Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 824:

Lúc này, hết thảy những việc cô ta làm đều dựa theo bản năng, căn bản không nhận ra Tương Tư Hoành.

Cô ta rất muốn hấp thụ sinh lực để tăng cường sức mạnh cho chính mình, khi nghe được cái tên “Giang Hà”, cả người cô ta bỗng sững lại một chút.

“Giang Hà là ai?”

Không đợi Tương Tư Hoành trả lời, thang máy đã đi tới tầng 7.

Giang Hà chỉ muốn nuốt hết thảy sinh lực ở đây nên tất nhiên sẽ không bỏ qua cho ba người này, cho dù cô ta có hơi e sợ Tương Tư Hoành, nhưng vẫn vô thức bám lấy nữ y tá và Lưu Sướng.

Khoảnh khắc cửa thang máy mở ra, cô ta lộ ra nụ cười ma quái.

Âm khí mãnh liệt lập tức ngập tràn toàn bộ thang máy, y tá chỉ cảm thấy thấy trước mắt tối sầm, không còn nhớ gì cả, nhưng vẫn vô thức nắm lấy tay của Tương Tư Hoành.

“Tiểu Tương, đi theo chị!”

Tương Tư Hoành thấy Giang Hà đột nhiên gây khó dễ cho mình, đôi con ngươi của cậu nhóc đã biến thành màu đỏ tươi đặc trưng của hoàng tộc cương thi, tuy nhiên ngay khi cậu nhóc chuẩn bị ra tay, một lực hút mạnh mẽ thình lình từ bên ngoài truyền đến.

Tương Tư Hoành gần như ngay lập tức từ bỏ mọi sự phản kháng.

Lực hút quá quen thuộc.

Cậu nhóc nhanh chóng lao ra ngoài.

“Tể Tể!”

Tể Tể hút hết âm khí trong thang máy chỉ trong một ngụm, ngay cả một chút âm khí còn sót lại đang điên cuồng chạy trốn cũng đều bị bé hút sạch sẽ.

Liếm cái miệng nhỏ nhắn của mình, Tể Tể mở to đôi mắt tròn xoe và ôm lấy Tương Tư Hoành.

“Anh Tiểu Tương, anh đã trở lại rồi.”

Tương Tư Hoành vội gật đầu, cũng ôm lấy Tể Tể.

Sau đó cậu nhóc giơ tay phải lên, để Tể Tể có thể nhìn rõ được chiếc túi đen trong tay mình.

“Tể Tể, lấy được rắn rồi.”

Tể Tể nhìn thấy, cười rộ lên.

“Vậy là tốt rồi, chờ chú Vương giải quyết xong vấn đề ở đây, chúng ta có thể mang nó về trang viên.”

Tương Tư Hoành cũng không hỏi đưa con rắn hổ mang nọ về làm gì, dù sao Tể Tể nói thế nào thì chính là thế đó.

“Anh nghe theo Tể Tể.”

Cô y tá hoàn toàn bối rối.

Thậm chí còn quên mất việc phải đẩy Lưu Sướng đang ôm chặt lấy mình ra.

“Vừa rồi…”

Tể Tể đã hack hệ thống giám sát trong thang máy trong khi hút sạch âm khí trong đó, tốc độ di chuyển của bé rất nhanh, bóng tối đột nhiên xuất hiện trong thanh máy khiến cô y tá không khỏi sợ hãi, vội cúi xuống ôm lấy eo của Tương Tư Hoành chuẩn bị lao ra ngoài, cũng vì thế mà cô ấy không thấy được cảnh Tể Tể dùng một ngụm hút lấy con quỷ vừa rồi.

“Chị y tá ơi, không sao, không sao đâu, vừa rồi chắc là đèn trong thang máy bị hỏng thôi.

Y tá: “…”

Cô có nên tin hay không đây?

Nếu tin, vậy một y tá như cô chẳng lẽ còn tin rằng trên đời này có ma quỷ sao?

Vậy công việc của cô ấy…

Vừa nghĩ tới đây, cô ấy cúi đầu nhìn thấy một người đàn ông cao lớn khoảng 1m8 đang ôm chặt lấy eo mình.

Một người đàn ông cao to như Lưu Sướng ấy vậy mà lại khom lưng trùng gối, rúc cả cái đầu lớn của mình vào trong lòng cô ấy.

Lưu Sướng lặng lẽ mở đôi mắt đang nhắm nghiền ra để quan sát, anh ta liền bắt gặp ánh mắt tức giận của cô y tá đang nhìn xuống mình.

Lưu Sướng lẩm bẩm ra tiếng: “Nóng, cô là người!”

Cô y tá còn chưa kịp phản ứng thì cái đầu to lớn của anh ta đã nhanh chóng cọ cọ trong lòng cô.

“Mềm quá! Khẳng định là con người!”

Khi phản ứng lại, gò má của y tá không khỏi đỏ bừng lên, cô ấy giơ chân và đá mạnh vào bắp chân của Lưu Sướng.

“Dê già!”

Lưu Sướng hét lên một tiếng thảm thiết, tóm lấy tay y tá lao ra khỏi thang máy.

“Chạy mau! Có quỷ đấy! Thật sự có quỷ!”

Cô y tá giơ tay tát anh ta một cái.

“Khốn khiếp! Anh quấy rối tôi xong còn nói có quỷ! Đầu óc không tỉnh táo thì lập tức tới khoa thần kinh kiểm tra đi!”

Tể Tể nhẹ nhàng vỗ bàn tay mập mạp, nhân tiện phủi những ngón tay nhỏ mũm mĩm.

“Chú ơi, nơi này đã rất sạch sẽ rồi.”

Con quỷ kia cũng đã bị bé ăn luôn rồi.

Lưu Sướng cúi đầu, lúc này anh ta mới nhìn thấy Tể Tể chỉ cao hơn đầu gối của mình một chút.

Những hình ảnh anh ta đã nhìn thấy trong cuộc gọi video với Khúc Tĩnh lập tức tràn ngập trong đầu, Lưu Sướng không thể khống chế được mà la hét inh tai nhức óc.

“A a a a! Có quỷ kìa! Khúc Tĩnh cứu tôi với!”

Vừa dứt lời, anh ta đã nhìn thấy Khúc Tĩnh đang đứng ở cửa phòng bệnh cách thang máy không xa, Lưu Sướng lao tới như một cơn gió, không đợi Khúc Tĩnh kịp nói gì, Lưu Sướng đã vội nắm lấy tay bạn mình rồi đẩy cửa phòng bệnh mà lao vào.

****8:

Nghe thấy tiếng cửa phòng bệnh đóng sầm lại, Tể Tể chớp chớp đôi mắt to mà nhìn ngón tay nhỏ bé của mình.

Bé nhìn anh Tiểu Tương đang xách chiếc túi đen trong tay, rồi lại quay sang nhìn chị y tá vừa mới tát chú nhát gan kia.

“Chị y tá ơi… chị có ổn không?”

Y tá: “… Chị vẫn ổn.”

Sau khi tin chắc rằng không có ma quỷ trên đời, cô ấy cảm thấy mọi thứ đều ổn.

Nhất định phải tin tưởng chắc chắn vào khoa học, dù sao đây cũng là bệnh viện.

Nếu ma quỷ thực sự tồn tại trên thế giới này, bệnh viện nhất định là nơi có nhiều ma quỷ nhất, chỉ xếp sau nghĩa trang thôi.

Tể Tể mím cái miệng nhỏ nhắn, ngây thơ hỏi cô y tá.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free