Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 833

Nhưng bé đã hấp thụ toàn bộ công lực của rắn hổ mang rồi, còn đem đi luyện hoá một nửa chỗ nhược thuỷ còn lại, thậm chí còn không muốn trả lại.

Tể Tể cau lại hàng lông mày nhỏ, cảm thấy có chút u sầu.

Vương Tùng không biết được suy nghĩ của Tể Tể, chỉ cảm thấy hai đứa nhỏ cộng lại còn chưa được tám tuổi, nhưng rất chu đáo.

Thỉnh thoảng lại nhẹ nhàng xoa tay của mình, lâu lâu lại cọ vào chân mình, ngay khi Vương Tùng nhìn về phía hai đứa nhỏ, hai đứa nhỏ sẽ lập tức nở nụ cười ngọt ngào đáng yêu với ông.

Khiến Vương Tùng đang tức giận tới khó thở cũng bỗng nhiên bình tĩnh lại, ông hít một hơi thật sau, quyết định nhất định phải giải quyết xong chuyện này trong ngày hôm nay.

Ngay cả khi mẹ ruột chú ấy lấy tính mạng ra uy hiếp!

****2:

Các đồng chí cảnh sát lại chạy tới lần nữa và dẫn đoàn người quay trở lại cục cảnh sát để thẩm vấn.

Bà Vương ngồi một mình trong văn phòng, Vương Tùng dẫn theo hai đứa nhỏ ngồi phòng hòa giải với Vương Dũng.

Sau khi ghi chép xong, bà Vương chờ đến khi trong văn phòng chỉ còn một mình bà ta thì lập tức lấy di động ra gửi tin nhắn.

“Giang Hà đã chết, tôi không thể liên hệ với Bảo Gia Tiên, xin ngài giúp đỡ.”

Tin nhắn đã được gửi đi, nhưng kết quả bà ta nhận được lại là thông báo tin nhắn gửi đi thất bại.

Bà Vương luống cuống, sốt ruột, hoảng hốt gọi điện thoại.

“Xin lỗi, số bạn vừa gọi không thể liên lạc được.”

Bà Vương: “…”

Hơn một tiếng sau, kết quả từ khoa xét nghiệm của bệnh viện số 1 đã có, nguyên nhân tử vong của Giang Hà là do trúng độc rắn, chính là nọc độc của con rắn hổ mang mà Tương Tư Hoành đã xách tới.

Trong phòng hòa giải, Vương Dũng là người đầu tiên gây chuyện, gã bỗng nhiên lao về phía Tương Tư Hoành.

“Là mày! Là mày đã cố ý thả rắn ra, để rắn cắn chết vợ tao! Tao đánh chết mày!”

Bà Vương bắt đầu khóc lóc.

“Hu hu hu… Tiểu Hà nhà chúng tôi đúng là số khổ! Tâm địa của Vương Hải Hương cũng quá ác độc, vậy mà lại xui khiến một đứa nhỏ bốn, năm tuổi hại chết em dâu của mình, đúng là táng tận thiên lương!”

Vương Tùng đen mặt: “Mẹ, nói chuyện phải có chứng cứ!”

Bà Vương khóc đến nỗi nước mắt nước mũi đầy mặt, nghẹ ngào hỏi lại con trai cả.

“Bởi vì biết tao không có chứng cứ, cho nên chúng mày mới kiêu ngạo như thế!”

Vương Dũng bị cảnh sát khống chế, không thể động tới Tương Tư Hoành, gã tức giận gào lên đầy dữ tợn.

“Con rắn độc đó là bằng chứng tốt nhất! Con rắn độc đó là thằng chó lai hoang kia mang đến!”

Tể Tể và Tương Tư Hoành đều tỏ ra mờ mịt: “Chú cảnh sát ơi, chó lai hoang có nghĩa là gì ạ?”

Hai cảnh sát khống chế Vương Dũng cũng nổi cáu, một người đá mạnh vào người Vương Dũng.

“Tể Tể, Tiểu Tương, đó là lời chửi mắng…”

Tể Tể nhìn chằm chằm vào Vương Dũng, bỗng nhiên bé ngắt ngang lời của chú cảnh sát.

“Chú cảnh sát ơi, có phải những em bé không có cha, hoặc là không có mẹ thì bị gọi là chó lai hoang không ạ? Thế thì lời của chú này nói sai rồi! Chú ấy mới là chó lai hoang!”

Tương Tư Hoành nghĩ theo cách của Tể Tể, nhanh chóng tiếp lời: “Tể Tể nói đúng, chú ấy chắc chắn là chó lai hoang!”

Tể Tể gật đầu thật mạnh: “Đúng! Là chó lai hoang lớn!”

Vương Tùng không dám tin tưởng, thậm chí ông còn quên mất truy hỏi ngược lại vì sao Tể Tể lại nói như vậy.

Hai đồng chí cảnh sát cũng rất sốc, nhưng vẫn đồng ý với lời nói của hai bạn nhỏ trong vô thức.

“… Hả? À, đúng! Chính là ý đó.”

Vương Dũng bùng lửa giận: “Bọn chó lai hoang chúng mày…”

Tể Tể kiêu ngạo mà hất cằm nhỏ lên: “Bổn Tể Tể còn lâu mới là chó lai hoang, mẹ của bổn Tể Tể chỉ có mỗi một cục cưng là bổn Tể Tể thôi! Mà mẹ của bổn Tể Tể cũng chỉ có một người đàn ông duy nhất là cha của bổn Tể Tể!”

Vương Tùng: “…”

Hai đồng chí cảnh sát: “…”

Vương Dũng giận tới nỗi gào lên: “Nhãi ranh, ông đánh chết mày!”

Gã ta bị hai đồng chí cảnh sát đè chặt xuống, trong miệng văng ra một đống lời thô tục.

Hai đồng chí cảnh sát bất đắc dĩ, đành phải kéo Vương Dũng đi ra ngoài trước.

Trong phòng hòa giải chỉ còn lại ba người là Vương Tùng, Tể Tể và Tiểu Tương.

Vương Tùng chậm rãi nắm chặt hai tay rồi từ từ thả ra.

Lại nắm chặt hai tay, sau đó chậm rãi thả ra.

“Tể Tể, lời vừa rồi cháu mới nói… là thật ư?”

Tể Tể có chút không hiểu được Vương Tùng đang muốn hỏi gì, bé chớp đôi mắt to ngập nước nhìn chú ấy.

Vương Tùng cúi đầu, đè nén cảm xúc sắp bùng nổ, một lúc sau ông ấy mới chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía Tể Tể.

“Tể Tể, ý của cháu vừa rồi là, Vương Dũng và chú không phải con cùng một cha, đúng không?”

Đôi mắt của Tể Tể sáng lên, bé nhẹ nhàng thở hắt rồi, rồi nhanh chóng gật đầu.

“Đúng vậy, chú Vương và em trai chú không có cùng một cha, chú không biết sao?”

Vương Tùng: “…”

Ông ấy chưa bao giờ biết.

Ông ấy có thể tìm hiểu ở đâu đây?

Kể từ khi em trai được sinh ra, ông ấy liền nhận thấy mẹ mình thiên vị em trai.

Khi còn nhỏ, thậm chí Vương Tùng còn hoài nghi mình không phải con ruột.

Hiện giờ Tể Tể nói cho ông ấy biết, mẹ mình thiên vị là bởi vì bà ta đã ngoại tình, Vương Dũng và ông ấy không có cùng một cha!

Nhớ tới người cha nằm liệt giường bao nhiêu năm của mình, ông ấy bỗng nhiên đứng phắt dậy.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free