Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 828:
Y tá nhìn thấy, hoá ra là ở tầng 1.
Thang máy vừa đi vừa dừng, phải mất một lúc mới lên đến tầng 1.
Tể Tể không muốn trì hoãn việc đi làm của chị y tá, hơn nữa bé cũng đã nhìn thấy rõ ràng chú Vương đang ở đâu rồi, vì thế, vừa ra khỏi thang máy, bé đã phất tay với chị y tá.
“Tạm biệt chị y tá, chú Vương ở ngay bên kia, chúng em có thể tự qua đó.”
Chưa giao người tới tận tay đối phương, nữ y tá không dám lơ là, bèn vội chạy theo.
Vương Tùng đang ở ngay sảnh lớn của tầng 1, bên cạnh chú ấy còn có bà Vương.
Vương Tùng vừa mới rời khỏi cục cảnh sát, đã bị người nhà của em dâu Giang Hà trực tiếp ép tới bệnh viện số 1.
Thi thể của Giang Hà đã được đưa tới nhà xác, em trai ruột Vương Dũng của chú ấy lúc này đang buộc tội chú ấy là thủ phạm giết người.
“Tôi có thể bước ra khỏi cục cảnh sát chứng tỏ tôi chẳng có liên quan gì tới cái chết của Giang Hà cả, nếu chú muốn buộc tội tôi là mưu sát, vậy cứ đi tố cáo đi!”
Bà Vương lau nước mắt khuyên Vương Tùng.
“Vương Tùng, mày cho rằng vì sao mày có thể bước ra khỏi cục cảnh sát hả, đó là vì em trai Vương Dũng của mày không muốn mày ngồi tù!”
Vương Dũng lạnh lùng lên tiếng: “Lập tức sang tên căn nhà ba tầng và cửa hàng tiện lợi kia cho tôi, như vậy tôi có thể bịt miệng phía bên nhà họ Giang lại.”
Hai mắt Vương Tùng đỏ ngầu như máu, trên mặt chẳng còn chút huyết sắc nào, miệng gần như là rít lên thành tiếng.
“Không thể nào!”
Đến bây giờ ông ấy còn gì mà không hiểu nữa chứ.
Mẹ và em trai ruột của ông ấy cùng liên thủ lại, không những muốn hại chết con gái của ông, mà còn muốn làm hại cả ông.
Thậm chí, đến cái chết của Giang Hà cũng có thể có vấn đề.
Nằm mơ đi!
Cho dù ông có phải chết, cũng tuyệt đối không để đám người này thực hiện được âm mưu.
Vừa khéo lúc này Tể Tể và Tương Tư Hoành đã chạy tới trước mặt Vương Tùng.
“Chú Vương.”
Vương Tùng nhìn thấy hai đứa nhỏ, lại quay sang nhìn những người thân cùng máu mủ với mình, hằng năm ông ấy làm lụng vất vả, lại còn luôn phải lo lắng cho con gái. Người đàn ông mặt đầy phong sương suýt chút nữa đã bật khóc.
“Tể Tể, Tiểu Tương, sao các cháu lại tới đây?”
****0:
Tể Tể nhanh chóng chạy qua, Vương Tùng cũng vô thức ngồi xổm xuống.
Chờ tới khi Tể Tể và Tương Tư Hoành tới trước mặt mình, ông vội vàng ôm hai bạn nhỏ vào trong lòng.
Tể Tể ôm lấy cổ Vương Tùng, dùng giọng nói non nớt an ủi chú ấy.
“Chú Vương đừng khóc, chú Bạch đã nói rồi: Đàn ông rơi máu không rơi lệ.”
Tương Tư Hoành lại bỗng nhiên bổ sung thêm một câu: “Chỉ là chưa tới lúc buồn là thôi!”
Tể Tể hiểu ra.
Sau đó bé nhìn thấy mắt Vương Tùng đã đỏ bừng, quanh hốc mắt có một làn nước mỏng, bé giơ bàn tay mũm mĩm lên, nghiêm túc lau nước mắt cho chú Vương, dù còn khá vụng về.
Bé thở dài, vẫn tiếp tục cất giọng non nớt.
“Cho nên Chú Vương thật sự đang đau lòng.”
Vương Tùng: “…”
Tương Tư Hoành ngẩng đầu, nói lời cảm ơn với chị y tá.
“Cảm ơn chị y tá, chúng em đã tìm được chú Vương rồi.”
Y tá nhẹ nhàng gật đầu, chợt nhận ra mình có biết người tên là chú Vương này, hoá ra lại là chủ cửa hàng tiện lợi nằm đối diện bệnh viện.
“Hoá ra là ông chủ Vương đấy à.”
Vương Tùng đè nén nỗi đau trong lòng, sờ sờ đầu hai đứa nhỏ rồi đứng lên.
“Chào cô.”
Y tá cười: “Nếu ông chủ Vương đã biết Tể Tể và Tiểu Tương thì tôi giao lại người cho anh, tôi quay về làm việc trước. Tôi làm ở trên tầng 7, nếu ông chủ Vương có việc thì có thể đưa Tể Tể và Tiểu Tương lên đó.”
Vương Tùng miễn cưỡng mỉm cười: “Được.”
Y tá rời đi.
Bà Vương lập tức giở trò: “Không thể nào ư? Làm sao hả? Con ả Vương Hải Hương kia còn có thể sinh cho mày một đứa con trai sao?”
Vương Tùng đè nén cơn tức giận trong lòng, khuôn mặt phong trần trông vô cùng kiên quyết.
“Không! Tôi và Hải Hương chỉ biết mình có một đứa con là Nhuế Nhuế. Tất cả những gì chúng tôi có, cho dù là nhà ở, xe cộ hay tiền tiết kiệm, sau này đều là của Nhuế Nhuế hết!”
Vương Dũng tức giận lao tới bên cạnh Vương Tùng.
Vương Tùng vội vàng bảo vệ Tể Tể và Tương Tư Hoành: “Vương Dũng, mày muốn làm cái gì?”
Vương Dũng vẻ mặt nham hiểm nhìn chằm chằm vào anh trai mình: “Anh, tôi đã cho anh thể diện rồi anh đừng làm oai! Anh đừng quên, Giang Hà uống nước nhà anh xong mới trúng độc chết! Thi thể của cô ấy vẫn còn đang ở trong nhà xác đấy! Nếu anh đã không đồng ý, vậy chứ chuẩn bị ăn cơm tù đi!”
Trái tim Vương Tùng quặn đau từng cơn, ánh mắt của Vương Dũng vừa xa cách vừa quỷ dị, cũng lạnh nhạt khác thường.
“Được! Vẫn là câu nói đó, các người có giỏi thì đi mà kiện!”
Vương Dũng: “…”
Bà Vương liếc mắt nhìn con trai nhỏ, rồi vội vàng giảng hoà.
“Tiểu Tùng, em trai con cũng vì sốt ruột nên mới nói như thế, dù sao vợ chồng cũng là chim liền cành, huống chi Giang Hà còn sinh cho nó hai đứa con trai, không có công lao cũng có khổ lao, lại nói Giang Hà sau khi ra khỏi cửa hàng tiện lợi của các con mới bị trúng độc chết, nó chỉ muốn tìm công lý cho Giang Hà thôi, bên trong còn có ẩn tình mà.”
Ánh mắt Vương Tùng lúc này đã cực lạnh, như bị bao phủ bởi một lớp băng.