Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 800:

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành vừa thấy thế, cũng nín thở theo.

Vương Tùng gõ một hồi không thấy cửa mở ra, bèn lấy chìa khoá để mở cửa.

Bốn người tiến thẳng vào trong phòng khách, Vương Tùng đi vào phòng ngủ chính gọi bà nội Vương.

Cửa phòng ngủ chính hơi hé mở, Vương Tùng gõ lên cửa mấy cái rồi đẩy cửa bước vào.

Chăn bông được gấp gọn gàng, mẹ chú ấy không có ở trong phòng.

Vương Tùng nhíu mày, lại đi xem xét phòng của hai đứa cháu trai.

Phòng cháu trai nhỏ cũng trống nên chú ấy đi kiểm tra phòng của cháu trai lớn.

Cửa phòng cháu trai lớn đóng chặt, gõ cửa không có người trả lời, cuối cùng Vương Tùng chỉ đành lấy chìa khoá ra mở cửa thêm lần nữa.

Cửa phòng vừa mở ra, liền nhìn thấy đứa cháu trai đang đeo tai nghe và chơi game trên máy tính đến là vui vẻ.

Vương Tùng nhất thời tức giận.

“Hai đứa đang làm gì thế?”

Hai đứa cháu trai của Vương Tùng, đứa lớn là Vương Hải Diệu học lớp 12, đứa nhỏ tên Vương Hải Lâm học lớp 8, lúc này đã hơn mười giờ tối, hai đứa nhóc không học hành gì thì thôi, ấy vậy mà còn ghé đầu vào với nhau để chơi game.

Còn khóa cửa phòng lại để chơi game.

Vương Hải Diệu và Vương Hải Lâm bị dọa nhảy dựng, Vương Hải Lâm vội vàng tháo tai nghe và đứng dậy.

“Chú hai, sao chú lại lên đây? Chú muốn tìm bà nội sao? Chắc là bà nội đã ngủ rồi.”

Vương Hải Diệu thậm chí còn không có tháo tai nghe ra, nghe thấy động tĩnh cũng chỉ quay đầu lại nhìn Vương Tùng một cái.

Trong ánh mắt ấy lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn.

“Chú tìm nhầm phòng rồi, bà nội ở phòng bên!”

Ánh mắt kia như thể đang nói, Vương Tùng đã đã trì hoãn việc chơi game của cậu ta.

Vương Tùng tức giận đến mức trực tiếp rút luôn ổ điện.

Màn hình máy tính bỗng nhiên tối sầm, Vương Hải Diệu cũng đứng phắt dậy, bỏ tai nghe xuống và ném lên bàn máy tính, rồi quay sang hét thẳng vào mặt Vương Tùng.

“Vương Tùng, con mẹ nó, ông bị điên à!”

Tể Tể, Bách Minh Tư và cả nhóc cương thi Tương Tư Hoành chạy tới, vừa khéo lại được chứng kiến một màn như vậy.

Vương Hải Diệu nhìn thấy người lạ tới, càng tức giận hơn.

“Đêm hôm khuya khoắc ai bảo ông đưa người lạ tới đây? Đây là nhà của tôi, chú dẫn theo chúng nó cút ngay khỏi đây!”

Vương Tùng vừa kinh ngạc vừa tức giận, nhất thời không nói được lời nào.

****3:

Tể Tể chớp mắt, giọng nói mềm mại vang lên ở cửa phòng.

“Chú Vương, đây không phải là nhà của chú, của dì Vương và chị Nhuế Nhuế sao?”

Vương Tùng nghe Tể Tể hỏi thế thì bừng tỉnh, rồi gật đầu và giải thích theo bản năng.

“Tể Tể, đây là nhà của chú Vương. Mấy năm qua hai cháu trai của chú tới thành phố học nên ở nhà tại đây, hai đứa chúng nó luôn sống tại tầng ba này.

Bách Minh Tư nhìn về phía Vương Hải Diệu sao khoảng 1m8, nặng tầm 70 – 80 cân.

“Hóa ra là ở nhờ nhà chú mình, thế mà lại nói là nhà mình cơ đấy.”

Giọng của cậu không lớn, nhưng người khác lại có thể nghe rõ được từng câu từng chữ.

Hơn nữa cậu còn có một gương mặt rất đẹp, tuy tuổi chưa lớn lại có được khí chất thanh tao, chỉ một câu nói của cậu cũng khiến Vương Hải Diệu nghe xong vô cùng phẫn nộ, nhưng lần này cậu ta không còn lo hét om sòm vào mặt Vương Tùng nữa.

“Các người là ai? Đây là nhà của tôi, là chỗ cho các người nói chuyện đấy à? Cút ngay cho tôi!”

Lúc này đây, Vương Tùng cũng không còn tức giận tới nỗi không nói nổi một lời nữa, mà chú ấy nhanh chóng lên tiếng.

“Vương Hải Diệu, đây là khách của chú! Cháu lập tức xin lỗi họ đi, nếu không bây giờ chú sẽ gọi cho cha cháu ngay, bảo nó tới đón cháu về.”

Vương Hải Diệu khinh miệt cười lạnh: “Chú hai, chú tưởng chú là ai? Chú gọi điện bảo cha tôi tới thì ông ấy liền tới à? Chú cho rằng cha tôi là người không có tiền đồ như chú, cả ngày chỉ biết trông coi một cái siêu thị quèn sao? Là người chú muốn gọi tới lúc nào thì gọi à?”

Vương Tùng tức giận đến mức tim đập kịch liệt, hô hấp cũng theo đó mà gia tăng.

Bách Minh Tư sợ chú ấy tức tới mức sinh bệnh, liền nhắc nhở.

“Chú Vương, chúng ta tới đây chủ yếu là vì Nhuế Nhuế, chú đừng nóng giận.”

Vương Tùng đang tức tới nỗi từ mặt tới cổ đều đỏ cả lên, nghe Bách Minh Tư nói thế cũng cố hít thở sâu, nỗ lực ép lửa giận trong lòng xuống.

“Thực xin lỗi, Minh Tư, Tể Tể, Tiểu Tương, chú…”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành đã dạo quanh phòng khách một vòng, rồi lại vào trong phòng bà cụ nhà họ Vương kiểm tra một lượt, nhưng không tìm ra được vấn đề gì.

Ngay lúc này cậu nhóc cũng chạy sang bên này, nhẹ nhàng kéo bàn tay mũm mĩm của Tể Tể.

“Tể Tể, anh Tiểu Tương vô dụng, không tìm ra được cái gì cả.”

Tể Tể mỉm cười ngọt ngào: “Anh Tiểu Tương đã rất giỏi rồi, chỉ cần chờ đám xấu xa kia xuất hiện rồi đánh đuổi chúng là được, việc tìm đồ vật xấu xa cứ để cho Tể Tể và anh Minh Tư làm.”

Bách Minh Tư gật đầu mỉm cười, sau đó xoa cái đầu nhỏ của nhóc cương thi Tương Tư Hoành.

“Đúng vậy, mỗi người đều có một thế mạnh riêng, Tiểu Tương đừng tự coi thường bản thân mình.”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành chớp chớp mắt, trong đáy mắt lộ rõ sự bối rối, rõ ràng là cậu nhóc không hiểu được lời của anh Minh Tư.

Nhưng nhóc cương thi vẫn cảm nhận được sự quan tâm và yêu quý của Bách Minh Tư đối với mình, vì thế đã nhoẻn miệng cười.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free