Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 826:

Minh Vương mở miệng nói: “Tể Tể đừng lo lắng, cha chỉ ngủ một lát thôi, Tể Tể cứ đi tìm anh Tiểu Tương của con chơi đi.”

Minh Vương nói xong đã nhắm mắt lại, tay cũng buông thõng xuống, hơi thở trở nên dài và ổn định.

Tể Tể biết, như vậy có nghĩa là cha Minh Vương lại muốn tiến vào giấc ngủ say, hẳn là cha muốn nhân cơ hội này để chữa vết thương nặng trong cơ thể.

Tể Tể buông thõng đôi chân bé nhỏ mập mạp, nghiêng cái đầu nhỏ bé của mình.

Bởi vì đầu của cha Minh Vương còn cách đầu của bé một khoảng nữa.

Bé hôn bẹp một cái, tuy không được như ý nguyện mà hôn lên cằm của Minh Vương thay vì hôn lên má.

Như biết đó là con gái cưng, nên dù Minh Vương đang ngủ vẫn khẽ cong khoé miệng lên, để lộ ra nụ cười tươi tràn đầy yêu chiều.

Mơ hồ đáp lại con gái một tiếng.

“Tể Tể ngoan nha~”

Tể Tể sợ làm phiền cha Minh Vương nghỉ ngơi, nên trả lời bằng giọng thật nhỏ.

“Cha yên tâm, Tể Tể nhất định sẽ thật, thật ngoan, cha cũng ngoan nha~”

Minh Vương đáp lại một tiếng cực nhỏ, dường như rất khó nghe thấy.

Nhưng Tể Tể vẫn có thể nghe thấy, bé không nhịn được mà lặng lẽ mỉm cười, sau đó lùi lại phía sau.

Vòng eo nhỏ mập mạp khẽ dùng chút lực, đôi tay chống vào mép giường rồi nhảy một cái, cả cơ thể mũm mĩm của bé vững vàng đáp trên mặt đất.

Tương Tư Hoành chuẩn bị chạy tới giúp bé thấy thế bèn thu tay lại.

Y tá đã bị Khúc Tĩnh đuổi đi, nhưng Lưu Sướng vẫn ở đây, tay ôm điện thoại quay về phía giường bệnh, mồ hôi trên trán chảy ròng ròng.

“Lão… Lão Khúc… cậu mau… cậu mau tới đây… nhìn xem…”

Điện thoại di động của Khúc Tĩnh đã rơi trong lần tới chùa Thái Bình, phải ở bên đó một ngày rưỡi.

Một đạo sĩ trẻ tuổi ở chùa Thái Bình tưởng rằng đó là điện thoại di động của sư phụ, còn dán một lá bùa nhận quỷ lên đó, vì lá bùa đó vô hình nên cho tới bây giờ Lưu Sướng vẫn luôn chẳng có hay biết gì.

Nhưng khi chụp ảnh trước mặt Minh Vương… chỉ thoạt nhìn từ chân tới cổ, trông Minh Vương chẳng có gì khác thường.

Tuy nhiên, khi nhìn tới mặt… trên mặt ông bị một lớp khí đen che phủ… khiến người ta căn bản không thể nhìn rõ gương mặt của đối phương.

Lớp khí đen kia… nhìn trầm trầm như tử khí, càng nhìn càng hoảng hốt, càng nhìn càng sợ hãi.

Khúc Tĩnh gần như muốn gọi bác sĩ tâm thần để xếp số.

“Cậu…”

Lưu Sướng đứng ngay bên cạnh anh ta, vì thế Khúc Tĩnh cũng vô thức liếc mắt sang nhìn.

Trước khi Lưu Sướng đưa camera qua cho Khúc Tĩnh, Tể Tể vốn đứng ở bên mép giường không biết đã chạy tới chỗ hai người họ từ khi nào, bé nhanh nhảu bò vào lòng Lưu Sướng, ngón tay nhỏ bé nhẹ nhàng gõ vào điện thoại di động.

“Chú ơi, chú nhìn gì thế ạ? Tể Tể cũng muốn nhìn thử một chút.

****9:

Khóe mắt Khúc Tĩnh đã liếc qua màn hình di động, không ngờ lại phát hiện ra Lưu Sướng đang dùng chế độ chụp ảnh của di động để chụp ngài Minh đang nằm trên giường bệnh đối diện.

Khóe miệng Khúc Tĩnh giật giật, không nói nên lời.

“Không phải chứ, lão Lưu, tôi chân thành kiến nghị cậu nên tới khoa thần kinh của bệnh viện chúng tôi kiểm tra một lượt đi.”

Lưu Sướng kìm nén sự sợ hãi, cả người gần như co rúm lại bên cạnh Khúc Tĩnh.

“Lão Khúc, cậu mở to mắt ra mà nhìn đi, người kia… khuôn mặt của người kia…”

Tể Tể chớp chớp đôi mắt to, ngây thơ đáp lại.

“Khuôn mặt của cha thật đẹp nha! Cha là người đàn ông đẹp trai nhất!”

Lưu Sướng: “…”

Đen xì như mực thế kia mà còn đẹp trai nhất à?

Đứa nhỏ này chắn chắn có vấn đề rồi.

Có khả năng cao đứa bé này cũng là quỷ.

Thế nhưng…

HIện giờ đứa nhỏ này đang ngồi trong lòng của anh ta, cơ thể mềm mại lại mũm mĩm đầy thịt.

Lưu Sướng chớp chớp mắt, có chút hoài nghi nhân sinh.

“Không phải, bạn nhỏ à… làm sao mà… cháu mềm thế?”

Tể Tể vẫn ngây thơ giải thích: “Bởi vì Tể Tể ăn nhiều, cho nên trên người càng ngày càng có nhiều thịt. Mà nhiều thịt thì sẽ mềm mại thôi.”

Lưu Sướng: “…”

Không bị ngốc!

Khúc Tĩnh tức giận trừng Lưu Sướng: “Được rồi, cậu cất điện thoại đi! Hâm hâm dở dở, cậu còn như vậy nữa là tôi sẽ đưa cậu đến khoa thần kinh đấy!”

Lưu Sướng tủi thân: “… Không phải, lão Khúc, cậu nhìn kỹ di động của tôi đi.”

Khúc Tĩnh đã nhìn rất kỹ rồi.

“Đó là ngài Minh, sao tôi lại không nhận ra được? Chính viện trưởng của chúng tôi đã đích thân bảo tôi đưa người ta nhập viện mà.”

Lưu Sướng chậc lưỡi: “Cậu có thể nhìn thấy rõ mặt của anh ta không?”

Khúc Tĩnh: “Sao lại không thấy rõ chứ?”

Lưu Sướng: “Bởi vì mặt anh ta tối đen như mực, hơn nữa nhìn cũng rất đáng sợ, khiến người ta phải lạnh sống lưng.”

Khúc Tĩnh không thể nhịn được nữa, trực tiếp đẩy chiếc điện thoại di động mà Lưu Sướng giơ ra trước mắt mình sang chỗ khác.

“Não cậu úng nước đấy à? Hay mắt cậu mù rồi? Cậu trừng lớn mắt ra mà nhìn cho kỹ đi!”

Trong video, Minh Vương đang ngủ say nhưng khuôn của ông đúng là đẹp trai khó ai bì được, ngoại trừ trông làn da hơi trắng như có vẻ mắc bệnh ra, dù là góc nào thì trông da dẻ vẫn bóng loáng như ngọc, chẳng thể chê vào đâu được.

Lưu Sướng sững sờ.

“Không… Không phải, vừa rồi ở trong video, khuôn mặt của anh ta rõ rằng tối đen như mực, anh ta…”

Tể Tể không vui, cau mày nhỏ lại.

“Chú ơi, đó là cha của Tể Tể đấy, cha của Tể Tể rất rất đẹp trai, là người đẹp trai nhất trời đất này, trên mặt cha còn lâu mới tối đen như mực.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free