Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 816:
Nghe vậy, người đàn ông cười lớn.
“Đánh thắng mày trước sao? Con nhóc con, nếu không phải thấy mày có da non thịt mịn, lại còn nhiều thịt, lúc ăn chắc chắn sẽ rất ngon, tao nhất định sẽ ăn thịt mày trước tiên, mà không phải tính toán để dành mày đến cuối cùng để từ từ thưởng thức đâu!”
Những ngón tay mảnh khảnh của nhóc cương thi Tương Tư Hoành khẽ động, Tể Tể khẽ kéo ống tay áo của cậu nhóc.
“Mày muốn ăn thịt bổn Tể Tể?”
Người đàn ông thản nhiên gật đầu: “Ha! Không muốn ăn thịt mày thì tao hà tất phải dụ lũ nhãi ranh chúng mày tới đây làm gì?”
Tể Tể à một tiếng, rồi buông bàn tay nhỏ bé đang nắm lấy anh Minh Tư ra, tiến lên một bước.
“Vậy mày ăn đi!”
Người đàn ông: “…”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành tỏ ra không đồng tình: “Tể Tể!”
Tể Tể rất tự tin.
“Anh Tiểu Tương, nó chỉ là một con bò sát, lại còn bị thương rất nặng, không cắn nổi bổn Tể Tể đâu!”
Ánh mắt của người đàn ông lập tức trở nên lạnh lùng và đáng sợ, gã ta nhìn chằm chằm vào Tể Tể, rồi tiến hai bước về phía bé.
Tể Tể nhanh chóng nhắc nhở Bách Minh Tư: “Anh Minh Tư, đừng để chị Nhuế Nhuế nhìn thấy nó.”
Bách Minh Tư vốn dĩ lo lắng, nhưng nhìn thấy Tể Tể tự tin như thế, cậu nhẹ nhàng mỉm cười, cúi người đưa tay lên che mắt Nhuế Nhuế.
“Được.”
Tể Tể cười rộ lên, đặt đôi bàn tay mũm mĩm lên vòng eo tròn tròn của mình, hất cằm về phía người đàn ông có ánh mắt lạnh lùng kia.
“Tới ăn bổn Tể Tể đi!”
“Mày… được, được lắm, được lắm! Ông đây sẽ nuốt mày vào bụng trước tiên!”
Đôi mắt lạnh lùng của người đàn ông đột nhiên biến thành con ngươi dựng thẳng đặc trưng của động vật máu lạnh, trong đó còn hiện rõ sự tham lam và nham hiểm.
Gã ta lập tức lao về phía Tể Tể, nhân cơ hội này nhóc cương thi Tương Tư Hoành đã bày ra kết giới, phong tỏa toàn bộ quán thịt nướng.
Động tác của người đàn ông khựng lại, một tia kinh ngạc hiện lên trong mắt gã ta.
Tể Tể bất mãn gọi gã: “Còn không ăn à? Mày không ăn thì Tể Tể sẽ bắt đầu ăn đấy!”
Người đàn ông cảm thấy bất an, nhưng gã ta càng cảm thấy phẫn nộ trước hành động khiêu khích của đứa nhỏ béo mập kia hơn, vì thế gã lại lao về phía Tể Tể lần nữa.
Khoảnh khắc gã ta chuẩn bị chạm vào cánh tay của Tể Tể, toàn bộ đầu của gã đột nhiên dài ra và biến thành một cái đầu bẹp khổng lồ của loài rắn.
Gã há miệng thật to, để lộ hàm răng độc và cắn vào cánh tay nhỏ bé của Tể Tể.
Cánh tay Tể Tể đột nhiên truyền tới cảm giác vô cùng lạnh lẽo, Tể Tể chớp đôi mắt to và thình lình gọi nhóc cương thi Tương Tư Hoành.
“Anh Tiểu Tương, mau ném nửa phần thân của Chim Chín Đầu cho Tể Tể đi.”
Bảo Gia Tiên này tuy phạm tội đáng chết vạn lần, nhưng toàn thân gã lạnh tới thấu xương thấu cốt.
Nếu lúc này bé nuốt cả nửa phần thân còn lại của Chim Chín Đầu, kết hợp cùng với tên Bảo Gia Tiên kia, một lạnh một nóng, bé cảm thấy có thể trung hoà được.
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành sửng sốt, vội vàng lấy ra một quả bóng nhỏ màu đen từ trong túi quần và ném qua cho Tể Tể.
Tể Tể mở miệng nhỏ ra, trực tiếp nuốt quả bóng vào bụng.
Người đàn ông biến thành một cái đầu rắn to lớn, đang cắn chặt vào cánh tay nhỏ nhắn mũm mĩm của Tể Tể bỗng cứng đờ cả người, vô thức nhả miệng ra khỏi cánh tay của Tể Tể.
Kẻ có đầu rắn thân người đó đột nhiên cất giọng nói của con người, trong ngữ điệu còn xen lẫn sự hoảng sợ không thể che giấu được.
“Mày… mày… Chúng mày rốt cuộc là ai?”
Gã đã đứng bên ngoài quan sát lâu như vậy, trừ người thừa kế của gia tộc thông linh ra, còn lại chỉ có một thằng nhãi ngoài hai mươi trên người có tà thuật gì đó, đêm qua chính gã cũng đã bị thứ tà thuật trên người thằng nhãi kia phản phệ nên mới bị thương nặng, hôm nay gã đã cố tình tránh mặt thằng nhãi kia rồi!
Tể Tể chớp đôi mắt to: “Bổn Tể Tể chính là bổn Tể Tể !”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành: “Còn tao là anh Tiểu Tương của Tể Tể!”
Vương Tấn - Bảo Gia Tiên của nhà họ Vương: “…”
Sau khi nuốt chửng một nửa cơ thể của Chim Chín Đầu, trong cơ thể Tể Tể lập tức bị lửa nóng thiêu đốt.
Bé bất mãn mà trừng mắt với Vương Tấn: “Mau cắn đi!”
Vương Tấn: “…”
Gã nào dám?
Ngay khoảnh khắc vừa rồi, gã ta đã thử chạy trốn.
Kết quả vừa mới thử một chút, gã mới phát hiện toàn bộ quán thịt nướng đã bị thằng nhóc con tên Tiểu Tương kia phong toả rồi.
Gã đã nhìn lầm!
Mẹ kiếp, đây nào phải là trẻ con bình thường, đây rõ ràng chính là… một sự tồn tại còn đáng sợ hơn cả bản thân gã.
Trước mặt còn có một đứa bé mập mạp hung hãn, giây phút gã cắn vào cánh tay nhỏ bé của đứa nhỏ này, gã ta đã hạ quyết tâm phải cắn đứt cánh tay này xuống mới thôi.
Kết quả thì…
Hàm răng của gã lúc này đã sinh đau.
Cánh tay bé nhỏ kia thoạt trông mạp mạp mềm mại, sao cắn vào lại cứng như vậy chứ?
Tể Tể thấy gã ta ngẩn người ra, bất mãn mà giơ cánh tay còn lại lên đánh vào cái đầu rắn của gã.
“Mau cắn đi! Nhanh lên! Nếu không lát nữa bổn Tể Tể sẽ bảo dì Vương đem mày đi hầm thành canh để uống!”
Vương Tấn: “…”
Tể Tể trước đây đã từng ăn canh rắn, bây giờ nghĩ đến món này, bé lại không nhịn được mà chép miệng.