Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 842:

Toàn thân Vương Tùng đau nhức, ông ấy há miệng thở dốc, bên khoé miệng có máu tươi trào ra.

Tể Tể nhìn thấy, vội vàng mang khăn giấy từ bàn bên cạnh đến.

“Chú Vương, Tể Tể lau cho chú nhé, Tể Tể nhất định sẽ nhẹ nhàng, đảm bảo không chạm vào vết thương của chú đâu.”

Vương Tùng ngơ ngác ngẩng đầu, vừa ngước mắt lên đã bắt gặp đôi mắt to tròn trong vắt của Tể Tể, đôi mắt ấy sáng trong lạ thường, tràn đầy lo lắng và đau lòng.

Vương Tùng bỗng nhiên rơi lệ.

“Tể Tể, xin lỗi cháu, nhất định chú Vương đã doạ cháu sợ rồi.”

Chờ chú Vương hoàn hồn lại, Tể Tể vội vàng kiễng chân lau máu bên khoé miệng cho chú ấy.

“Tể Tể không sợ, lá gan của Tể Tể siêu lớn luôn.” Nói tới đây, Tể Tể nhìn vết máu trên khóe miệng của Vương Tùng, nhếch miệng, giọng nói của bé trở nên đặc biệt trầm thấp: “Nhưng chú Vương ơi, Tể Tể sợ chú bị thương, bị thương rồi sẽ rất đau, dì Vương và chị Nhuế Nhuế mà nhìn thấy chú như vậy, nhất định họ sẽ rất, rất đau lòng…”

Vương Tùng vốn đang ngồi xổm trên mặt đất, đối mặt với bé mà rơi nước mắt, lúc này, nghe được những lời quan tâm của Tể Tể, nước mắt không ngừng chảy ra.

Khi biết mẹ ruột vì gia đình em trai và cháu trai mà lợi dụng Bảo Gia Tiên mưu hại tính mạng của con gái, ông đã oán hận, trách móc số phận bất công.

Vì sao ông phải làm anh, vì sao ông lúc nào cũng phải nhường lại cho em trai?

Làm anh thì đúng là phải nhường nhịn em trai, chăm sóc em trai.

Nhưng gia đình ông đã chăm sóc đám người này quá mức cần thiết rồi.

Nhiều đến mức ông còn chẳng thể bảo vệ cho con gái của mình.

Nhưng vào lúc này, ông đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm.

Nếu không có những sự bất công và toan tính đó thì làm sao ông có thể gặp được những ân nhân tốt bụng như Tể Tể và đám nhỏ này chứ.

Chẳng hạn như Tể Tể, như Tư Cẩn, như Minh Tư, như Tiểu Tương… Còn cả ngài Hoắc và những người khác nữa…

Vương Tùng nhẹ nhàng ôm Tể Tể và Tương Tư Hoành vào trong lòng, để mặc nước mắt lăn dài.

Hoắc Tư Cẩn và Bách Minh Tư giúp đỡ Vương Tùng dọn dẹp lại số hàng hóa bị hất khỏi kệ khi Vương Tùng và Vương Dũng đánh nhau.

Cũng may bên này là khu bán đồ ăn vặt, đồ ăn vặt rơi xuống đều được hai người họ nhanh chóng thu dọn.

Sau khi Vương Tùng hoàn toàn bình tĩnh lại, ông cảm thấy có chút xấu hổ khi nhìn thấy Hoắc Tư Cẩn và Bách Minh Tư giúp mình thu dọn bãi chiến trường.

“Cậu Tư Cẩn, cậu Minh Tư, tôi…”

Hoắc Tư Cẩn cùng Bách Minh Tư cùng nhẹ nhàng mỉm cười.

Bách Minh Tư khẽ cười lắc đầu, Hoắc Tư Cẩn chậm rãi lên tiếng.

“Chú Vương, có thể phát tiết ra ngoài sẽ tốt hơn, nếu chú luôn kìm nén trong lòng thì sau này sẽ có thể nảy sinh vấn đề lớn đấy.”

Vương Tùng ngơ ngác nhìn chàng trai trẻ mới ngoài hai mươi này, cảm xúc vô cùng phức tạp.

Không lời nào có thể diễn tả được lòng biết ơn của ông ấy.

Hoắc Tư Cẩn có lẽ đã đoán được suy nghĩ của chú ấy, mỉm cười và chỉ vào Vương Dũng nằm trên mặt đất.

“Chú Vương, trước hết chú cứ xem ông ta thế nào đã.”

Vương Tùng vội gật đầu, tuy nhiên nhìn mãi mà chẳng thấy Vương Dũng nhúc nhích gì, cơ thể lại còn cứng đờ.

Ngay khi ông vừa định vươn tay ra kiểm tra hơi thở của Vương Dũng, Tể Tể đã nhanh chóng giải thích.

“Chú Vương đừng lo lắng, ông ấy chỉ ngất đi thôi.”

Vương Tùng có cảm giác như tảng đá khổng lồ nặng ngàn cân mà mình buộc phải mang đã được nhấc khỏi lưng.

Không nói một lời, ông đột nhiên quỳ xuống trước mặt Tể Tể và ba người khác.

Không để mấy người Hoắc Tư Cẩn kịp nói gì, ông đã dập đầu lạy ba cái, sau đó kéo Vương Dũng vừa bị mình đánh đến nỗi mặt mũi bầm dập tới bệnh viện số 1 ở phía đối diện.

“Làm phiền cậu Tư Cẩn ở lại chăm sóc Nhuế Nhuế khoảng một tiếng nữa, trong vòng một tiếng tôi sẽ quay trở lại.”

Hoắc Tư Cẩn nhìn thấy chú ấy toàn thân dính đầy máu, mỉm cười bước tới.

“Chú Vương, cháu đi cùng với chú.”

Tể Tể ôm lấy chân của anh cả: “Anh cả, Tể Tể cũng phải đi, vừa khéo cha vẫn đang nằm trong bệnh viện.”

Bách Minh Tư và Tương Tư Hoành chủ động lên tiếng: “Chúng tôi ở đây chờ mọi người.”

****7:

Nửa tiếng sau, kết quả kiểm tra của Vương Dũng đã có, hai xương sườn bị gãy, xương bắp chân bị dập nát và có nhiều vết bầm tím trên cơ thể.

Vương Dũng đã tỉnh, gã vẫn còn muốn chửi mắng Vương Tùng.

Tuy nhiên, khi ánh mắt sắc bén của Vương Tùng liếc qua, Vương Dũng lại cảm thấy sợ, lẩm bà lẩm bẩm một lúc rồi ngậm miệng.

Sau khi tỉnh lại Vương Dũng liền báo cảnh sát, vẫn là tiểu đội cảnh sát cũ chạy tới.

Đối với chuyện của nhà họ Vương, các đồng chí cảnh sát đã điều tra rõ ràng.

Con rắn hổ mang kia quả thực là do bà Vương nuôi dưỡng, hiện tại bà Vương đang được đưa từ quê về thành phố bằng xe cảnh sát.

Dương Hải Quốc không cần phải đe dọa, ngay khi biết tin bà Vương bị bắt, ông ta đã chủ động thú nhận mọi chuyện.

Tào Đại Chí và bà Vương được gia đình giới thiệu và kết hôn, Tào Đại Chí là người trung hậu thật thà, trong nhà lại đông anh em, mà trong nhà họ Vương chỉ có duy nhất một đứa con gái là bà Vương, nên cuối cùng Tào Đại Chí đã tới nhà họ Vương ở rể.

Kết hôn được ba năm, bà Vương đã ngoại tình với Dương Hải Quốc ở cùng tiểu khu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free