Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 804:
Nếu là trước kia, Vương Tùng sẽ dỗ dành vợ, rồi hoàn toàn lái sang một chủ đề khác.
Nhưng hôm nay, chú ấy lại nắm lấy tay vợ mình và gật đầu thật mạnh.
“Được, bây giờ anh sẽ lập tức gọi điện thoại cho nó, bảo nó tới đón hai đứa nhỏ ngay trong đêm nay.”
Đám sói mắt trắng không hề có lòng biết ơn như thế, không tiễn về nơi sản xuất chẳng lẽ còn giữ lại mời ăn Tết, khiến bản thân mình khó chịu ư?
(Sói mắt trắng hay bạch nhãn lang 白眼狼: là từ có nguồn gốc ở Trung Quốc, chỉ người vong ơn bội nghĩa, tâm địa tàn bạo.)
Vương Tùng cho rằng chỉ một câu là giải quyết xong, nào ngờ thỉnh thần về thì dễ, tiễn thần đi mới khó!
****5:
Có Hoắc Tư Cẩn, Bách Minh Tư và mấy đứa nhỏ ở đây, chị Vương cảm thấy rất yên tâm.
Để Nhuế Nhuế ngồi chơi với Tể Tể, dì ấy nhanh chóng đi vào gian bếp phía sau để nấu ăn.
Mấy ngày này, trên bếp nhà chị Vương luôn có sẵn hầm một nồi cháo hải sản lớn và một nồi canh gà địa phương lớn.
Lo lắng Tể Tể sẽ đến, nên canh gà được hầm trực tiếp trong một chiếc nồi lớn chuyên dùng để nấu tiệc, chuẩn bị có thể dùng bất cứ lúc nào.
Cũng may phía sau nhà có sân, nếu không chị Vương lo lắng không biết phải đặt cái nồi lớn như vậy ở chỗ nào.
Nhìn số hạt dẻ đã bóc vỏ trước đó, chị Vương lấy thêm từ trong tủ đông năm con gà nữa, làm một nồi gà đen hầm hạt dẻ thật lớn.
Tâm trạng của Tể Tể đang rất tốt, nhưng vì khi ở ngọn núi phía sau nhà bé đã ăn quá nhiều âm khí, nên lúc này bé đã bắt đầu tự mình chữa lành vết thương bên trong khi ngồi chơi xếp gỗ với Nhuế Nhuế, cũng vì thế mà trông bé hơi chậm chạp.
Nhuế Nhuế nhìn thấy vậy, bèn lấy năm bình sữa bò từ kệ bên cạnh ra.
Đưa cho Hoắc Tư Cẩn, Bách Minh Tư và nhóc cương thi Tương Tư Hoành mỗi người một hộp, sau đó mở một hộp khác, cắm ông hút rồi đưa tới bên miệng Tể Tể như một thói quen.
“Em Tể Tể, uống sữa đi.”
Tể Tể cũng há miệng ra ngậm lấy ống hút: “Cảm ơn chị Nhuế Nhuế, chị Nhuế Nhuế cũng uống đi.”
Sắt mặt Nhuế Nhuế tái nhợt, nhưng cô bé vẫn mỉm cười mà gật đầu: “Ừ, chị Nhuế Nhuế cũng uống sữa.”
Hai đứa nhỏ tựa vào nhau, vừa tiếp tục chơi xếp gỗ vừa uống sữa bò.
Tể Tể càng uống sữa càng thấy mí mắt sụp xuống, Hoắc Tư Cẩn nhìn thấy vội chạy tới bế bé lên.
Tể Tể lập tức mở to mắt: “Anh cả, Tể Tể còn đang chơi xếp gỗ với chị Nhuế Nhuế mà.”
Nhuế Nhuế nhìn bé lúc này, nhẹ nhàng lắc đầu.
“Em Tể Tể, nếu em buồn ngủ rồi thì đi ngủ đi, chị có thể tự chơi một mình.”
Tể Tể lắc đầu: “Không được, Tể Tể còn muốn cùng ăn cơm với chị Nhuế Nhuế nữa.”
Nhuế Nhuế lại nhìn bé, cuối cùng bước tới bên cạnh Tể Tể, nhẹ nhàng ôm lấy bé.
“Em Tể Tể, chị Nhuế Nhuế rất thích, rất thích em.
”
Tể Tể cười hắc hắc: “Tể Tể cũng rất thích chị Nhuế Nhuế, cho nên chị Nhuế Nhuế
phải nhanh chóng khoẻ lại đấy, đến lúc đó chị cùng Tể Tể và anh Tiểu Tương tới nhà trẻ nhé.”
Nhuế Nhuế vội gật đầu: “Được.”
Hai người vừa nói chuyện xong thì chị Vương cũng bưng một bát canh gà lớn lên.
“Nào, cậu Tư Cẩn, cậu Minh Tư, Tể Tể, Tiểu Tương, Nhuế Nhuế, uống chút canh gà trước nhé.”
Thật khó lòng chối từ sự hiếu khách này, cho nên dù lúc này cả Hoắc Tư Cẩn và Bách Minh Tư đều không thấy đói bụng, nhưng vẫn tươi cười nhận lấy chén canh và uống.
Chị Vương vô cùng nhanh nhẹn, nhanh chóng bưng ra bốn năm món nữa, trong đó vừa có cả thịt cả rau.
Món chính không chỉ có cơm, còn có bánh bao hấp hanamaki, thậm chí cả bánh gạo nếp ngọt ngào cũng có luôn.
Tể Tể vốn đang ngủ gà ngủ gật cũng phải ngồi thẳng lưng lên.
Chờ đến khi chị Vương bưng món gà đen hầm hạt dẻ lên, Tể Tể bắt đầu chảy nước miếng khi ngửi thấy mùi thơm của thức ăn.
Hoắc Tư Cẩn và những người khác cũng không nhịn được mà khen ngợi.
“Thơm quá!”
Chị Vương cười rất hiền từ: “Mau nếm thử xem có ngon không, ngon thì mọi người ăn nhiều một chút.”
“Ôi!”
“Ngon quá.”
“Dì Vương vất vả rồi!”
…
Tất cả đồ ăn đã được bày ra bàn, chị Vương cũng ngồi xuống.
Nhìn con gái đang ăn ngon lành, cẩn thận uống từng ngụm canh gà, chị Vương thoáng nghiêng đầu, lặng lẽ gạt nước mắt.
Hoắc Tư Cẩn và Bách Minh Tư đều nhìn thấy, họ muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ đành quay mặt đi, không nói gì cả.
Họ thay phiên nhau gắp thức ăn và múc canh gà cho dì Vương.
Dì Vương quay lại nhìn thấy bát cơm trước mắt đầy cơm và thức ăn, còn có một chén canh gà đầy ắp, hốc mắt lại ngập nước.
Nhuế Nhuế ngồi ngay bên cạnh dì Vương, cô bé nhích người để gần mẹ hơn.
“Mẹ ơi, ăn cơm thôi ~”
“Ừ, ăn cơm, các con ăn cơm đi… Đều là những đứa trẻ ngoan, mau ăn cơm nào.”
…
Chị Vương không dám để cho Nhuế Nhuế ăn quá nhiều, dù sao hơn một tuần nay cô bé chưa nuốt được hột cơm nào vào bụng, dì ấy sợ cô bé ăn quá nhiều sẽ không tốt.
Nhuế Nhuế cũng rất ngoan, bảo không ăn thì cô bé sẽ không ăn nữa.
Hoắc Tư Cẩn và Bách Minh Tư lại ăn thêm một bữa, bụng cả hai đều no căng.
Tuy rằng đã không còn sớm, nhưng hai người vẫn dẫn theo ba bạn nhỏ đi dạo bên ngoài một vòng ngoài trước khi quay lại cửa hàng tiện lợi.
Chị Vương đã dọn dẹp phòng khách từ sơm, vốn dì ấy cho rằng bốn bạn nhỏ thể nào cũng phải chia thành hai gian phòng, nào ngờ đến cuối cùng cả bốn bạn nhỏ Hoắc Tư Cẩn, Bách Minh Tư ,Tể Tể và nhóc cương thi Tương Tư Hoành đều ngủ chung một phòng.