Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 819:
Suy đoán trong lòng Mặc Thiếu Huy đã được chứng thực, nụ cười trên mặt ông ta càng trở nên thân thiết hơn, ông ta chậm rã đứng lên nói chuyện với Tể Tể.
“Chắc hẳn là vậy, chú nghe loáng thoáng là bởi vì chuyện tiền nong.”
Không đợi Tể Tể trả lời, Mặc Thiếu Huy đã lập tức móc ra một tấm thẻ ngân hàng.
“Tể Tể, ở đây chú có một tấm thẻ, bên trong cũng có chút tiền, nếu cần Tể Tể cứ cầm lấy mà đưa cho… cha ruột của cháu, nhằm giải quyết tình hình trước mắt?”
Tể Tể không hiểu giải quyết tình hình trước mắt là gì, nhưng bé biết chắc một điều, Mặc Thiếu Huy là người xấu.
Tiền người xấu đưa, bé cũng chẳng cần do dự mà nhận lấy luôn.
“Cảm ơn chú Mặc.”
Mặc Thiếu Huy bắt đầu mồi chài: “Vậy chú Mặc đưa cháu qua đó tìm cha ruột của cháu nhé?”
Tể Tể mở to mắt, rồi cười rộ lên và đưa tay về phía ông ta.
“Được, cảm ơn chú Mặc.”
Mặc Thiếu Huy thở phào nhẹ nhõm, vội mỉm cười nhận lấy Tể Tể, cùng lúc đó ánh mắt của ông ta cũng rơi xuống người Tương Tư Hoành đang xách theo một con rắn.
Biết đây là con trai của Tương Uyên, Mặc Thiếu Huy đương nhiên cũng muốn làm thân.
Xét cho cùng ông cụ Mặc cũng từng nói, thoạt trông Tương Uyên chỉ là một ngôi sao bình thường, nhưng kỳ thực lại là người có thể nói là giàu có khó ai sánh bằng.
Vì thế, ông ta cúi đầu, gọi Tương Tư Hoành một cách rất thân thiết: “Tư Hoành, cháu có muốn đi cùng chú và Tể Tể không?”
Tương Tư Hoành tất nhiên gật đầu: “Có.”
Bách Minh Tư nhìn thấy Hoắc Tư Cẩn đứng trước cửa hàng tiện lợi ở phía nghiêng đối diện với bọn họ, nghĩ tới bây giờ Minh Vương đang ở ngay bệnh viện số 1, sức mạnh của Tể Tể cũng đã được khôi phục rất nhiều, nên tạm thời cậu không cần phải đi theo nhóm Tể Tể tới bệnh viện số 1.
Vì thế, cậu xoa cái đầu nhỏ của Tể Tể: “Vậy Tể Tể cứ đi theo ngài Mặc đây đi tìm cha đi nhé, anh Minh Tư đưa Nhuế Nhuế về nhà rồi sẽ báo với anh cả em một tiếng.”
Tể Tể gật đầu đồng ý
“Cảm ơn anh Minh Tư, anh Minh Tư vất vả rồi. Tạm biệt anh Minh Tư, tạm biệt chị Nhuế Nhuế.”
Bách Minh Tư lại véo khuôn mặt nhỏ của Tể Tể một cái, vừa khéo lúc này đèn đỏ bật lên, cậu nắm tay dẫn Nhuế Nhuế còn đang rất nghi hoặc băng qua đường, quay trở lại cửa hàng tiện lợi.
Phía bên này, Mặc Thiếu Huy vừa bế Tể Tể và Tương Tư Hoành lên xe, đèn xanh sáng lên, chiếc xe của ông ta nhanh chóng hoà vào dòng xe cộ, rẽ vào một ngã tư cách đó không xa rồi thẳng tới bệnh viện số 1.
****5:
Tại bệnh viện số 1, Cố Thích Phong nhìn những tờ tiền âm phủ chất đầy một phần ba văn phòng của mình, suýt chút nữa đã tức muốn nổ tung phổi.
Không!
Nói chính xác hơn, khoảnh khắc nhìn thấy nhiều tờ tiền âm phủ như vậy, anh ta thấy trước mắt mình tối sầm lại, ngực khó chịu, chỉ chút nữa là đã ngất đi rồi.
Một bàn tay lạnh lẽo đột nhiên xuất hiện giữa không trung và chạm vào người Cố Thích Phong, sau đó giọng nói vừa khiến người ta chán ghét vừa gợi đòn của Minh Vương vang lên.
“Cậu yếu như vậy, có chắc là mình có thể đảm nhiệm vị trí viện trưởng của một bệnh viện không?”
Cố Thích Phong tức giận tới mức choáng váng.
“Anh…”
Minh Vương nhướng mày, thu tay lại, tiếp tục hỏi một câu rất chân thành.
“Hay là để tôi gọi một bác sĩ ở dưới Địa Phủ lên đây kiểm tra sức khoẻ cho cậu nhé?”
Cố Thích Phong: “…”
Minh Vương sâu kín mở miệng: “Trung y, Tây y đều có.”
Cố Thích Phong tức giận đến nỗi thở hồng hộc: “À!”
Minh Vương cũng à một tiếng: “Người trẻ tuổi, đừng có giấu bệnh sợ thầy! Con người sau khi chết, hồn phách sẽ quay trở lại Địa Phủ, những năm gần đây có không ý các vị giáo sư, tiến sĩ trong ngành y tới Minh giới, nhiều người trong số họ không muốn rời đi nên đã chọn lối đi VIP trong đường luân hồi, tới bây giờ vẫn còn ở lại Địa Phủ.”
Cố Thích Phong tức giận đến mức tim phát đau: “Tôi không bị bệnh!”
Minh Vương nhìn Cố Thích Phong một lượt từ đầu đến chân, đôi mắt của ông cứ như tia X, khiến toàn thân Cố Thích Phong cảm thấy khó chịu.
“Anh…”
Anh ta còn chưa kịp nói hết lời, Minh Vương đã lười nhác nói tiếp.
“Trung khí (năng lượng) không đủ, quầng mắt thâm xanh, chàng trai trẻ, cậu có hơi túng dục quá độ đấy!”
(Túng dục quá độ: buông thả lòng ham muốn.)
Cố Thích Phong há miệng, đang định xuất ra một câu “quốc hồn quốc tuý” thì giọng nói ngọt ngào xen lẫn non nớt của Tể Tể đã truyền tới từ ngoài cửa.
“Cha ơi, túng dục quá độ là gì thế? Vì sao chú Cố lại bị túng dục quá độ vậy?”
Cố Thích Phong lập tức mím môi, khuôn mặt vì tức giận mà đỏ bừng.
Minh Vương không ngờ được con gái cưng sẽ tới đây, vội quay lại tìm người.
Vừa hay lúc ấy Tể Tể cũng đẩy cửa bước vào, lao vào vòng tay của cha Minh Vương nhà mình.
“Cha ơi!”
Minh Vương túm lấy cổ áo của bé rồi xách người lên, ném vào trong lòng mình, trên khuôn mặt đẹp trai khó ai sánh kịp lộ ra một nụ cười vô cùng chiều chuộng.
“Tể Tể tới rồi à.”
Vừa bế Tể Tể lên, Minh Vương liền nhìn thấy Mặc Thiếu Huy và Tương Tư Hoành đứng trước cửa.
Bỏ qua Mặc Thiếu Huy, ông chủ động bước tới cầm tay Tư Hoành.
“Tiểu Tương cũng tới rồi à.”
Tương Tư Hoành cất giọng ngây thơ để chào hỏi: “Chào chú Minh, chào chú Cố ạ.”