Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 846
Nhân quả tuần hoàn mà thôi.
Hoắc Tư Cẩn mỉm cười nhìn đội trưởng: “Chú cảnh sát, con rắn kia…”
Đội trưởng vừa thấy Hoắc Tư Cẩn nói chuyện, lập tức cười rộ lên.
“Không sao đâu, không sao đâu, chỉ là một con rắn mà thôi, hơn nữa còn được tách độc rồi, đem đi hầm canh cũng chẳng có vấn đề gì.”
Hoắc Tư Cẩn cười nói cảm ơn: “Cám ơn.”
Đội trưởng lắc đầu bật cười, sau đó hàn huyên với Hoắc Tư Cẩn thêm vài câu.
Vì vẫn còn nhiệm vụ khác, nên sau khi nói chuyện xong, đội trưởng đã dẫn theo các đồng nghiệp khác nhanh chóng rời đi.
Vương Tùng mỉm cười đưa bọn họ đến cửa phòng bệnh, sau đó nhận được cuộc gọi từ Vương Hải Hương.
“Vương Tùng, em đã đưa cha tới cửa hàng tiện lợi rồi, tìm một hộ sĩ khác, phía bên anh… có ổn không?”
Hốc mắt Vương Tùng ươn ướt, giọng nói khàn khàn.
“Vẫn ổn, rất ổn. Đã điều tra xong rồi. Giang Hà do Vương Lan Hoa cùng con trai út là Vương Dũng hợp mưu hại chết, nhân chứng vật chứng đều đầy đủ.”
Đầu bên kia điện thoại, dường như Vương Hải Hương đã bật khóc, thanh âm nghẹn ngào.
“Được rồi, em đã biết. Anh nhớ về sớm một chút nhé, em thuê người chăm sóc cha và Nhuế Nhuế, bữa tối nay sẽ nấu một nữa thật ngon để cảm ơn mấy người cậu Tư Cẩn, sau đó đưa họ về nhà.”
“Được.”
Sau cuộc điện thoại này, Vương Tùng tất nhiên sẽ không quan tâm tới chuyện sẽ xảy ra với Vương Dũng sau này.
Sau khi bồi thuờng tiền thuốc men, chú ấy đã giải thích tình hình với cảnh sát.
Bởi vì chú ấy với Vương Dung là anh em cùng cha khác mẹ, hơn nữa, cả Vương Dũng cùng cha ruột và bà Vương đã cùng nhau ngược đãi cha ruột của chú ấy, mà Vương Dũng cũng chẳng gặp vấn đề gì về tính mạng, cho nên các đồng chí cảnh sát đã để họ tự xử lý với nhau xem như chuyện gia đình.
Vương Dũng nhất quyết bám lấy không buông.
Vương Tùng sợ không?
Đến chết chú ấy còn chẳng sợ, chú ấy sẽ sợ một gã ham ăn biếng như Vương Dũng sao?
Thần sắc của Vương Tùng đã nhẹ nhõm hơn nhiều, nhìn về phía Hoắc Tư Cẩn cùng Tể Tể.
“Cậu Tư Cẩn, Tể Tể, chuyện này đã được xử lý gần xong rồi, ngài Minh vẫn đang nằm ở bệnh viện này sao?”
Tể Tể nở nụ cười dịu dàng: “Vẫn còn.”
Trên mặt Vương Tùng nở nụ cười hiếm thấy: “Vậy chú ra ngoài một lát, sẽ nhanh chóng quay lại thôi, sau đó chú sẽ cùng Tể Tể đi thăm ngài Minh nhé.”
Tể Tể khó hiểu: “Chú Vương muốn gặp cha cháu thì bây giờ chúng ta có thể đi luôn mà.”
Vương Tùng muốn giải thích, nhưng Hoắc Tư Cẩn lại mỉm cười giải vây giúp chú ấy.
“Chú Vương có việc phải làm trước, chúng ta lên phòng chú Minh chờ chú ấy đi.
”
Vương Tùng vô cùng cảm kích, gật đầu rồi nhanh chóng bước vào thang máy.
Tể Tể buồn bực mà nhìn về phía Hoắc Tư Cẩn: “Anh cả, tại sao phải như vậy?”
Hoắc Tư Cẩn bế bé lên, âu yếm nhéo cái mũi nhỏ của của bé.
“Đương nhiên là muốn cho chú Vương một cơ hội để nói lời cảm ơn rồi, dù sao có ngàn vạn lời cảm tạ, không bằng cứ để chú ấy đưa chút gì đó tới để cảm ơn, cũng giúp chú ấy yên tâm hơn.”
Tể Tể chớp đôi mắt to ngấn nước, cái hiểu cái không.
Nhưng anh cả đã nói thì chắc chắn là đúng.
Cho nên bé đã ôm cổ Hoắc Tư Cẩn, hôn thật mạnh vào má cậu.
“Anh cả cái gì cũng biết, anh cả giỏi quá!”
Hoắc Tư Cẩn nghe bạn nhỏ khen thẳng thắn như vậy không khỏi đỏ mặt.
“Có phải vừa rồi Tể Tể đã ăn kẹo không?”
Tể Tể chép chép miệng, vươn đầu lưỡi nhỏ ra liếm môi.
Không có hương vị gì.
Bé đưa ra câu trả lời khẳng định: “Không có ạ, miệng Tể Tể không có vị ngọt.”
Hoắc Tư Cẩn bị động tác nhỏ ngây thơ và đáng yêu của bé chọc cười, không nhịn được mà cúi đầu hôn lên vầng trán mịn màng của bé.
“Tể Tể thật quá đáng yêu!”
Tể Tể cười thật tươi: “Anh cả cũng vô cùng, vô cùng đẹp trai!”
Hai anh em khen ngợi lẫn nhau, Hoắc Tư Cẩn vừa cười vừa bế bé đến bên thang máy, đi tới tầng 7 để thăm Minh Vương.
Sau khi lên đến tầng 7, Tể Tể bất ngờ nhìn thấy môt ông cụ mặc bộ đồ truyền thống đang đứng trước cửa phòng bệnh của cha Minh Vương.
Khí tức của ông cụ này rất hỗn loạn, nhưng dường như trên người ông ta có bảo bối gì đó che chở, Tể Tể không nhìn thấy được đường sinh mệnh của ông cụ kia.
Bé cũng không thèm để ý.
Sinh lão bệnh tử, trước nay đều được định sẵn.
Khi thời gian tới, những người cần tới Địa Phủ báo tên thì phải tới Địa Phủ báo tên.
Bà Mạnh Bà có một câu gì mà: “Diêm Vương muốn anh phải chết vào canh ba, ai dám giữ anh lại tới canh năm?”
Nếu ở lại, hẳn sẽ phải trả một cái giá rất đắt!
Hoắc Tư Cẩn cảm thấy ông cụ này có chút quen quen, nhưng tạm thời anh không nhớ được mình đã gặp người này ở đâu.
Hoắc Tư Cẩn sải bước tới bên đó, vừa khéo lúc này ông cụ kia cũng quay lại nhìn cậu.
“Là… Tư Cẩn sao?”
Tới gần hơn, Hoắc Tư Cẩn bỗng nhiên nhớ ra ông cụ trước mặt này là ai.
“Ông cụ Mặc.”
Ông cụ Mặc cười đến là hiền lành, nhưng trông sắc mặt của ông ta không được tốt lắm, dường như còn đang bị bệnh.
Ánh mắt của ông ta rơi xuống Tể Tể đang được Hoắc Tư Cẩn bế trong lòng, đáy mắt ông ta có sự kích động, nhưng nhiều hơn là lo lắng và sợ hãi.
Đây…
Đây chính là công chúa nhỏ duy nhất của Địa Phủ, là trữ quân duy nhất của Địa Phủ được Minh Vương tuyên bố.