Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 825:

“Có phải chị y tá đã bị doạ sợ không? Hoặc là chị đã nhìn thấy thứ gì đó… ma quỷ chẳng hạn?”

Y tá không chút do dự mà lắc đầu: “Chị không bị doạ sợ đâu! Tể Tể, chị dũng cảm lắm, nếu không chị sẽ không vì muốn đi đường tắt mà dẫn Tiểu Tương đi thang máy từ tầng -2 lên đây đâu.”

Tể Tể đã quên mất tầng -2 của bệnh viện chính là nhà xác.

“Chị y tá ơi, vì sao chị đi từ tầng -2 lên mà lại được gọi là dũng cảm ạ?”

Nữ y tá hơi há miệng, cô ấy định đáp “Bởi vì nơi đó là nhà xác”, nhưng đối diện với ánh mắt to tròn, trong trẻo của Tể Tể, cô ấy đành nuốt câu nói ấy lại.

“Bởi vì bên đó khá là tối, bình thường người nhút nhát hay sợ bóng tối.”

Tể Tể đã yên tâm, còn cười rộ lên.

Bé đã xác định chắc chắn chị y tá không nhìn thấy ma quỷ.

Hơn nữa chị ấy quả thực cũng không bị doạ sợ.

Ra khỏi thang máy, một tiếng hét quen thuộc phát ra từ phòng bệnh của Minh Vương.

“A a a! Cứu mạng với! Ở đây có quỷ!”

Cùng lúc đó, Khúc Tĩnh có chút cáu kỉnh hỏi.

“Lưu Sướng, có phải đầu óc của cậu bị cửa kẹp rồi không?”

Cửa phòng bệnh được mở ra từ bên trong, Lưu Sướng vừa mới lao vào trước đó đã lại nhanh chóng lao ra ngoài.

Đồng thời, cũng đi ra với Lưu Sương còn có cả Khúc Tĩnh lúc đầu được anh ta kéo vào phòng bệnh theo.

Khúc Tĩnh chỉ cảm thấy đầu mình lớn ra gấp năm lần.

“Lưu Sướng, cậu đang làm cái gì thế?”

Y tá đi đến trước mặt Khúc Tĩnh: “Trợ lý Khúc, đầu óc của anh ta chắc chẳn có vấn đề! Vừa rồi anh ta còn liên miệng nói trong thang máy có quỷ.”

Khúc Tĩnh: “…”

Lưu Sướng kêu la oai oái: “Người anh em, tôi nói thật mà, thực sự có quỷ đấy! Vừa rồi trong thang máy đột nhiên tối đen, lại có cảm giác ớn lạnh… Không phải có quỷ thì là cái gì?”

Nữ y tá cạn lời: “Vừa rồi tôi và Tiểu Tương cũng ở trong thang máy, vì sao không cảm nhận được luồng khí lạnh sởn tóc gáy như anh nói? Còn về việc đột nhiên bị tối đen, Tể Tể cũng đã nói rồi, là do bị cúp điện!”

Nhắc tới Tể Tể, Tể Tể quả thực có chút chột dạ, nhưng vì để không doạ tới người bình thường, nên bé vẫn gật đầu thật mạnh.

“Đúng! Thang máy dừng lại… do cúp điện… tạm thời!”

Bởi vì đang nói dối, nên khi Tể Tể nói chuyện rất lúng túng, còn không kìm được mà bồi thêm một câu nữa.

“Chỉ… một lúc, như vậy… chớp mắt… là xong!”

Sợ Lưu Sướng không thể hiểu được chớp mắt là bao lâu, bé còn ngẩng đầu lên, chớp đôi mắt to đen láy để Lưu Sướng có thể nhìn thấy rõ ràng rành mạch.

Toàn thân Lưu Sướng cảm thấy khó chịu.

Anh ta lại hét lên mất kiểm soát.

“A a a a! Có quỷ! Con bé… con bé chính là quỷ đấy!”

Tương Tư Hoành chuẩn bị nói đỡ hộ Tể Tể, thì nữ y tá đã đập vào ót Lưu Sướng một cái.

“Trước khi ra ngoài anh uống nhiều nước quá đấy à, lúc lắc đầu có phải bên trong đã phát ra tiếng nước không? Vừa rồi Tể Tể đâu có ở trong thang máy, anh không thấy à?”

Khúc Tĩnh gật đầu: “Đúng! Tể Tể vừa rồi vẫn luôn ở trong phòng bệnh, nếu không phải do cậu đột nhiên la hét đánh thức con bé, lúc này con bé vẫn còn đang ngủ đấy.”

Lưu Sướng: “…”

Lưu Sướng nhìn chằm chằm vào Tể Tể: “Cháu, cháu, cháu… Vừa rồi đúng là cháu ngủ trên giường bệnh. Nhưng mà… nhưng mà…”

Tể Tể lại chớp đôi mắt to, vẻ mặt tò mò, đặt câu hỏi.

“Chú ơi, nhưng mà sao cơ?”

Lưu Sướng: “Nhưng mà… nhưng mà người ôm cháu ngủ kia… là một con quỷ… quỷ đấy!”

Tể Tể: “… Sao?”

Chú này đã phát hiện ra sự khác biệt của cha Minh Vương rồi sao?”

Hay sức khỏe của cha Minh Vương đã có vấn đề gì rồi?

Nghĩ đến việc sức khoẻ của cha Minh Vương xảy ra vấn đề gì đó, Tể Tể chẳng quan tâm đến điều gì nữa, nhanh chóng chạy về phía phòng bệnh.

“Cha ơi!”

Minh Vương dù đang ngủ rất say nhưng vẫn vô cùng mẫn cảm với âm thanh của Tể Tể.

Lúc này ông nửa mê nửa tỉnh, cố gắng nhấc mi lên nhìn thoáng qua.

Thấy con gái cưng không biết đã tỉnh dậy từ khi nào, bây giờ bé đang ngồi ngay cạnh bên giường bệnh và nhìn mình với vẻ mặt lo lắng.

Minh Vương nhướng mày và ngáp dài ngái ngủ.

“Tể Tể, làm sao vậy?”

Tể Tể cẩn thận nhìn quan sát cha Minh Vương của mình, phát hiện cha Minh Vương chẳng khác gì với trước đây, ngoại trừ việc cần phải cẩn thận nghỉ ngơi hồi phục sức khoẻ thì chẳng có việc gì khác.

Tể Tể che trái tim nhỏ bé đang đập loạn xạ của mình, rồi vỗ nhẹ vào ngực mình một cái.

“Đừng có nhảy loạn xạ! Cha vẫn còn ổn mà.”

Trái tim nhỏ bỗng dưng bị đánh: “…”

Trách nó được à?

Tể Tể không còn lo lắng và sốt ruột nữa.

Khuôn mặt của Minh Vương đầy mệt mỏi, làn da tái nhợt, đến mức dường như chỉ cần chạm nhẹ vào là vỡ ra.

“Tể Tể đừng lo lắng, cha chỉ hơi mệt mà thôi, để cha để nghỉ ngơi một lát, chờ cha nghỉ ngơi xong cha sẽ chơi với con, có được không?”

Minh Vương vươn tay, muốn chạm vào con gái cưng.

Thế nhưng con gái cưng không cao, nên đầu của bé còn cách tay ông một khoảng nữa.

Tể Tể vội vàng nhảy lên tại chỗ, đôi tay mũm mĩm đặt ở mép giường, đôi chân mũm mĩm buông thõng ở mép giường, bé dụi đầu nhỏ vào trong lòng bàn tay của cha Minh Vương, rồi thân mật cọ cọ mất cái.

Minh Vương yêu chiều xoa đầu nhỏ của con gái.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free