Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 830:
Bà Vương tức giận tới nỗi thất khiếu bốc khói, chỉ vào mũi Vương Tùng mà mắng.
“Vương Tùng! Mày đây là không muốn em trai em dâu mày được yên ổn đúng không? Sao quê chúng ta lại có quy định có thể giải phẫu chứ? Mày mới bao nhiêu tuổi? Mày hiểu biết được đến đâu hả?”
Tể Tể lại bỗng nhiên chỉ vào cái túi Tương Tư Hoành vẫn luôn xách theo, lớn tiếng hỏi y tá: “Chị y tá ơi, có phải tất cả các loài rắn độc đều có nọc độc giống nhau không?”
Y tá vội vàng giải thích: “Đương nhiên là không phải.”
Tể Tể lập tức hỏi lại: “Vậy nếu bắt được rắn độc, có thể xác định được dì Giang đã bị loài rắn độc nào cắn chết không ạ?”
Y tá gật đầu: “Tất nhiên là có thể.”
Tể Tể yêu tâm: “Chị y tá ơi, trong cái túi anh Tiểu Tương xách theo có một con rắn hổ mang, là do bà nội Vương nuôi đấy!”
Hai mẹ con bà Vương và Vương Dũng: “…”
Giang Hoa: “…”
Vương Tùng: “…”
Những người đứng quanh đó hóng chuyện cũng sợ tới mức liên tục hít khí lạnh, đồng loạt lùi về phía sau.
Mẹ kiếp!
Rắn hổ mang là loài kịch độc đấy!
****1:
Sắc mặt cô y tá tái nhợt đi, run run rẩy rẩy nhận lấy cái túi trong tay bạn nhỏ Tư Hoành.
Nhưng vẫn cố gắng để cái túi cách xa người mình.
Trong đám đông không biết có ai đã hét lên một câu.
“Cái đó… Cô ý tá, cái túi kia không được buộc chặt đâu, cẩn thận rắn hổ mang bò ra đấy!”
Tin tức một em bé mới tầm bốn, năm tuổi xách theo một cái túi chứa rắn hổ mang khiến cho mọi người ai nấy cũng sợ hãi, nhưng rất nhanh họ đã phản ứng lại.
“Đúng, đúng! Cẩn thận nhé! Nếu chẳng may mà…”
“Rắn hổ mang có độc tính cực mạnh, cho dù được bệnh viện cứu kịp thời cũng sẽ phải chịu đau đớn!”
“Đúng!”
…
Mọi người lại bàn tán xôn xao, ai cũng vừa sợ vừa lo.
Nhân viên bảo vệ của bệnh viện đã chạy tới, nhanh chóng nhận lấy cái túi trong tay nữ y tá, rồi rời đi với tốc độ nhanh nhất có thể để phòng ngừa chuyện không may.
Mọi người thở phào nhẹ nhõm
Tể Tể bỗng nhiên kêu lên: “Bà nội Vương, các người định đi đâu?”
Mọi người đồng loạt nhìn sang, lúc này mới phát hiện ra hai mẹ con bà Vương và Vương Dũng đã đi ra ngoài được một đoạn, chuẩn bị ra khỏi cửa của sảnh tầng 1 rồi.
Bà Vương và Vương Dũng hận không giết chết được Tể Tể.
Vừa giận vừa sợ!
Xen vào việc người khác!
Không được chết tử tế!
Cho nên lúc này bà ta đang cấp bách muốn trở về nhà dâng hương thỉnh thần, xin Bảo Gia Tiên ra tay, trực tiếp giết chết con nhóc Minh Tể Tể thích xen vào việc người khác.
Về phần con rắn hổ mang mà Minh Tể Tể nói được thằng ranh con đựng trong cái túi đen nó vẫn luôn xách theo, bà ta chẳng lo nguyên nhân cái chết thực sự của Giang Hà bị phơi bày.
Bởi Bảo Gia Tiên ra tay, chưa bao giờ thất bại.
Tuy rằng bà Vương rất tin vào điều đó, nhưng không hiểu vì sao tận sâu trong đáy lòng của bà ta vẫn nảy sinh một nỗi sợ.
Cho nên, khi tất cả mọi sự chú ý của mọi người xung quanh đều đổ dồn lên con rắn hổ mang mà Tương Tư Hoành luôn xách theo, bà ta đã vội vàng kéo con trai nhỏ chạy lấy người.
Cũng vừa khéo tránh đứa em trai ruột của Giang Hà.
Còn về chuyện Giang Hà bị giải phẫu, bà Vương cũng chẳng thèm lo, đã có Bảo Giang Tiên rồi, mặc dù lời nói của bà ta vừa rồi rất nghiêm túc, nhưng cũng chẳng đáng quan tâm.
Kết quả, con nhãi ranh thích xen vào việc người khác kia lại đột nhiên gọi tên bọn họ.
Sự chú ý của mọi người lại lần nữa dồn vào người hai mẹ con nhà này.
Bà Vương ôm ngực, lau nước mắt, thoạt trông cứ tưởng trời sắp sập tới nơi.
Vương Dũng cũng xoa đôi mắt, đỡ bà Vương dậy, giả bộ khóc nức nở.
“Con nhãi ranh cút xa một chút, đây là chuyện của nhà họ Vương bọn tao! Đừng có xen vào chuyện của người khác, nếu không tao cho mày biết tay!”
“Mẹ, Tiểu Hà đã đi rồi, hậu sự của cô ấy con sẽ xử lý thật tốt. Mẹ đừng quá đau lòng, con đưa mẹ về nghỉ ngơi trước nhé.”
Những người đang vây xem nhất thời không hiểu Vương Dũng nói gì.
Gia đình chồng của người đã chết không đồng ý giải phẫu thi thể, mà nhà mẹ đẻ lại lén giải phẫu.
Lại còn điều tra ra là có vấn đề, vì trúng phải độc rắn mới chết.
Thế này rõ ràng là do nhà chồng người chết có vấn đề, nhưng cả mẹ chồng và người chồng lại tỏ ra vô cùng đau lòng và buồn bã, còn lý sự rằng nếu giải phẫu rồi thì không thể nhập mộ phần tổ tiên…
Người trẻ tuổi đều cảm thấy đó chỉ là cái cớ, nhà chồng này chắc chắn có vấn đề.
Người có tuổi hơn một chút lại không nhịn được mà gật đầu, cảm thấy bà cụ kia nói cũng có lý.
Tuy rằng xã hội bây giờ đã tiến bộ, nhưng họ đều là người lớn tuổi, nên vẫn chọn gắn bó với phong tục quê hương.
Chẳng hạn, ở một số nơi, con gái đã lấy chồng và có con không được về nhà mẹ đẻ để ở cữ, nam nữ khi ngồi phải ngồi riêng…
Về vấn đề sau khi một người đã chết đi, đa phần các ông già bà già sẽ không đồng ý chuyện giải phẫu thi thể, họ cảm thấy làm như vậy là bất kính với người đã khuất.
Vì vậy rất nhiều ông bà cụ có mặt ở đây đều đồng ý với bà Vương, cho rằng nếu con dâu chết mà bị giải phẫu thì không thể nhập vào mộ phần tổ tiên nhà họ Vương nữa.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ