Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 831:
Vương Tùng và Giang Hoa đồng thời lên tiếng sau khi Tể Tể gọi bà Vương lại.
“Chuyện chưa được giải quyết xong, không được đi!”
“Không được đi!”
Mắt Vương Dũng đỏ bừng, gã trừng mắt, tức giận nhìn Vương Tùng: “Có chuyện gì? Anh chưa thấy mẹ mệt chết thì không chịu buông tha đúng không?”
“Anh, em biết anh và chị dâu từ trước tới nay không thích em và mẹ, nếu không, bao nhiêu năm như thế, cho dù là ngày lễ tết hai người cũng không cho em và mẹ tới nhà.”
Ánh mắt của những người đứng xem nhìn Vương Tùng rất phức tạp.
Vương Tùng mím môi, nắm tay Tể Tể và Tương Tư Hoành, sống lưng thẳng tắp.
Cho dù quả thực dáng người chú ấy không cao, thân hình không cường tráng, lại có chút mỡ bụng, nhưng bây giờ trông chú ấy vẫn cao lớn, đĩnh bạt lạ thường.
Đặc biệt là ánh mắt của chú ấy cực kỳ kiên định, cũng rất lạnh lùng.
“Vương Dũng, những lời này mày muốn nói cứ nói! Nhưng hôm nay, trước khi nguyên nhân tử vong của Giang Hà được xác định, các người không thể rời khỏi nơi này.”
Giang Hoa bởi vì không thích bà Vương, hơn nữa cũng không thân thiết với Vương Dũng, nên ban đầu cũng có ác cảm với Vương Tùng.
Tuy nhiên, lúc này cậu ấy và Vương Tùng đang đứng trên cùng một chiến tuyến.
“Anh Vương Tùng nói đúng, cho đến khi tìm ra lý do tại sao chị tôi lại chết vì độc rắn, các người không được đi đâu cả!”
Vương Dũng đỏ mắt chất vấn: “Giang Hoa, chị của cậu đã chết rồi, chẳng lẽ cậu không muốn để chị mình ra đi thanh thản sao? Cậu có biết chị mình không được nhập vào mộ phần tổ tiên của nhà họ Vương chúng tôi là có ý nghĩa gì không?”
Giang Hoa đứng dậy, cậu ấy nhỏ hơn Giang Hà mười mấy tuổi, thoạt trông còn rất trẻ.
“Không nhập được mộ phận tổ tiên của nhà họ Vương các người thì không nhập nữa, chị ấy là chị gái của tôi, là người của nhà họ Giang chúng tôi, hoàn toàn có thể an táng cùng với tổ tiên nhà họ Giang!”
Vương Dũng nổi cáu: “Mày!”
Bà Vương không dám tin mà nhìn thẳng vào Giang Hoa: “Sao có thể như vậy? Tiểu Hà và Tiểu Dũng nhà chúng tôi có tình cảm sâu đậm, còn sinh được hai đứa con, Hải Diệu còn phải…”
Vương Tùng không chút lưu tình, trực tiếp xen ngang lời bà ta: “Tôi đã báo cảnh sát rồi, rắn độc cũng được bảo vệ đưa vào phòng xét nghiệm, chờ có kết quả rồi hãy nói sau!”
Bà Vương tuy rằng muốn chạy, nhưng lúc này mà rời đi thì rõ ràng là bà ta chột dạ rồi.
Bà ta chắc chắn rằng không thể điều tra ra cái gì, nên cũng không rời đi nữa.
Bà Vương dựa vào con trai nhỏ, bày ra vẻ mặt ai oán, khóc lóc, khi nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của Vương Tùng, ánh mắt bà ta mới thật bi ai phẫn uất làm sao, còn tỏ vẻ mình rất tủi nhục nhưng bất đắc dĩ không thể nói nên lời.
Mấy người lớn tuổi đứng quanh hóng chuyện không nhịn được mà mở miệng.
“Ôi! Đây đều là việc nhà, đều là người một nhà cả, về nhà rồi nói chuyện sau.”
“Đúng vậy, việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài mà.”
“Vậy nếu như lời bà cụ và cậu con trai nhỏ nói đúng là sự thật, vậy người con trai lớn kia đúng thật là quá nhẫn tâm!”
…
Cũng có người nói giúp Vương Tùng, cụ thể là một số người nhà của bệnh nhân nhập viện hóa trị dài ngày tại bệnh viện số 1.
Bởi vì cửa hàng tiện lợi của Vương Tùng mở cửa 24/24, hai vợ chồng Vương Tùng và Vương Hải Hương lại rất tốt bụng, giá cả trong cửa hàng tiện lợi rất phải chăng, có đôi khi họ còn giảm giá lớn hoặc tặng một số nhu yếu phẩm hàng ngày cho gia đình bệnh nhân đang thiếu tiền.
Tuy chẳng đáng bao nhiêu riền.
Nhưng nằm viện hóa trị quanh năm đều tốn tiền, cho dù không phải tất cả mọi người ở đây điều thiếu tiền, nhưng vẫn có rất nhiều người nhà bệnh nhân phải tiết kiệm, có thể giữ được đồng nào hay đồng đấy.
Các bệnh nhân và gia đình họ rất biết ơn khi gặp được những người chủ vừa tốt bụng lại vui vẻ và nhiệt tình như vợ chồng của Vương Tùng.
“Vợ chồng ông chủ Vương rất lương thiện, tôi không tin bọn họ là người không quan tâm đến người già.”
“Tôi cũng không tin! Trước đây tôi đến cửa hàng của ông chủ Vương mua đồ, đã hai lần bắt gặp cảnh bà chủ Vương đưa tiền cho bà cụ kia rồi, thoạt trông ít nhất của phải 5000 tệ đổ lên.”
“Đúng, đúng, đúng, tôi cũng từng gặp qua! Hơn nữa, tôi còn nghe thấy bà cụ này hay nhéo tai con gái của ông bà chủ Vương, mắng những lời rất khó nghe!”
…
Giang Hà vừa chết đã lập án, tuy rằng vợ chồng Vương Tùng bị hiềm nghi, nhưng các đồng chí cảnh sát không tìm thấy bất kỳ bằng chứng nào tại nhà của họ, vì thế tất nhiên không thể tiến hành các bước tiếp theo.
Đương nhiên, trong cục cảnh sát cũng có không ít những đồng chí cảnh sát giàu kinh nghiệm hơn cảm thấy chồng Giang Hà là Vương Dũng càng khả nghi hơn.
Bởi vì Giang Hoa đã báo cho cảnh sát điều gì đó sau khi biết được cái chết của chị mình từ chỗ Vương Hải Hương.
Vương Dũng ngoại tình, nghiện cờ bạc, còn có khuynh hướng bạo lực gia đình.
Trong lúc này, Tể Tể và Tương Tư Hoành vẫn luôn đứng bên cạnh Vương Tùng.
Tể Tể có chút hối hận vì đã nuốt hết công lực của con rắn kia!
Nhưng không phải bé hối hận vì đã nuốt công lực của gã ta, mà hối hận vì nuốt quá sớm.
Nếu không con rắn kia có thể nói chuyện, gã cũng có thể lập tức tố cáo và nhận dạng bà Vương.