Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 829:

Chú ấy chẳng thèm nói gì cả, chỉ dắt tay Tể Tể và Tương Tư Hoành đi ra ngoài.

Chú ấy còn phải về nhà, trong nhà còn có vợ và con gái đang chờ chú ấy, cả cậu Tư Cẩn và cậu Minh Tư cũng đang ở đó.

Bà Vương nhanh chóng đuổi theo: “Vương Tùng! Mày có ý gì đây? Đến cả lời mẹ mày nói mày cũng không nghe nữa à?”

Vương Tùng liếc mắt nhìn một cái, bà Vương bị ánh mắt lạnh lẽo kia của con trai doạ sợ nhảy dựng lên.

“Vương Tùng! Lui một vạn bước mà nói, bây giờ mày chỉ có một đứa con gái, mày giữ lại nhiều nhà như vậy có ích gì? Cho dù Nhuế Nhuế có thể sống được tới lúc trưởng thành, thì nó cũng chỉ là con gái, sớm muộn gì cũng phải gả cho người ta! Con gái gả chồng như bát nước đổ đi, nhà mày, xe mày đều là đồ của nhà họ Vương chúng tao cả! Đến cả mày cũng là người nhà họ Vương đấy!”

Vương Tùng không thể nhịn được nữa, gân xanh trên trán thay nhau nổi lên.

“Đủ rồi!”

Chú ấy nhìn chằm chằm và bà Vương bằng ánh mắt từ trên cao nhìn xuống, trái tim quặn đau từng hồi.

Đây là mẹ ruột của Vương Tùng ông!

Vì một căn nhà, ấy vậy mà nỡ lòng đẩy cái chết của Giang Hà lên đầu ông.

“Mẹ, trước kia con đã quá nghe lời của mẹ rồi! Chính vì mẹ nói con là anh trai, phải nhường em, cho nên từ nhỏ đến lớn, chỉ cần Tiểu Dũng thích cái gì, cho dù là đồ ăn hay quần áo, con đều phải nhường cho Tiểu Dũng cả.”

“Không nhường cho Tiểu Dũng, thì người làm anh như con đây có tội, nên con buộc phải làm! Từ nhỏ đến lớn, quần áo con mặc trên người đều là đồ người ta không cần, nhưng Tiểu Dũng thì tháng nào cũng có quần áo mới để mặc.”

“Lúc con kết hôn, mẹ nói Tiểu Dũng muốn đi học, ba món sính lễ bằng vàng của Hải Hương mẹ từng hứa cho trong lễ hỏi cuối cùng có mua được cái nào chưa. Cũng may Hải Hương chưa bao giờ đòi số tiền ấy, nếu không…”

“Chúng con biết mẹ trọng nam khinh nữ, cho nên dù những năm gần đây mẹ không thích Nhuế Nhuế, hai vợ chồng con vẫn chịu đựng. Mẹ bảo trường học của Hải Diệu và Hải Lâm cách xa nhà của bọn chúng, cho nên bảo con cho bọn chúng ở lại bên này, dù Hải Hương không muốn thì con vẫn đồng ý để chúng ở lại.”

“Kết quả thì sao? Ha ha ha… Mẹ, mãi cho đến khi Nhuế Nhuế xảy ra chuyện con mới biết, hóa ra từ rất rất lâu trước kia, mẹ và Tiểu Dũng đã bày ra tất cả kế hoạch rồi.”

“Các người còn thỉnh Bảo Gia…”

Bà Vương bỗng nhiên nổi giận mà gào lên: “Câm miệng! Mày là anh, mày không có con trai, mày chính là thằng tuyệt hậu! Bảo mày để lại nhà cửa cho em trai mày thì có gì là sai? Hơn nữa em dâu mày vừa bước ra khỏi nhà mày thì chết, chẳng lẽ chúng mày không phải chịu trách nhiệm à? Nếu đã chịu trách nhiệm, vậy chẳng phải mày nên dùng nhà của mày để bồi thường ư?”

Trong sảnh lớn có không ít người, cũng có không ít người đứng quanh đó hóng chuyện, nghe thấy hai mẹ con nhà này nói chuyện, họ không nhịn được mà bàn tán.

Bởi vì không hiểu được tình huống cụ thể, nên lời nào cũng có.

Có người nói bà mẹ bất công, cũng có người nói do anh trai không giúp đỡ em trai.

Còn có người hoài nghi nguyên nhân cái chết của Giang Hà!

Trong lúc mọi người đều mồm năm miệng mười, Tể Tể cất giọng nói trẻ con.

“Nhất định không được! Giết người phải đền mạng, thiếu nợ mới trả tiền! Chú Vương không nợ tiền các người, vì sao phải dùng nhà của mình để bồi thường cho các người?”

Tương Tư Hoành bỗng nhiên nhắc tới một vấn đề: “Dì Giang trúng độc mà chết, rốt cuộc là độc gì?”

Bà Vương hung dữ liếc xéo hai đứa nhỏ: “Lũ ranh con câm miệng! Ở đây là chỗ cho chúng mày xía mõm à?”

Tương Tư Hoành giơ túi lên.

“Có phải là độc rắn hay không?”

Cách đó không xa, một y tá ở khoa cấp vội vàng chạy tới: “Xin hỏi trong số mọi người, ai là người nhà của bà Giang – Giang Hà? Kết quả khám nghiệm tử thi đã có, bà Giang chết do trúng độc rắn, hơn nữa còn là độc của loài rắn hổ mang.”

Bà Vương thần sắc hoảng loạn, Vương Dũng cũng ngơ ngẩn, sau đó gã ta đột nhiên gào lên với y tá.

“Chúng tôi đã nói không giải phẫu, vì sao các người vẫn biết cô ấy trúng độc gì? Có phải các người đã đưa vợ tôi đi giải phẫu không? Hả?”

Y tá giật mình trước cơn giận bất thình lình của Vương Dũng.

Nhưng cô ấy còn chưa kịp giải thích, một thanh niên tầm hai mươi tuổi đã chạy tới.

“Chị tôi đang yên đang lành bỗng đột ngột qua đời không rõ nguyên nhân, làm sao không thể giải phẫu để đòi lại công bằng cho chị tôi chứ?”

Đám người Vương Dũng quay đầu nhìn lại, mới phát hiện ra người đi tới là em trai của Giang Hà, Giang Hoa.

Vương Dũng vừa muốn nói cái gì, Bà Vương nhanh chóng kéo ông ta một chút, một bên gạt lệ một bên giải thích.

“Tiểu Hoa à, cháu còn nhỏ nên không hiểu rồi, quê chúng tôi có một quy định, nếu người đã chết thì không thể đụng dao kéo, một xu một cắc cũng không được, huống chi là giải phẫu. Nếu đã làm giải phẫu, sau này sẽ không có cách nào nhập vào mộ phần tổ tiên nhà họ Vương nữa! Thế này… thế này… Sao có thể làm giải phẫu được chứ?”

Vương Tùng lại bỗng nhiên nhìn Giang Hoa, lên tiếng: “Giang Hoa, quê chúng tôi chẳng có quy định nào là không thể giải phẫu cả.”

Bà Vương giơ tay định tát một cái, nhưng Vương Tùng đã sớm có phòng bị, nghiêng người tránh đi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free