Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 801:
Tể Tể cũng không hiểu gì, ngay khi bé vừa định hỏi ý nghĩa của câu Bách Minh Tư vừa nói, sau lưng lại truyền tới giọng chất vấn.
“Các người là ai, vì sao lại ở trong nhà của tôi?”
Bách Minh Tư bị dọa nhảy dựng, rốt cuộc cậu chưa từng nghe thấy chút tiếng động nào.
Thính lực của Tể Tể và nhóc cương thi Tương Tư Hoành không cần quá tốt vẫn có thể nghe được tiếng bước chân, vừa nghe thấy tiếng động cả hai bạn nhỏ đều quay đầu lại.
Vương Tùng cũng bị doạ sợ không hề nhẹ, nửa đêm nửa hôm bỗng có tiếng nói chuyện vang lên từ sau lưng ai mà không sợ chứ.
Tuy rằng âm thanh đó rất quen thuộc, nhưng mặt mũi chú ấy vẫn tái nhợt đi.
Vương Tùng nhanh chóng xoay người lại, sau lưng không khỏi đổ mồ hôi lạnh, nhưng khi nhìn thấy rõ người tới là ai, cơ bắp căng chặt của chú ấy cũng nhanh chóng được thả lỏng.
“Mẹ, đêm hôm thế này sao mẹ lại không ở nhà? Mẹ còn đi đâu thế? Đi đường sao chẳng phát ra chút tiếng động nào, chẳng may doạ sợ mấy đứa nhỏ thì sao?”
Bà Vương có một đôi mắt xếch, không mập không gầy, không cao không lùn.
Mái tóc điểm hoa râm, tất cả được cố định ở phía sau bằng một chiếc kẹp tóc lớn màu đen.
Trên người bà mặt một bộ quần áo dài tay màu xám nhạt, trong tay cầm chìa khoá, bà cụ đang cau mày, nhìn chằm chằm vào Vương Tùng bằng ánh mắt bất mãn.
“Đêm hôm khuya khoắt chẳng lẽ còn bắt tao phải nhảy tưng tưng trên đường à?”
Ánh mắt của bà ta nhanh chóng quét qua ba người là Bách Minh Tư, Tể Tể và nhóc cương thi Tương Tư Hoành, hàng lông mày càng nhăn hơn.
“Tao đã nói với mày từ lâu rồi, tuy rằng trên tầng ba rộng hơn 160 mét vuông, nhưng chẳng còn chừa lại phòng trống nào đâu, người thân bên phía nhà vợ mày có tới, thì bảo họ ở chung với nhau đi!”
Không đợi Vương Tùng kịp nói gì, bà cụ đã tỏ vẻ không kiên nhẫn và phất tay.
“Lập tức đưa người đi đi, đừng làm ảnh hưởng tới việc học tập, nghỉ ngơi của Hải Diệu và Hải Lâm.”
Vương Hải Lâm trước đó đã bị doạ cho nhảy dựng lập tức chạy ra khỏi phòng, nắm lấy tay bà Vương mà tố cáo.
“Bà nội, cháu và anh trai vừa rồi bị doạ hết hồn. Chú hai không nói tiếng nào đã dẫn người xông tới, cháu… cháu… bà nội sờ tay cháu thử xem, toàn là mồ hôi lạnh.”
Bà Vương lập tức ôm lấy Vương Hải Lâm, chỉ trích Vương Tùng: “Vương Tùng, mày đã bao nhiêu tuổi rồi, sao còn không biết điều như vậy? Chẳng may mà doạ hai anh em Hải Diệu, Hải Lâm khiến chúng sinh bệnh, mày bảo tao phải sống thế nào đây?”
Vương Hải Diệu à một tiếng, sau đó đeo tai nghe lên và tiếp tục chơi game.
Thất khiếu của Vương Tùng đã bốc khói.
Bách Minh Tư đã dẫn theo Tể Tể và nhóc cương thi Tương Tư Hoành tránh đi chỗ khác, đồng thời quan sát bốn phía.
Cũng không thu hoạch được gì.
Tể Tể nhìn một lượt, ánh mắt chậm rãi rơi xuống người của bà Vương.
“Bà Vương, xin hỏi vừa rồi bà đã đi đâu vậy?”
Bà Vương quay đầu lại nhìn bé: “Con nhóc này từ đâu chui ra thế, tránh sang một bên đi!”
Vương Tùng nổi giận.
“Mẹ, đây không phải là thân thích bên nhà mẹ đẻ của Hải Hương, mà là người con mời về giúp Nhuế Nhuế… là đại sư.”
Bà Vương nhìn chằm chằm và ba người Bách Minh Tư, bỗng cười lạnh.
“Đại sư? Ba đứa nhãi ranh này sao? Vương Tùng, nếu mày có nhiều tiền mà không biết tiêu đâu cho hết, chi bằng cho tao một chút đi. Sắp sang thu rồi, Hải Diệu và Hải Lâm còn chưa được mua quần áo, giày dép mới đâu.”
Vương Tùng: “Mẹ, điều con nói là sự thật, họ chính là đại sư, chính Tể Tể đã cứu Nhuế Nhuế tỉnh lại.”
Bà Vương sửng sốt: “Nhuế Nhuế tỉnh rồi?”
Thấy bà cụ vẫn còn quan tâm tới con gái mình, trong lòng Vương Tùng cũng dễ chịu hơn một chút, giọng nói cũng lập tức trở nên nhẹ nhàng hơn, chú ấy bắt đầu giải thích.
“Mẹ, không phải là con cố ý nhân lúc trời tối mà xông vào đâu, mà con gõ cửa mãi không thấy ai trả lời, tình trạng của Nhuế Nhuế lại không cho phép, con cũng chỉ đành lấy chìa khoá mà mở cửa tiến vào.”
Bà Vương mày nhăn lại: “Nếu Nhuế Nhuế đã tỉnh, vậy mày còn dẫn đám người này lên đây làm cái gì? Cơ thể con bé yếu ớt như vậy, nhân lúc nó tỉnh lại thì đưa tới bệnh viện kiểm tra cho cẩn thận, nếu vẫn không ổn, thế thì cứ làm như những gì em trai mày đã nói đi, đưa tới khoa tâm thần của bệnh viện An Tân khám thử, nhân lúc nó còn nhỏ, có bệnh tâm lý gì thì phát hiện sớm còn chữa sớm.”
Chỉ trong nháy mắt, mặt Vương Tùng đã đen lại: “Mẹ, con đã nói rồi, tinh thần của Nhuế Nhuế không có vấn đề gì, ngay từ lúc trong bụng mẹ con bé đã không được khoẻ rồi.”
Bà Vương cũng tức giận: “Chuyện đó có thể trách ai, có trách thì trách vợ của mày đi!”
Vương Tùng: “…”
Vương Hải Diệu giơ chân đạp bay chiếc ghế ở bên cạnh, tạo thành một tiếng phanh.
“Còn chưa xong à, tôi còn cần làm bài tập nữa đấy?”
Lửa giận trong Vương Tùng lập tức bùng lên: “Vương Hải Diệu, mày thì làm bài tập cái nỗi gì? Mày đây là…”
Bà Vương lập tức gào lên: “Nó chơi một lát thì đã làm sao? Lớp 12 áp lực lớn tới mức nào chứ, nó cũng đâu phải chỉ ngồi chơi cả một ngày, lúc tao ra ngoài nó vừa mới làm bài tập xong đấy.”
Vương Tùng nhìn bà cụ: “Mẹ, lớp 12 chính là năm học quan trọng nhất, đến lúc này rồi nó không nên chơi game mới đúng. Hơn nữa nó…”