Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 843:
Ba tháng sau, bà Vương hoài thai con của Dương Hải Quốc, cũng chính là Vương Dũng.
Vương Dũng được sinh ra chưa tới một năm, vợ của Dương Hải Quốc đã lên cơn đau tim mà chết, từ đó Dương Hải Quốc không lấy thêm vợ nữa.
Tào Đại Chí vẫn luôn tin tưởng vợ mình là bà Vương, trong nhiều năm trời, ông cụ vẫn luôn bị bà Vương kiếm cớ trong nhà cần ăn cần tiêu, bảo ông ấy tới nơi khác làm việc, cho nên, mãi đến 5 năm trước, Tào Đại Chí mới vô tình biết được bà Vương và Dương Hải Quốc vụng trộm với nhau, cũng vì thế mà ông ấy tức giận tới nỗi trúng gió và bị liệt nửa người.
Bà Vương và Dương Hải Quốc bị doạ sợ không nhẹ, nhưng sau khi phát hiện Tào Đại Chí bị liệt nửa người không những không thể cử động được mà còn chẳng thể nói thành lời, họ cũng bình tĩnh lại.
Hai người này bàn bạc với nhau, Dương Hải Quốc biến thành nam bảo mẫu được bà Vương thuê, rồi từ đó sống luôn trong nhà bà Vương.
Cứ thế ở đó được 5 năm.
Nhìn bề ngoài, bà Vương đã làm rất tốt, không ai nghi ngờ bà ta ngoại tình với Dương Hải Quốc cả, thậm chí còn công khai cho Dương Hải Quốc vào nhà mình ở.
Sau khi Tào Đại Chí bị trúng gió, Vương Tùng cùng vợ là Vương Hải Hương có trở về căn nhà đó để chăm sóc cha một thời gian, nhưng cuối cùng đã bị bà Vương đuổi về.
Bà Vương đã rất thành công trong việc giữ thể diện của mình, khiến Vương Tùng cũng không phát hiện được có chỗ nào không ổn cả.
Cửa hàng tiện lợi rất bận, con gái lại có bệnh kén ăn nghiêm trọng, cho nên Vương Tùng chưa từng nghĩ tới những gì mẹ mình và nam bảo mẫu Dương Hải Quốc đã làm.
Suy cho cùng, vợ chồng Vương Dũng tuy có nhà riêng nhưng nhà riêng của họ đã được cho thuê từ lâu để kiếm thêm tiền, con cái của gã thì kiếm cớ đi học nên được đưa đến chỗ chú hai ở, còn Vương Dũng và Giang Hà vẫn luôn sống cùng với cha mẹ.
Vương Tùng không bao giờ có thể nghĩ rằng mẹ mình - bà Vương đã ngoại tình với Dương Hải Quốc từ nhiều năm trước, Vương Dũng vậy mà lại là con trai của Dương Hải Quốc.
Bọn họ ở cùng một nhà, chẳng khác nào gia đình đoàn tụ.
Chỉ là đáng thương cho cha của ông ấy…
Nghĩ đến đây, Vương Tùng tự tát mình một cái thật mạnh.
Các đồng chí cảnh sát nhìn thấy thế, cũng thở dài.
Đội trưởng vỗ vào bả vai chú ấy, an ủi: “Bắt được cả người lẫn tang vật, tuy rằng bà Vương sống chết không chịu thừa nhận, nhưng phía Dương Hải Quốc đã khai hết rồi, còn cho biết bà Vương vẫn luôn nuôi một con rắn. Ông ta cảm thấy con rắn kia rất quái lạ, cho nên mỗi lần bà Vương về quê thờ cúng con rắn đó, ông ta đều đứng chờ ở bên ngoài.
”
Các đồng nghiệp xung quanh không khỏi thở dài: “Thời buổi nào rồi, ấy vậy mà vẫn còn người tin tưởng vào Bảo Gia Tiên cơ chứ! Nếu có Bảo Gia Tiên thật, sao nó còn muốn lấy mạng của cả con dâu bà ta?”
Vương Tùng mím môi không nói.
Tuy rằng trong lòng ông ấy hiểu rất rõ, nhất định là bởi vì con gái ông còn sống, mẹ ông không thể nào giải thích được với Bảo Gia Tiên, hơn nữa vì căn nhà của gia đình ông, cho nên bà ta mới bí quá hoá liều, trực tiếp đẩy Giang Hà ra ngoài.
Vương Tùng không thể tưởng tượng nổi, mẹ mình lại là một người có lòng dạ rắn rết như vậy.
Nhưng sự thật chính là sự thật!
Đội trưởng nói xong, Vương Dũng nằm trên giường bệnh lập tức bật dậy.
Vì hai chiếc xương sườn trên ngực bị gãy nên gã không khỏi kêu đau thảm thiết, rồi lại ngã xuống giường bệnh.
“Đồng chí cảnh sát, con rắn kia sao có thể là do mẹ tôi nuôi được? Rõ ràng là do con khốn Vương Hải Hương kia nuôi!”
Vương Tùng liếc nhìn qua, mặc dù Vương Dũng sợ hãi, nhưng gã càng sợ sau khi mẹ mình bị bắt thì Bảo Gia Tiên sẽ tìm tới gã.
Gã ta biết Bảo Gia Tiên lợi hại.
Gã càng biết Giang Hà chết là bởi vì Nhuế Nhuế còn sống.
Giang Hà đã thế mạng cho Nhuế Nhuế!
“Đồng chí cảnh sát, tôi muốn gặp mẹ mình! Bày ấy đã 60 - 70 tuổi rồi, lại chưa từng được đi học, chữ to không biết chữ nhỏ không xong, sao có thể hại người chứ?”
“Đồng chí cảnh sát…”
…
Mặc kệ Vương Dũng nói như thế nào, các đồng chí cảnh sát cũng chẳng hề để ý tới gã ta.
Thấy gã nói nhiều đến phát phiền, có đồng chí cảnh sát đã mở miệng.
“Anh Vương đây có sức lo lắng cho bà Vương như vậy, không bằng tự ngẫm lại chính mình đi!”
Vương Dũng ngẩn ra: “Có ý tứ? Chuyện này thì có liên quan gì đến tôi?”
Viên cảnh sát: “Đương nhiên là có liên quan rồi, bà Vương là thủ phạm chính, anh và Dương Hải Quốc là tòng phạm! Khi Giang Hà xảy ra chuyện, anh cũng có mặt ở đấy. Dương Hải Quốc đã ngược đãi cha Tào bị trúng gió liệt nửa người cũng là sự thật không thể chối cãi!”
Vương Dũng: “…”
Vương Dũng sợ tới mức sắc mặt vốn đã không còn chút máu lại càng tái hơn, giọng nói bắt đầu run rẩy.
“Không! Không phải như vậy, tôi không biết gì cả! Con trai của tôi đâu! Hải Diệu cùng Hải Lâm nhà chúng tôi đâu? Bọn chúng có thể làm chứng cho tôi.”
Tể Tể vô cùng ấn tượng với hai anh trai không chịu nói đạo lý kia.
Cho nên, vừa nghe Vương Dũng nhắc tới bọn họ, bé lập tức cất giọng non nớt hỏi chú cảnh sát.
“Chú cảnh sát ơi, hai anh trai kia ỷ vào việc mình chưa thành niên mà muốn giết người, có cần phải giáo dục lại không ạ?”