người đứng đầu của nhà họ Mặc – gia tộc đứng đầu trong năm thế gia lớn của Huyền môn, tất nhiên ông ta cũng đã nhận ra điều khác biệt giữa người đàn ông trẻ tuổi đẹp trai này với người bình thường.
Tể Tể ngay lập tức nhảy xuống khỏi vòng tay của Hoắc Tư Cẩn, lon ton chạy tới chỗ cha mình.
Giọng nói nhỏ nhẹ như sữa làm người ta vui vẻ.
“Cha ơi!”
Hoắc Tư Cẩn cũng mỉm cười bước tới.
“Chú Minh.”
Ông cụ Mặc: “…”
Minh Vương cúi xuống bế con gái cưng vào lòng, sau đó gật đầu với Hoắc Tư Cẩn ở bên cạnh, xem như chào hỏi.
Đôi mắt đen láy rơi xuống trên người ông cụ Mặc đang đơ cứng cả người, khóe miệng cong lên thành một vòng cung nhưng chẳng có chút cảm xúc gì.
Khi ông cụ Mặc nhận ra người trước mặt là ai, đôi chân ông ta như mềm nhũn ra.
Người lái xe phía sau thấy tình hình không ổn liền bước tới đỡ ông ta, nhưng người này vẫn chậm một bước.
Ông cụ Mặc quỳ thẳng xuống trước mặt Minh Vương.
Tể Tể kinh ngạc: “Ấy?”
Trong mắt Hoắc Tư Cẩn có sự kinh ngạc thoáng qua, nhưng sau khi nghĩ tới thân phận của cha ruột Tể Tể, lại quay sang nhìn khuôn mặt trắng bệch của ông cụ Mặc, bỗng nhiên anh hiểu ra.
Ông cụ Mặc chắc đã biết được thân phận của cha Tể Tể rồi.
Ông ta biết cha của Tể Tể!
Minh Vương một tay ôm con gái cưng, một tay đút trong túi quần, cả người ông thoạt trông vừa lười biếng và kiêu ngạo.
Khi ông liếc đôi mắt đen sâu thẳm của mình qua, khí tức thần bí và đáng sợ tràn ngập trên người khiến mọi người vô thức thần phục và quỳ lạy.
Nhìn ông cụ Mặc quỳ trên mặt đất, Minh Vương bế con gái cưng lùi lại một bước, trong mắt tràn đầy vẻ ghét bỏ.
“Đang làm gì đấy?”
Minh Vương nhướng mày, vẻ mặt thản nhiên, nhưng lại khiến ông cụ Mặc cảm nhận được một cảm giác ngột ngạt trước nay chưa từng thấy.
“Không phải là muốn làm ông của Tể Tể sao? Sao lại có thể quỳ lạy trước mặt cha Tể Tể chứ? Vai vế thế này thì loạn rồi.”
Ông cụ Mặc đổ mồ hôi đầy đầu.
Ông ta hận bản thân mình vừa rồi nhất thời xúc động, ấy vậy mà quên mất chủ nhận của Địa Phủ đang ở nơi này.
Tuy ông ta xưng bá ở nhân gian, đến cả nhà họ Hoắc cũng chẳng thèm để vào mắt, nhưng khi tới Địa Phủ…
Đến cuối cùng bọn họ đều phải tới Địa Phủ, lúc này mà đối đầu với chủ nhân của Địa Phủ, thì…
Cả người ông cụ Mặc đổ đầy mồ hôi lạnh, một hồi lâu sau mới tìm lại được giọng nói của mình.
“Là lỗi của Mặc Nam Kỳ, hy vọng ngài Minh là đại nhân đừng chấp với tiểu nhân.”
Tể Tể bối rối, ngây thở hỏi Minh Vương.
“Cha ơi, vì sao ông ta lại nói mình đã sai?”