Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 803:

“Hải Hương, em và Nhuế Nhuế sao rồi? Còn cả cậu Tư Cẩn nữa…”

Chị Vương nhanh chóng ngắt lời của chú ấy: “Em và Nhuế Nhuế không sao, may mà cậu Tư Cẩn vẫn luôn bế Nhuế Nhuế, còn che chở cho em, nếu không…”

Vừa rồi trong tiệm bỗng nhiên tối sầm lại, một luồng khí lạnh lẽo và đáng sợ đột nhiên ập tới.

Nếu không phải cậu Tư Cẩn thình lình bế lấy Nhuế Nhuế từ trong lòng dì ấy, đồng thời bảo vệ cả dì Vương, chính bản thân dì Vương cũng không dám nghĩ tới sẽ xảy ra chuyện gì.

“Thật sự có tà vật.”

Vương Tùng gật đầu: “Tôi biết, khi ở trên lầu tôi nghe được tiếng hét nên mới chạy xuống đây.”

“Không có việc thì tốt rồi, không có việc thì tốt rồi.”

Rồi chú ấy lại nhìn về phía Hoắc Tư Cẩn: “Cậu Tư Cẩn, thật sự thật cám ơn cậu.”

Hoắc Tư Cẩn không kể công: “Là công lao của Tể Tể, chẳng liên quan gì đến cháu cả.”

Hai vợ chồng Vương Tùng cảm ơn ba anh em Hoắc Tư Cẩn một hồi, rồi chợt nhận ra sắc mặt con gái đã tốt hơn nhiều, không khỏi cảm thấy kinh ngạc.

“Có phải sắc mắt của Nhuế Nhuế tốt hơn trước rất nhiều rồi không?”

Tể Tể cười tủm tỉm rồi gật đầu: “Nhất định là bởi vì thứ tà vật kia vừa bị thương vừa bị phản phệ, chị Nhuế Nhuế bị thứ tà vật ấy hút đi sinh khí, nay tà vật bị thương nặng, nên chị Nhuế Nhuế sẽ đỡ hơn trước nhiều.”

Chị Vương lại định quỳ xuống, Hoắc Tư Cẩn nhanh tay lẹ mắt đã lấy một cánh tay của dì ấy.

“Dì Vương, dì đừng hở một chút lại quỳ xuống như thế, đây là duyên phận giữa Tể Tể và Nhuế Nhuế mà.”

Chị Vương cảm động đến rơi nước mắt, nghiêng đầu gạt lệ.

Bách Minh Tư từ bên ngoài bước vào, trên gương mặt thanh lịch và trong sáng còn lộ rõ vài phần nghiêm túc.

“Chắc là Bảo Gia Tiên.”

(Bảo Gia Tiên 保家仙: là tên của một vị thần dân gian, có nơi coi vị thần này là thần bảo vệ gia đình, là một hệ thống tín ngưỡng độc lập. Bảo Gia Tiên thường là một con thú được người dân thờ cúng và tôn trọng xem như thần bảo vệ. Nhưng ngày nay phong tục này đã có sự biến Tương, Bảo Gia Tiên còn là từ dùng để chỉ việc nuôi ma xó, làm hại người khác.)

Vương Tùng khiếp sợ: “Bảo Gia Tiên? Chúng tôi nào biết Bảo Gia Tiên gì đâu, nếu không phải Nhuế Nhuế thành ra như vậy, chúng tôi thậm chí còn không tin vào chuyện quỷ thần.”

Chị Vương lại hỏi một câu khác: “Cậu Minh Tư, cậu có thể tìm ra ai là người đã thỉnh Bảo Gia Tiên về đây không?”

Tể Tể chỉ lên trên tầng: “Bà nội Vương hẳn là biết.”

Vương Tùng phủ nhận theo bản năng: “Không… không thể nào.”

Cả người chị Vương cứng đờ, lẩm bẩm thành tiếng.

“Tôi nên sớm biết mới phải! Tôi nên nghi ngờ bà ta từ lâu rồi mới đúng! Bà ta vẫn luôn trọng nam khinh nữ, hơn nữa từ khi còn ở trong bụng mẹ Nhuế Nhuế đã luôn yếu ớt, từ trước tới nay bà ta chưa từng thích Nhuế Nhuế, mỗi lần chúng ta muốn nhờ bà ta chăm sóc Nhuế Nhuế một chút, đều phải cầu xin hệt như cầu tổ tiên vậy…”

Chị Vương nghiến răng nghiến lợi: “Sao bà ta có thể tàn nhẫn và ác độc tới thế, cho dù bà ta có không thích Nhuế Nhuế đi chăng nữa, cũng không thể nào ra tay với Nhuế Nhuế được! Vương Tùng, Nhuế Nhuế chính là cháu gái ruột của bà ta đấy!”

Vương Tùng há miệng thở dốc, qua một lúc lâu vẫn chưa nói ra được một chữ nào.

Chị Vương bé Nhuế Nhuế nhất quyết muốn xông ra ngoài: “Tôi phải đi hỏi bà ta, vì sao lại ác độc đến mức này!”

Vương Tùng vô thức duỗi tay ra ngăn cản vợ mình: “Hải Hương, em bình tĩnh một chút, đừng dọa Nhuế Nhuế sợ.”

Chị Vương cúi đầu, lúc này mới phát hiện con gái vừa mới đỡ hơn được một chút lúc này lại lộ rõ vẻ hoảng sợ, hiển nhiên cô bé đã bị hành động của mẹ doạ sợ.

Chị Vương lo lắng đến mức bật khóc.

“Nhuế Nhuế, mẹ xin lỗi con, là do mẹ con không tốt, mẹ làm con sợ mất rồi, xin lỗi con, thực xin lỗi.”

Cánh tay gầy guộc của Nhuế Nhuế nhẹ nhàng vòng qua cổ chị Vương, giọng nói của cô bé nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy.

“Nhuế Nhuế… yêu mẹ…”

“Nhuế Nhuế… không rời xa cha mẹ…”

Giọng nói dịu dàng và yếu ớt của con gái khiến trái tim chị Vương như bị dao cứa, nước mắt rơi xuống như mưa.

“Nhuế Nhuế… Nhuế Nhuế… con nhất định sẽ khỏe lại, cha và mẹ sẽ mãi mãi không rời xa con…”

Vương Tùng thấy cảnh này, bỗng nhiên nhìn về phía Hoắc Tư Cẩn và những người khác.

“Tối hôm nay sợ là phải làm phiền cậu Tư Cẩn và những người khác phải ở lại đây một đêm rồi, tôi sợ thứ kia quay trở lại, đến lúc đó…”

Nhuế Nhuế bỗng nhiên buông tay đang ôm cổ chị Vương, chật vật đỡ lấy thân hình gầy gò của mình và nhìn về phía Tể Tể.

“Em Tể Tể… ăn… ăn đồ ăn ngon.”

Lúc này Tể Tể không đói bụng, tuy nhiên nếu có đồ ăn bé cũng chẳng từ chối.

Thế nhưng chị Nhuế Nhuế nhất định phải ăn chút gì đó, nếu không đoán chừng chị ấy sẽ lại ngất đi.

“Chị Nhuế Nhuế cùng ăn với Tể Tể nhé.”

Nhuế Nhuế cười rộ lên: “Ừm, chị cũng ăn.”

Chị Vương khóc lóc không ngừng, đôi mắt của Vương Tùng cũng đỏ lên.

Chú ấy ngẩng đầu lên lau nước mắt: “Để cha đi nấu đồ ăn ngon cho các con, sau đó sẽ đi tìm mẹ của cha sau.”

Chị Vương bỗng nhiên đứng dậy: “Không! Tôi đi nấu cơm. Bây giờ anh đi tìm mẹ anh ngay, lập tức gọi điện thoại cho em trai của anh, bảo cậu ta tới đón hai đứa con trai của mình về đi!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free