Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 802:
Bà Vương càng mất kiên nhẫn.
“Được rồi! Vương Tùng, Hải Diệu là con trai của em mày chứ không phải con mày, nó có học tập ra sao cũng do cha mẹ nó quản lý, mày chỉ cần quan tâm tới con gái của mày là được!”
Vương Tùng: “…”
Bách Minh Tư đã dẫn Tể Tể và nhóc cương thi Tương Tư Hoành bước ra phòng khách, đi ra bên ngoài hành lang.
Nghe thấy âm thanh truyền tới từ phía phòng khách, Bách Minh Tư nhẹ nhàng lắc đầu.
Tầm mắt của Tể Tể rơi xuống sàn nhà, dường như bé vừa phát hiện ra cái gì, sau đó Tể Tể cúi đầu khom lưng, tiếp tục đi về phía hành lang.
Bách Minh Tư và nhóc cương thi Tương Tư Hoành cũng đã có phát hiện, vội vàng theo sau Tể Tể.
“Tể Tể, làm sao vậy?”
Tể Tể vẫy tay với họ, rồi tiếp tục lắc vòng eo mập mạp mà bước về phía trước
Chậm rãi đi đến cầu thang, Bách Minh Tư và nhóc cương thi Tương Tư Hoành sợ bé vấp ngã, vội vàng đi tới hai bên và nắm lấy tay bé.
Dưới tầng bỗng nhiên truyền đến một tiếng hét thảm thiết, thê lương.
“A!”
****4:
Hai chân nhỏ của Tể Tể vừa giẫm một cái, thân hình nhỏ nhắn mũm mĩm đã nhảy thẳng từ cầu thang đến cửa sổ ở góc đường, đôi tay nhỏ nhắn mũm mĩm bám lấy bệ cửa sổ, cái đầu nhỏ bé ngó ra ngoài.
Một bóng đen mảnh khảnh biến mất khỏi tầm mắt của bé và hoàn lẫn trong màn đêm, lông mày của Tể Tể khẽ nhướng lên.
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành vừa định đuổi theo, Tể Tể đã gọi cậu nhóc lại.
“Anh Tiểu Tương, không cần đuổi theo đâu, nó sẽ còn quay lại.”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành dừng lại, Bách Minh Tư đã đi đến bên cửa sổ, nhanh chóng bé Tể Tể vào lòng.
“Tể Tể, cẩn thận ngã đấy.”
Tể Tể đung đưa đôi chân mập mạp của mình trong không khí và cười lớn.
“Cảm ơn anh Minh Tư, nhưng mà Tể Tể không có tật hay vấp ngã đâu.”
Bách Minh Tư có chút bất đắc dĩ mà sờ đầu nhỏ của bé: “Bị ngã không xấu hổ, nhưng chẳng lẽ không đau hay sao?”
Không đợi Tể Tể trả lời, Bách Minh Tư đã lại nói thêm.
“Cho dù Tể Tể không sợ bị ngã xuống từ độ cao này, hay bị ngã cũng không đau, nhưng anh và Tiểu Tương thấy cảnh ấy sẽ lo lắng, cũng đau lòng.”
Nói xong, Bách Minh Tư nhìn về phía nhóc cương thi Tương Tư Hoành: “Tiểu Tương, em nói xem có đúng không?”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành gật đầu lia lịa: “Đúng! Tể Tể phải chú ý an toàn! Bọn anh sẽ lo lắng.”
Tể Tể nhìn anh Tiểu Tương, rồi lại nhìn anh Minh Tư đang bế và nhìn bé với ánh mắt quan tâm và yêu chiều, bèn ngoan ngoãn gật đầu.
“Tể Tể biết rồi, lần sau Tể Tể nhất định sẽ cẩn thận.”
Bách Minh Tư và nhóc cương thi Tương Tư Hoành cùng cười rộ lên.
Bách Minh Tư lại xoa đầu nhỏ của bé: “Ngoan quá.”
Vừa nói, cậu vừa bế Tể Tể, vừa dắt tay nhóc cương thi Tương Tư Hoành đi xuống dưới tầng.
Bỗng nhiên, Bách Minh Tư đem đặt Tể Tể xuống, còn nhờ nhóc cương thi Tương Tưu Hành dắt tay bé.
“Tiểu Tương, em dẫn Tể Tể xuống tầng trước để tìm anh Tư Cẩn, vừa rồi có âm thanh truyền tới từ tầng một, chắc là phía anh Tư Cẩn đã xảy ra chuyện gì đó rồi.”
Nhưng hiển nhiên là thứ tà vật kia không thành công, ngược lại còn bị phản phệ.
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành nắm tay Tể Tể, ngước mắt nhìn Bách Minh Tư: “Anh Minh Tư không đi cùng bọn em sao?”
Bách Minh Tư lấy ra một tấm bùa từ trong túi quần: “Tể Tể bị dị ứng với tro hương, mà anh lại muốn đốt lá bùa này để tìm xem trên mặt đất có dấu vết gì hay không.”
Tể Tể nghe được hai chữ tro hương, bé lập tức quay đầu lại.
“Anh Minh Tư, Tể Tể và anh Tiểu Tương xuống tầng một chờ anh nhé.”
Bách Minh Tư mỉm cười đầy sủng nịch: “Được.”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành nắm tay Tể Tể nhanh chóng đi xuống tầng, chẳng mấy chốc hai anh em đã xuống đến cửa hàng tiện lợi ở tầng một.
“Anh cả.”
Hoắc Tư Cẩn đang bế Nhuế Nhuế, đồng thời đẩy chị Vương ra sau lưng mình để bảo vệ cho dì ấy.
Nhìn thấy Tể Tể và nhóc cương thi Tương Tư Hoành trở lại, cuối cùng anh cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
“Tể Tể, Tiểu Tương, các em không sao đó chứ?”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành lập tức lắc đầu: “Anh cả, chúng em vẫn ổn, anh Minh Tư đang xem xét dấu vết ở bên trên cầu thang, còn chú Vương thì ở trên tầng ba, chưa đi xuống.”
Chị Vương còn chưa kịp nói gì, nhóc cương thi Tương Tư Hoành đã nhanh chóng bổ sung thêm một câu.
“Bà nội Vương kia thật hung dữ, vừa nhìn thấy chúng em đã nổi giận đùng đùng.”
Tể Tể thấy anh Tiểu Tương kể lại chuyện trên tầng, vì thế bé cũng nhớ tới tình hình khi mới bước vào căn phòng ở tầng ba và nhìn thấy hai anh trai kia, bé cũng cất giọng ngọt ngào non nớt lên.
“Dì Vương, hai anh trai trên lầu kia thật sự rất thô lỗ, còn bảo chú Vương cút đi, nói đây là nhà của anh ấy!”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành lập tức chen thêm một câu.
“Cũng bảo bọn cháu cút đi nữa.”
Chị Vương vừa rồi bị tà vật doạ sợ không hề nhẹ, nên bây giờ mặt mũi vẫn tái nhợt.
Nghe được lời của hai bạn nhỏ, dì ấy không nhịn được mà hít một hơi thật sâu.
“Cảm ơn Tể Tể, Tiểu Tương, dì đã biết rồi. Chẳng qua căn phòng đó không phải là nhà của nó, đó vẫn là nhà của dì, chú Vương và chị Nhuế Nhuế của các cháu.”
Dì ấy vừa mới dứt lời, Vương Tùng đã từ ngoài cửa chạy vào, mồ hôi đầm đìa.