Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 844:
Bé nhớ rõ ở Địa Phủ, phàm là những ma quỷ có ý đồ xấu, đặc biệt là là những cư dân tại Địa Phủ mà muốn lợi dụng sơ hở của pháp luật, cha Minh Vương sẽ không chút do dự “tặng” cho quỷ nọ hình phạt nặng gấp 10 lần.
Cha sẽ không khoan dung cho quỷ đó chỉ bởi vì nó là trẻ con mới có vài tuổi, hay là vì đó là một ông cụ, bà cụ mắt mờ tay run.
Tội nặng thêm gấp 10, có nghĩa là ngay khi những ma quỷ vừa tới Địa Phủ báo tên, đã phải tới 18 tầng địa ngục nhận hình phạt trong 180 năm trước đã.
Sau 180 năm, quỷ này mới có thể được vớt từ 18 tầng địa ngục lên và đưa tới chỗ đăng ký, rồi bắt đầu hoàn thành các loại thủ tục khác.
Nếu một đời người là 100 năm, thì tuổi thọ của những cư dân Địa Phủ này sẽ được tính theo số điểm tích luỹ được.
Nhưng ở kiếp này, tại nhân gian sẽ có vô số người trở thành cư dân của Địa Phủ.
Những cư dân Địa Phủ đó sẽ được đăng ký dựa trên những trình tự thông thường, nếu không có vấn đề gì thì sẽ ngay lập tức bắt đầu xếp hàng để được đầu thai theo số thứ tự đã định.
Còn những ma quỷ được vớt lên từ 18 tầng địa ngục của Địa Phủ sẽ trải qua quá trình xếp hàng đầu thai một lần nữa, thời gian chờ hiển nhiên không chỉ có 100 năm thôi đâu.
Ít nhất Tể Tể có biết mấy con quỷ, đã xếp hàng tới 500 năm rồi mà bây giờ vẫn còn kẹt lại Địa Phủ.
Tuy nhiên bây giờ chúng đã ngoan ngoãn hơn nhiều.
Cha Minh Vương nói, mấy con quỷ ấy khi còn sống đều xấu xa đến mức tột cùng, nếu bắt chúng ngồi yên không đi gây chuyện thì không chịu được.
Bây giờ ở đâu có nhu cầu thì chúng phải chạy đến đó.
Nhân viên không cần phải lên tiếng, lấy việc giúp đỡ ma quỷ là một niềm vui, phục vụ Địa Phủ là tôn chỉ đầu tiên của chúng.
Những ma quỷ như bọn chúng đương nhiên sẽ bị tước đoạt tài sản và tự do suốt đời.
Chỉ cần hồn còn ở lại Địa Phủ, như vậy chúng vẫn sẽ là một con quỷ làm công miễn phí, xếp tận đáy của Địa Phủ.
Hầu như tất cả các thành phố, nhà cửa, đường sá, cầu cống, v.v… trong Địa Phủ đều do những ma quỷ như vậy xây dựng.
Theo cách nói của cha Minh Vương chính là: Tự mình tạo nghiệt, dù thành ma quỷ cũng phải trả cho xong!
Khi Tể Tể nhớ tới quy tắc tại Địa Phủ, viên cảnh sát đã chậm rãi trả lời.
“Ý của anh Vương đây là hai đứa nhỏ tên Vương Hải Diệu và Vương Hải Lâm đó sao? Luật pháp nước ta quy định người trên 14 tuổi nhưng dưới 16 tuổi nếu phạm tội cố ý giết người, cố ý gây thương tích hoặc cố ý gây thương tích nặng tới tử vong, cưỡng hiếp, cuớp bóc, buôn bán ma túy, đốt phá, dùng chất nổ, hoặc thả các vật nguy hiểm thì đều phải chịu trách nhiệm hình sự.
”
“Vương Hải Diệu sắp gần 18 tuổi, Vương Hải Lâm tuy rằng chưa đủ 14 tuổi, nhưng bọn chúng đều có thái độ tàn ác, biết luật còn phạm luật, cho dù chưa gây ra án mạng, nhưng cấp trên đã ra quyết định nhất định phải giáo dục thật nghiêm. Cục cảnh sát đã thông báo với trường học của chúng, chờ sau khi tang lễ của mẹ chúng xong xuôi, cả hai anh em đều được chuyển tới trung tâm cải tạo thiếu niên.”
Vương Dũng: “…”
Tể Tể nghe xong, vỗ tay bôm bốp.
“Thật tốt quá, thật tốt quá, hai anh trai kia quá hung ác, xấu xa, lại còn không có phép tắc, cần giáo dục lại cẩn thận!”
Trước mắt Vương Dũng tối sầm lại: “Các người… Các người…”
Hoắc Tư Cẩn lãnh đạm nói: “Chúng tôi là người của nhà họ Hoắc! Vốn dĩ bọn chúng cũng không cần phải tới trung tâm cải tạo thanh thiếu niên, xét cho cùng cũng chưa phạm tội, nhưng vì… chúng tôi là người nhà họ Hoắc!”
Đồng tử của Vương Dũng bỗng nhiên mở to, hơi thở đột ngột dừng lại, cứ thế ngất đi.
Tể Tể bỗng nhiên nghiêng đầu nhỏ hỏi đồng chí cảnh sát: “Chú cảnh sát ơi, con rắn đó khi nào mới bị đưa tới thành phố ạ?”
****8:
Đồng chí cảnh sát cười rộ lên, xoa mái tóc mềm mại của Tể Tể.
“Chắc còn khoảng 20 phút nữa, Tể Tể hỏi chuyện này làm gì?”
Tể Tể nói đúng lý hợp tình: “Đó là rắn do Tể Tể và anh Tiểu Tương bắt được, chị Nhuế Nhuế bị kén ăn, mà dì Vương lại nấu ăn cực ngon, nên vừa khéo đưa con rắn kia về để dì Vương hầm canh cho chị Nhuế Nhuế uống, bồi bổ thân thể.”
Đồng chí cảnh sát: “…”
Hoắc Tư Cẩn đại khái đã đoán được ý của Tể Tể.
Con rắn đó chính là Bảo Gia Tiên, không biết Tể Tể dùng phương pháp gì để các đồng chí cảnh sát bắt được nó, nhưng dù sao nó cũng từng được người nhà họ Vương thờ cúng, còn cắn nuốt sinh khí của Nhuế Nhuế, như vậy, nếu Nhuế Nhuế ăn thịt nó thì cũng coi như nhân quả tuần hoàn.
“Chú cảnh sát ơi, chờ tới khi đưa con rắn kia tới thành phố, chúng cháu có thể đem nó đi không?”
Vương Tùng nhanh chóng lên tiếng: “Đó là rắn do nhà họ Vương nuôi, đương nhiên có thể đem đi hầm canh cho Nhuế Nhuế uống rồi!”
Tể Tể cười tủm tỉm: “Vậy thì tốt quá, sau khi chị Nhuế Nhuế được uống canh rắn, nhất định sẽ nhanh chóng khoẻ lên.”
Vương Tùng không dám tin: “Thật sao?”
Tể Tể gật đầu thật mạnh: “Đương nhiên!”
Sinh khí của chị Nhuế Nhuế đã bị con bò sát kia hút đi, nhưng công lực của con bò sát ấy lại bị bé nuốt mất.
Thứ duy nhất còn hữu ích là cơ thể của con bò sát đó.
Khi hút công lực của con bò sát nọ, bé đã quan sát kỹ rồi, trên lưng con bò sát có đeo mạng người, cho nên cuối cùng nó phải trở thành một món ăn trên mâm cũng là chuyện bình thường.