Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 814:
Nhưng ở phía cửa hàng tiện lợi… Gã ta lại có chút kiêng kị.
Toàn bộ cửa hàng tiện thoạt trông vẫn như bình thường, đôi mắt lạnh lùng của gã ta nhìn xuyên thấu qua vách tường, và thấy người thanh niên khiến gã ta bị thương nặng vẫn còn ở đó.
Người đàn ông lạnh lùng nheo mắt lại, vẻ mặt nham hiểm.
“Vì sao cậu ta còn chưa rời đi?”
Khi nhìn thấy chàng trai trẻ kia đang cẩn thận và yêu chiều bế một đứa bé gái mập mạp đáng yêu, tròng mắt của người đàn ông xoay chuyển, khóe mắt của gã liếc sang một chiếc xe điện ba bánh được buộc bằng đủ loại bóng bay.
Bé gái ba, bốn tuổi sao, trông có vẻ rất ham ăn nhỉ…, phía xa còn có một quán đồ nướng đã đóng cửa…
Người đàn ông mỉm cười tham lam rồi sải bước về phía chiếc xe ba bánh bán bóng bay.
****2:
Trong cửa hàng tiện lợi, ba bạn nhỏ Tể Tể, nhóc cương thi Tương Tư Hoành và chị gái nhỏ Nhuế Nhuế đang ngồi dựa vào nhau và cùng xem TV.
Tể Tể ngồi ở giữa, nhóc cương thi Tương Tư Hoành và Nhuế Nhuế ngồi ở hai bên.
Hoắc Tư Cẩn đang trả lời điện thoại, Bách Minh Tư giúp Vương Hải Hương nhặt số hàng hoá rơi vãi đầy trên mặt đất.
Vương Hải Hương đã đi đến sân để mang theo món canh gà đã được chuẩn bị sẵn lên nhà, canh gà rất nóng, Hoắc Tư Cẩn sợ Tể Tể bị bỏng nên đã bế bé lên.
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành thấy Nhuế Nhuế muốn chạm vào bát canh gà, bèn vội vàng nhắc nhở cô bé.
“Nhuế Nhuế, canh gà nóng đấy.”
Tể Tể quay đầu nhìn chị Nhuế Nhuế: “Đúng vậy, chị Nhuế Nhuế, phải thổi nguội đã.”
Nhuế Nhuế nhanh chóng ngả lưng ra phía sau, không thể không gật đầu.
“Chị biết rồi, cảm ơn Tiểu Tương và Tể Tể nhé.”
Hoắc Tư Cẩn mỉm cười, bê chén canh của Nhuế Nhuế lại gần mình, nhẹ nhàng khuấy canh trong hai chén, thi thoảng lại thổi một cái, ánh mắt cũng thỉnh thoảng liếc sang phía nhóc cương thi Tương Tư Hoành, sau khi xác định nhóc cương thi Tương Tư Hoành không sợ nóng, lúc này cậu mới chuyên tâm chăm sóc cho hai bạn nhỏ còn lại.
Lúc uống canh, Tể Tể đưa lưng về phía cửa sổ, nhưng đột nhiên bé nhận ra có người nào đó đang nhìn trộm bọn họ.
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành chỉ phát hiện chậm hơn bé một chút, cậu nhóc cũng nhận ra mọi người đang bị nhìn trộm.
Cậu không lập tức quay đầu lại, mà nhanh chóng nghiêng đầu nhìn về phía Tể Tể.
“Tể Tể.”
Tể Tể uống xong chén canh gà, thừa dịp anh cả đi cất chén đũa, bé đã nói chuyện với nhóc cương thi Tương Tư Hoành.
“Là tên Bảo Gia Tiên kia.”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành khẽ nghiến răng để tự ý để lộ răng nanh nhỏ ra.
“Anh đi cắn chết nó nhé?”
Nhuế Nhuế không rõ hai anh em Tể Tể đang nói gì: “Tiểu Tương, cậu muốn cắn chết cái gì thế?”
Tể Tể vốn dĩ cũng muốn trực tiếp bắt Bảo Gia Tiên tới đây, nhưng tên Bảo Gia Tiên kia vừa mới tới đã lập tức rời đi rồi.
Bé chớp chớp đôi mắt to: “Anh Tiểu Tương, Tể Tể cảm thấy nó sẽ chủ động quay lại, nếu không chúng ta cứ ngồi đây chơi trước đi?”
Bé còn muốn xem phim hoạt hình, bé rồng con thực sự rất đáng yêu và hài hước nha.
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành lập tức gật đầu: “Anh nghe theo Tể Tể.”
Nhuế Nhuế nhìn Tể Tể, lại quay sang nhìn nhóc cương thi Tương Tư Hoành.
“Chị cũng nghe theo Tể Tể.”
Tuy rằng cô bé cũng không biết Tể Tể và nhóc cương thi Tương Tư Hoành rốt cuộc đang nói chuyện gì.
Ba bạn nhỏ ngồi thành một hàng trên ghế sô pha trong căn phòng gần sân sau, bên cạnh là những vật dụng được sắp xếp gọn gàng.
Chỉ chốc lát sau, cửa kính của cửa hàng tiện lợi đã bị người ta gõ vang.
Bách Minh Tư đang sửa sang lại các kệ hàng vừa nghe được thanh âm, bèn bước nhanh tới cửa.
“Thực xin lỗi, hôm nay cửa hàng không mở cửa.”
Người đàn ông đứng bên ngoài cửa, trong tay cầm một chùm bóng bay, một tay khác xách theo một cái túi lớn, trong túi là mấy chiếc hộp dùng một lần, trong hộp có thịt nướng nóng hôi hổi.
Một trận gió thổi qua, mùi thịt nướng thơm lừng bay theo gió lọt vào trong khe cửa, Bách Minh Tư quay đầu lại và nhìn về phía căn phòng phía sau theo bản năng.
Sau đó cậu nhìn thấy ba cái đầu nhỏ.
Tể Tể đứng trước nhất, còn nuốt một ngụm nước miếng.
Nhuế Nhuế đứng ngay bên cạnh bé, nhìn xung quanh một cách tò mò.
Đôi mắt của nhóc cương thi Tương Tư Hoành trực tiếp rơi vào chiếc túi lớn mà người đang ông đứng ngoài cửa kính đang xách trên tay, bắt đầu ngo ngoe rục rịch.
Bách Minh Tư nhìn mà buồn cười.
Giọng của người đàn ông hơi khàn khàn: “Xin lỗi, tôi thấy cửa hàng của mọi người không mở cửa, nên định bán bóng bay với thịt nướng ở chỗ này.”
Bách Minh Tư còn chưa nói gì, ba bạn nhỏ ở phía sau đã chạy tới bên cạnh cậu.
Nhuế Nhuế: “Anh Minh Tư, những quả bóng bay đó thật đẹp.”
Tể Tể ngửi mùi thịt nướng: “Anh Minh Tư, thịt nướng thơm quá, thơm quá.”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành: “Anh Minh Tư, em có thể mua hết chỗ thịt nướng đó không?”
Người đàn ông nghe được lời của ba bạn nhỏ, lập tức mỉm cười gật đầu.
“Đương nhiên có thể, đây chỉ là một phần thôi, phía tiệm bên kia còn có rất nhiều thịt nướng và bóng bay nữa, nếu các cháu thích, có thể tới bên tiệm kia, vừa ăn vừa chơi.”
Tể Tể gật đầu không chút do dự.
“Muốn đi, muốn đi!”
Nhuế Nhuế và nhóc cương thi Tương Tư Hoành cũng đồng thanh: “Muốn đi, muốn đi!”