Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 818:

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành mặt lặng như băng, hai tròng mắt đỏ tươi như máu.

“Thế thì có liên quan gì đến tao? Liên quan gì tới Tể Tể?”

Rắn hổ mang Vương Tấn: “… Không phải chứ, nhóc cương thi, chú và cha cương thi của cháu là bạn bè, đương nhiên cũng sẽ là bạn bè của các cháu rồi.”

Bởi vì trong miệng gã còn có một bàn tay, nên khi nói chuyện không được rõ ràng, nhưng mọi người vẫn có thể nghe rõ.

Tể Tể lại giơ tay đánh bộp một cái lên đầu rắn của Vương Tấn.

“Đừng nói chuyện! Tiếp tục dùng sức cắn bổn Tể Tể đi!”

Rắn hổ mang Vương Tấn: “…”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành cũng lạnh lùng lên tiếng: “Tể Tể bảo mày làm cái gì thì mày cứ làm như thế! Nếu không… bây giờ bọn tao lập tức đưa mày cho dì Vương hầm canh!”

Rắn hổ mang Vương Tấn: “…”

Nửa giờ sau, quán thịt nướng cửa mở.

Tể Tể nắm tay chị Nhuế Nhuế bước ra ngoài, cảm thấy thật sảng khoái.

Vốn dĩ vì cơ thể bị thương nặng nên sắc mặt của bé có hơi tái đi, nhưng bây giờ gương mặt mũm mĩm ấy đã hồng hào trở lại, thoạt trông thật trắng trẻo hồng hào, hệt như một quả táo nhỏ.

Non nớt, mềm mại, khiến cho người ta nhìn thấy đều muốn cắn yêu một cái.

Bách Minh Tư theo sát phía sau, cuối cùng là nhóc cương thi Tương Tư Hoành, trong tay cậu nhóc còn xách theo cái túi lớn trước đó Vương Tấn từng cầm, bên trong còn có một con rắn to bằng sợi dây thừng.

Rắn hổ mang Vương Tấn mất hết 800 năm công lực, sau đó liền biến thành một con rắn hổ mang bình thường.

Bởi vì không có công lực, nên đến cả tiếng người gã ta cũng chẳng nói được.

Gã nằm trong túi đau khổ cầu xin, nhưng trong tai Bách Minh Tư và những người khác, họ chỉ có thể nghe thấy tiếng xì xì do rắn tạo ra như tiếng phun hạt.

Nhuế Nhuế được Tể Tể nắm tay, lúc này sắc mặt của cô bé đã đỡ hơn trước rất nhiều.

Nghe thấy những tiếng rít xì xì của rắn, cô bé có chút sợ hãi mà nhìn về phía con rắn bị đút vào trong chiếc túi trên tay nhóc cương thi Tương Tư Hoành.

“Tiểu Tương, liệu nó có cắn người không?”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành lắc đầu: “Không đâu, mà cho dù nó có cắn, cũng chẳng thể cắn nổi, da thịt của tớ cứng lắm.”

Rắn hổ mang Vương Tấn: “…”

Gã ta có bị bệnh tâm thần thì mới đi cắn một con cương thi!

Muốn thịt chẳng có thịt, cần máu chẳng có máu.

Tầm mắt của gã rơi xuống trên người Nhuế Nhuế, lợi dụng khế ước với nhà họ Vương để gây ảnh hưởng lên người Nhuế Nhuế, để Nhuế Nhuế chủ động cung phụng mình.

Kết quả lại chẳng có chút phản ứng nào cả.

Khuôn mặt rắn của rắn hổ mang Vương Tấn tràn đầy kinh ngạc.

Mãi sau này gã ta mới biết, kể từ khi bà Vương biết được đứa bé này là con gái, bà ta đã chọn cô bé làm thức ăn để cung phụng cho gã.

Dựa theo việc nó hút lấy sinh lực của đứa trẻ hàng năm, đứa trẻ này sẽ không sống được quá năm năm.

Cho nên ngay từ nhỏ cô bé đã bị chứng chán ăn, hay mắc bệnh, tưởng chừng như không thể sống được bao lâu.

Nhưng lúc này…

Nhuế Nhuế còn nhỏ, căn bản không biết đến quỷ thần là gì.

Hơn nữa, Vương Tấn đã không còn công lực, hoàn toàn không thể ảnh hưởng đến Nhuế Nhuế.

Toàn bộ thân rắn của Vương Tấn bắt đầu cựa quậy.

Chiếc túi trong tay nhóc cương thi Tương Tư Hoành khẽ run lên, con ngươi vừa mới khôi phụ màu nâu nhạt đã lập tức hoá lại thành màu đỏ tươi như máu.

“Hử?”

Chỉ trong nháy mắt, rắn hổ mang Vương Tấn đã biến thành một cái bánh rắn, gã chỉ hy vọng có thể sớm gặp được đám người bà Vương, hoặc là được nhóc cương thi này đưa tới gặp Tương Uyên cũng được.

Tốt xấu gì gã cũng đã từng gặp Tương Uyên vài lần, tuy chẳng có giao tình gì, nhưng họ đều không phải là con người!

Trong một xã hội mà con người làm chủ, tất cả những thứ không phải con người đều chung một mặt trận thống nhất!

Tể Tể không biết trong đầu con rắn kia đang nghĩ gì, một tay nắm lấy tay Nhuế Nhuế, tay khác nắm dây của mấy quả bóng bay, rồi cùng chị Nhuế Nhuế cùng mình chạy tung tăng ra ngoài.

Khi họ chuẩn bị băng qua đường, Bách Minh Tư dẫn họ dừng lại ở ngã tư và chờ đèn giao thông.

Một chiếc ô tô sang trọng từ từ lái về phía họ.

Khi xe chạy tới trước mặt họ thì dừng lại.

Mặc Thiếu Huy đẩy cửa xe bước xuống, sau đó nở một bụ cười tươi rói, dịu dàng và đầy hiền từ, ông ta đi tới trước mặt Tể Tể, rồi ngồi xổm xuống.

“Tể Tể, chúng ta lại gặp nhau rồi.”

Tể Tể có chút kinh ngạc: “Chú Mặc.”

Bách Minh Tư tiến lên một bước, bế Tể Tể lên, cảnh giác mà nhìn chằm chằm vào Mặc Thiếu Huy.

Đây là lần đầu tiên Mặc Thiếu Huy gặp Bách Minh Tư, nhưng bởi vì ông ta đã từng điều tra về Minh Tể Tể, cho nên chỉ cần liếc mắt một cái đã nhận ra Bách Minh Tư là ai.

“Hoá ra là Minh Tư đấy à, chú là Mặc Thiếu Huy.”

Bách Minh Tư Thần lạnh lùng: “Ngài Mặc tìm Tể Tể có chuyện gì vậy?”

Mặc Thiếu Huy nhẹ nhàng cười rộ lên: “Chú mới khám sức khoẻ ở bệnh viện số 1 xong, vô tình nhìn thấy viện trưởng Cố của bệnh viện số 1 - Cố Thích Phong đang nói chuyện cùng với một vị tiên sinh họ Minh, viện trưởng Cố dường như rất tức giận, chú nhớ ra Tể Tể cũng có họ Minh, không biết cháu có quen với vị tiên sinh họ Minh kia không?”

Tể Tể mở to mắt: “Chú Cố bị cha chọc tức rồi sao?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free