Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 817:

“Canh rắn có mùi vị khá ngon! Hơn nữa còn rất bổ dưỡng!”

Rắn hổ mang Vương Tấn: “…”

Gã không dám cắn.

Nhưng lúc này lại… Không dám không cắn…

Mấu chốt là, gã vẫn chưa biết bản thân mình rốt cuộc đã chọc phải vị đại Phật tới từ phương nào?

Tể Tể xem con rắn nọ vẫn cứ ngẩn người ra, da thịt trong cơ thể bị thiêu đốt đến nóng rực, bé cũng chẳng thèm chờ đợi nữa, trực tiếp duỗi tay ra bẻ miệng Vương Tấn, rồi nhét cả cánh tay nhỏ mập của mình vào trong miệng gã ta.

Rắn hổ mang Vương Tấn: “… Ẹo… ừm… ẹo…”

Tể Tể quát gã: “Mày dám nôn vào tay bổn Tể Tể thử xem!”

Rắn hổ mang Vương Tấn: “…”

Không phải gã ta muốn nôn.

Nhưng… con nhỏ mập mạp này nhét cả cánh tay vào trong miệng gã, gần như còn chọc vào tận cổ họng, vì thế gã thấy buồn nôn cũng chỉ là phản ứng tự nhiên thôi mà!

Có thể nôn không?

Hiển nhiên là không!

Những chiếc răng chạm vào cánh tay trắng trẻo mập mạp, Vương Tấn vội thu những chiếc răng năng bén nhọn lại theo bản năng.

Tể Tể không đồng ý.

“Dùng sức cắn đi!”

Rắn hổ mang Vương Tấn: “…”

Gã thật sự không dám mà!

Rõ ràng là năng lực của gã không bằng người ta, nếu còn dám cắn…

Nhưng lúc này gã cũng không thể không cắn, Vương Tấn đã hối hận xanh cả ruột.

Vì sao gã cứ nhất quyết phải xuống tay từ mấy đứa nhỏ này trước chứ, trong khi gã rõ ràng có thể nuốt mấy người nhà họ Vương trước, chờ đến khi sức mạnh được khôi phục tới đỉnh điểm thì hãy tìm tới mấy đứa nhỏ này không phải là ổn rồi sao!

Những chiếc răng nanh sắc nhọn đâm vào cánh tay nhỏ trong miệng, cơn đau truyền tới từ tận chân răng khiến Vương Tấn tuôn nước mắt như mưa.

Tể Tể cảm thấy rất thoải mái.

Cảm giác lạnh buốt từ da thịt xuyên thấu đến khắp tứ chi bát mạch, sau đó truyền đến những bộ phận đang bỏng rát trong cơ thể bé.

Cơ thể thậm chí không cần phải giãn nở nữa, nóng lạnh xen kẽ rồi trung hoà với nhau, bé nhanh chóng tiêu hóa một nửa cơ thể của Chim Chín Đầu, phổi bị thương nặng đang hồi phục rõ rệt.

Tể Tể vui mừng đến mức không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

“Thật thoải mái nha!”

Rắn hổ mang Vương Tấn lại không được thoải mái như vậy.

Thậm chí có thể nói là sắp sụp đổ đến nơi rồi.

Trong khoảnh khắc đầu răng đâm vào cánh tay của đứa trẻ mập mạp này, gã cảm nhận được toàn bộ sức lực trong cơ thể mình đều bị cánh tay của đứa bé mập mạp hấp thu.

Đó chính là sức mạnh của gã đấy!

800 năm công lực của gã!

Rắn hổ mang Vương Tấn lệ rơi đầy mặt.

“Đại nhân nhỏ tha cho tôi…”

Tể Tể liếc mắt nhìn một cái, khí tràng của trữ quân Địa Phủ không hề che giấu mà bùng phát ra, khiến rắn hổ mang Vương Tấn bị dọa đến rùng mình.

Vốn dĩ gã chỉ hoá mỗi phần đầu về dáng vẻ nguyên bản, nhưng vừa rùng mình một cái, cả người gã đã quay trở vể nguyên dạng là một con rắn lớn to như cái thùng nước và dài gần 20 mét.

****4:

“Xì xì…”

Rắn hổ mang Vương Tấn lăn lộn trên mặt đất, bởi vì đã mất đi sức mạnh nến gã không thể tự khống chế bản thân, sợ tới mức muốn phun ra nọc độc rắn để tấn công Tể Tể theo bản năng.

Đuôi rắn bỗng nhiên bị một chân giẫm lên, nhóc cương thi Tương Tư Hoành đánh một chưởng xuống, móng tay tròn trịa được cắt tỉa gọn gàng trong nháy mắt đã hoá thành móng vuốt.

Những chiếc móng vuốt giống như một lưỡi dao sắc bén, đột nhiên đâm vào đuôi rắn.

Rắn hổ mang Vương Tấn đau đớn điên cuồng vặn vẹo cơ thể khổng lồ của mình, mắt thấy toàn bộ quán thịt nướng sắp bị gã lật đổ, Tể Tể lạnh lùng lên tiếng.

“Mày dám phá hư bất cứ thứ gì ở nơi này, bổn Tể Tể sẽ lập tức đánh chết mày!”

Vương Tấn vô cùng đau đớn, toàn thân run rẩy, thân thể thô to điên cuồng vặn vẹo, nghe được lời của Tể Tể bỗng đông cứng giữa không trung.

Vào lúc thân rắn sắp rơi xuống sàn, giọng nói non nớt của Tể Tể vang lên nhắc nhở gã.

“Sàn nhà cũng không được đập hỏng! Nếu không tao sẽ đem mày đi hầm!”

Rắn hổ mang Vương Tấn: “…”

Số phận kiểu gì thế này!

Ấy vậy mà gã ta lại bị một đứa nhỏ đe doạ!

Nhưng đến tận lúc này, gã ta thậm chí vẫn chưa biết được đứa bé gái mập mạp này rốt cuộc có lai lịch thế nào.

Nhưng gã ta đã nhìn ra được lai lịch của đứa bé trai vừa mới đánh vào đuôi của mình là gì.

Hoá ra là cương thi!

Không phải mấy thứ tương tự như cương thi thường sống trong lòng đất sao?

Hơn nữa, còn nhỏ như vậy đã trở thành cương thi, lẽ ra đứa bé như vậy không nên xuất hiện ở nhân gian, bởi không thể tự khống chế được cơ thể của mình, khi vận khí rất dễ bị hỗn loạn, đến lúc đó bị đơn vị đặc biệt của con người chú ý tới, tuy không chết, nhưng cả đời này cũng đừng hòng mong được yên bình.

Toàn thân rắn hổ mang Vương Tấn lạnh run.

Sau lưng nhóc cương thi này nhất định còn có một tên cương thi lớn nữa!

Nếu không, nhóc cương thi này không thể nào phát triển được nhanh như vậy, cũng làm gì có được công lực thâm hậu như thế.

Hơn nữa, đôi mắt của nhóc cương thi kia còn có màu đỏ tươi.

Đôi mắt màu đỏ tươi… hình như là… hoàng tộc cương thi?

Rắn hổ mang Vương Tấn lập tức nghĩ tới Tương Uyên, gã không quan tâm tới hàm răng đau nhức mà nhanh chóng lên tiếng.

“Cái đó… nhóc cương thi, chú và cha cương thi của cháu là bạn bè.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free