Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 815:

Tể Tể kéo tay của Bách Minh Tư: “Anh Minh Tư, mở cửa nhé, Tể Tể muốn đi.”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành đã lấy ra mấy tờ vài trăm tệ từ trong túi quần ra.

“Anh Minh Tư, em có tiền.”

Nhuế Nhuế có chút sốt ruột, nhìn xung quanh một lượt.

“Anh Minh Tư, em có thể dùng những thứ trong cửa hàng để đổi lấy bóng bay và thịt nướng của chú kia không?”

Bách Minh Tư: “…”

Bách Minh Tư vốn không tính mở cửa, lòng bàn tay lại bỗng nhiên ngứa, cậu nhanh chóng nghiêng đầu nhìn Tể Tể.

Tể Tể khẽ chớp đôi mắt to với cậu, Bách Minh Tư đột nhiên hiểu ra.

Cậu đành mỉm cười trìu mến và bất đắc dĩ.

“Được, nhưng mà anh Minh Tư có tiền, để anh Minh Tư dẫn các em đi.”

Ba bạn nhỏ đồng loạt nhảy lên hoan hô.

“Cảm ơn anh Minh Tư.”

Bách Minh Tư bật cười xoa đầu của ba bạn nhỏ, rồi nhanh chóng mở cửa.

Giọng nói dò hỏi của Hoắc Tư Cẩn truyền tới từ phía bên kia cánh cửa: “Minh Tư, có chuyện gì thế?”

Bách Minh Tư vừa mở cửa ra, rồi cười đáp: “Anh Tư Cẩn, có người tới bán bóng bay và thịt nướng, em dẫn đám nhỏ qua đó xem.”

Hoắc Tư Cẩn đang rửa tay bỗng xuất hiện sự nghi hoặc trong lòng, nhưng ngoài mặt không để lộ ra.

“Được, vậy em qua đó trước, lát nữa anh cũng qua đó để giúp mọi người.”

Vương Hải Hương nghe lời này cũng có chút nhi hoặc: “Bán bóng bay và thịt nướng sao? Lão Hoàng là người thường xuyên bán bóng bay ở đây, còn quán thịt nướng… là của vợ chồng lão Tôn, mấy hôm nay hai vợ chồng họ đâu mở cửa.”

Hoắc Tư Cẩn lập tức nhận ra chuyện bất ổn, xoay người chuẩn bị đi ra ngoài.

Búp bê vải được Tể Tể để lại trong cửa hàng, vội ôm lấy mũi chân của anh.

Hoắc Tư Cẩn nhấc chân, phát hiện không động đậy được.

Anh cúi đầu xuống, lúc này mới nhìn thấy búp bê vải.

“Làm sao vậy?”

Búp bê vải rất nhỏ, nó chọn cách đơn giản là bò lên giày của anh và đứng trên đó.

Chỉ về phía cánh cửa mà nhóm Tể Tể đã rời đi, rồi lại tự chỉ vào bản thân mình và Hoắc Tư Cẩn.

Hoắc Tư Cẩn thử suy đoán: “Ý của Tể Tể là, bảo chúng ta cứ ở lại bên này, các em ấy tự qua đó cũng được?”

Búp bê vải nhảy nhót, rồi xoay vòng vòng.

Hoắc Tư Cẩn không nhịn được mà bật cười.

“Tôi đoán đúng rồi hả.”

Búp bê vải khẽ nghiêng đầu, càng xoay vòng nhanh hơn.

Vương Hải Hương vội vàng chạy tới, búp bê vải ngay lập tức trở nên ngoan ngoãn, nằm yên trên giày của Hoắc Tư Cẩn và không nhúc nhích. Giống như thể nó chỉ là một con búp bê vải bình thường.

“Cậu Tư Cẩn, bọn Tể Tể …”

Hoắc Tư Cẩn khom lưng, nhặt con búp bê vải nằm trên bàn chân của mình, rồi đưa nó cho Vương Hải Hương.

“Dì Vương, dì giữ lấy con búp bê này đi, nó có thể giữ an toàn cho dì.

Trong lòng Vương Hải Hương không khỏi nhảy dựng: “… Cậu Tư Cẩn, có phải là… sắp xảy ra chuyện hay không?”

Hoắc Tư Cẩn cười rộ lên: “Không có việc gì, nhóm của Tể Tể rất lợi hại, chúng ta chỉ cần tự bảo vệ cho bản thân mình là được.”

Vương Hải Hương nhìn quanh, phát hiện không thấy con gái đâu.

“Nhưng nhóm Tể Tể còn dẫn theo Nhuế Nhuế, liệu có bị kéo chân sau không?”

Hoắc Tư Cẩn mỉm cười giải thích: “Không có việc gì, còn có Tiểu Tương đi cùng họ, Tiểu Tương cũng rất lợi hại.”

Vương Hải Hương quả thật lo lắng con gái sẽ làm ảnh hưởng tới mọi người, nhưng Hoắc Tư Cẩn đã nói như vậy, dì ấy cũng không tiện nói gì thêm.

“Tôi…”

Hoắc Tư Cẩn nở nụ cười an ủi dì ấy: “Dì Vương, không thì dì hầm thêm nhiều canh gà đi, đám Tể Tể đều rất thích uống canh gà.”

Vương Hải Hương gật đầu mà vẫn lo lắng không yên: “À, được, tôi đi ngay đây.”

Hoắc Tư Cẩn nói xong, liền nhìn thấy hai con búp bê khác đang lò dò đi ra từ trong góc, anh vội cúi người xuống nhặt chúng lên và bỏ vào trong túi quần, rồi sải bước nhanh về phía cửa, nhìn xem nhóm của Tể Tể rốt cuộc đang muốn làm gì.

Vừa tới cửa, Hoắc Tư Cẩn vừa khéo nhìn thấy Bách Minh Tư dẫn theo ba đứa nhỏ đi theo sau một người đàn ông cao gầy, bước vào cửa hàng thịt nướng nằm ngay phía nghiêng đối diện.

Dì Vương nói ông bà chủ của cửa hàng thịt nướng có việc nên đã về quê rồi, phải đóng cửa mấy ngày.

Mà hiện giờ cửa hàng thịt nướng lại mở cửa.

Hoắc Tư Cẩn vuốt sống mũi, anh bèn ngồi xuống chiếc ghế phía sau quầy thanh toán, kiên nhẫn chờ đợi.

****3:

Tại cửa hàng thịt nướng, Bách Minh Tư dẫn theo ba bạn nhỏ bước vào trong, cánh cửa phía sau lưng bỗng tự động đóng lại.

Bách Minh Tư một tay nắm tay của Tể Tể, một tay đút vào túi quần, nắm chặt một lá bùa trừ tà, để Nhuế Nhuế và nhóc cương thi Tương Tư Hoành đi phía sau mình nhằm bảo vệ.

“Chú ơi, chú làm thế này là có ý gì vậy?”

Người đàn ông quay người lại, đôi mắt lạnh lùng dán chặt vào Bách Minh Tư như rắn độc.

Dường như nhìn thấy điều gì đó, gã ta nhướng mày khinh thường.

“Hậu duệ của gia tộc thông linh?”

Bách Minh Tư không hề sợ hãi: “Đúng vậy.”

Người đàn ông liếc nhìn ba đứa trẻ bên cạnh Bách Minh Tư, ánh mắt lạnh lùng rơi xuống người của Nhuế Nhuế đang đứng sau lưng cậu, giọng nói trở nên nham hiểm.

“Nếu đã là hậu duệ của gia tộc thông linh, hẳn là mày cũng đã nhận ra thân phận của tao.”

Gã hất cằm lên: “Đó là đứa nhỏ nhà họ Vương, là người của tao!”

Tể Tể cất giọng nói non nớt: “Đó là chị Nhuế Nhuế của Tể Tể, nếu mày muốn ăn thịt chị Nhuế Nhuế, trước tiên phải đánh thắng bổn Tể Tể đã.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free